ng ăn ý, trường kiếm phòng thủ tiến công đều phối hợp