êu đừng sợ, mẹ sẽ bảo
vệ con.”
“Con ơi…” Duyệt Tâm đột nhiên nhớ ra mình không còn
đứa con nữa. Cô muốn đi tìm nó nhưng không thể cử động, tay cô bị giữ cô định
trên giường, có một thứ chất lỏng lạnh lẽo xuyên qua da đi vào cơ thể cô.
Cô cựa mình, không muốn những thứ này làm tổn thương
đến con cô.
“Duyệt Tâm, em tỉnh rồi.” Trước mắt cô, khuôn mặt Cố
Nam hiện lên nhưng cô không thấy giống.
Gò má Cố Nam không nhô cao như thế, trên mặt Cố Nam
không có nhiều râu như thế, quần áo của Cố Nam cũng không thể nhàu nhĩ như thế
này. Cố Nam luôn chú trọng hình thức, anh không thể nhếch nhác như vậy.
Vì thế, Duyệt Tâm nghĩ mình đang bị ảo giác. Cô nhắm
mắt lại rồi lại mở mắt ra.
Đúng là Cố Nam, anh đã ngồi bên cạnh giường cô suốt
sáu bảy tiếng đồng hồ. Cô chưa tỉnh, anh không dám xa cô. Mặc dù bác sĩ nói cô
chỉ hơi yếu nhưng anh vẫn không dám lơ là.
Cổ họng Duyệt Tâm nghẹn lại, cô không nói được lời
nào. Cô chỉ dùng ánh mắt ra hiệu muốn ngồi dậy.
Cố Nam lắc đầu, giọng khàn khàn: “Bây giờ em đang
truyền, truyền xong mới được cử động.”
Mặt Duyệt Tâm tái nhợt không còn một giọt máu, cô mệt
mỏi nằm đó, dường như không còn sức sống.
Cố Nam không biết phải làm gì, anh nói: “Duyệt Tâm, em
muốn uống nước không?”
Cô lắc đầu.
“Hay là ăn một ít cháo? Anh đi mua”
Cô vẫn lắc đầu. “Vậy em muốn gì?” Cố Nam đã hết cách.
“Con…” Duyệt Tâm nói một câu rồi khóc không thành
tiếng.
“Duyệt Tâm, em đừng khóc. Bác sĩ nói bây giờ khóc sẽ
làm tổn thương đến mắt.” Anh dỗ dành cô, hy vọng cô không quá đau lòng.
Thật ra, mất đứa trẻ, Cố Nam cũng rất đau lòng. Nhưng
anh không muốn khóc trước mặt Duyệt Tâm.
Nhìn thấy Duyệt Tâm buồn bã như thế, Cố Nam cũng không
biết phải nói gì, anh sợ lúc anh nói, anh sẽ khóc cùng Duyệt Tâm.
Duyệt Tâm phải nằm bệnh viện, vì đưa thai nhi ra nên
mất quá nhiều máu, cô cần ở lại vài ngày để theo dõi.
Bệnh nhân nằm viện rất đông, Cố Nam nhờ cậu tìm cho
một phòng bệnh đơn, không quá đắt và rất yên tĩnh.
Bố mẹ Cố Nam đến thăm Duyệt Tâm. Mẹ chồng cô mang một
ít đường đỏ đến, bà nói: “Uống nhiều nước đường đỏ sẽ khỏi nhanh hơn.”
Nhưng Duyệt Tâm không uống được. cô chảy nước mắt, lắc
đầu.
Mẹ chồng không vui nói với Duyệt Tâm: “Sức khỏe đã như
vậy, con còn muốn giày vò đến mức nào nữa?”
Duyệt Tâm không muốn giày vò cơ thể mình, nhưng cô nhớ
đứa con đã mất. Lẽ ra cô có thể trở thành bà mẹ hạnh phúc, chỉ vì một túi đường
đã khiến cho cô mất đi quyền lợi đó, trong lòng cô cảm thấy rất buồn.
“Bố mẹ, cảm ơn bố mẹ đã đến thăm con. Chỉ có điều, bây
giờ con muốn yên tĩnh một lát, có được không?”
“Hà Duyệt Tâm, con có thái độ gì thế?” Mẹ chồng bất
chấp đang ở bệnh viện, hét to với Duyệt Tâm.
Bố chồng vội nói: “Tâm trạng con dâu không tốt, chúng
ta về thôi, lần sau lại tới.”
Sau khi bố mẹ chồng đi rồi, lúc Cố Nam quay lại, Duyệt
Tâm vẫn không nói gì, cô giả vờ đang ngủ.
Cố Nam nhìn Duyệt Tâm, ngồi bên cạnh gường giúp cô đắp
chăn, cẩn thận dặn cô: “Đừng để bị lạnh.”
Giọng điệu ân cần của Cố Nam khiến Duyệt Tâm cảm thấy
đau lòng, cô nhắm mắt khóc thầm.
Mặc dù không nhìn thấy nước mắt của cô nhưng Cố Nam vẫn
cảm nhận được sự đau đớn buồn bã của cô.
Duyệt Tâm thu mình, vai không ngừng run rẩy, rõ ràng
không phải là đang ngủ.
Anh vuốt lưng cô, nói: “Duyệt Tâm, đừng khóc.”
Ngoài điều đó, anh không biết mình có thể làm điều gì
khác.
Lúc thư ký Vu vội vã chạy vào phòng tổng giám đốc, Hàn
Hiên đang bàn chuyện công việc với Viêm Nhược Hồng.
Thư ký Vu lắp bắp nói: “Duyệt Tâm…sảy…sảy thai rồi,
vừa gọi điện…xin nghỉ phép.”
Hàn Hiên hỏi thư ký Vu: “Vì sao thế? Bây giờ Duyệt Tâm
đang ở đâu?”
“Bệnh viện, cô ấy phải nhập viện.”
“Anh Vu, anh hỏi xem là bệnh viện nào, buổi chiều
chúng ta sẽ đi thăm.” Viên Nhược Hồng bình tĩnh nói.
Hàn Hiên hận rằng không thể mang tất cả đồ dinh dưỡng
ở siêu thị cho Duyệt Tâm. Xe đẩy hàng đã đầy mà cậu vẫn không muốn dừng, lấy
vài túi đặt vào lòng Viên Nhược Hồng: “Anh cầm giúp em.”
Viên Nhược Hồng nhìn Hàn Hiên như có tâm sự gì đó rồi
nói: “Đủ rồi, cô ấy ăn không hết đâu.”
“Để đó ăn dần.” Hàn Hiên lại lấy thêm đồ không đủ chỗ
để cậu đành treo trên tay vịn xe đẩy.
Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, Cố Nam đi làm, chỉ
có Duyệt Tâm nằm trên giường bệnh.
Cô không ngủ được, nhắm mắt là lại gặp ác mộng, trong
giấc mơ ác quỷ đuổi theo cô, cướp lấy con cô. Cô không chịu đưa, ác quỷ liền
dùng một con dao dài kề cổ cô. Cô nhìn thấy con dao đó đâm vào tim gan cô rồi
có một màu máu đỏ tràn ngập khắp nơi.
“Duyệt Tâm?” Hàn Hiên đứng ngoài cửa gọi một tiếng
nhưng không thấy ai trả lời.
“Duyệt Tâm!” Thư ký Vu gọi một tiếng nữa, Duyệt Tâm
mới nghe thấy.
Cô ngồi dậy một cách khó khăn, cô nhìn thấy Viên Nhược
Hồng tay cầm hoa, thư ký Vu tay cầm hộp to hộp nhỏ và Hàn Hiên đang cười hi hi.
Duyệt Tâm nở nụ cười yếu ớt, cô hỏi: “Sao mọi người
đến được đây?”
Thư ký Vu nhìn Viên Nhược Hồng rồi lại nhìn Hàn Hiên,
hai người đều không nói gì nên đành nên tiếng: “Ba chúng tôi đại diện công ty
đến thăm cô.”
Duyệt Tâm thở dài: “Thật là làm phiền mọi
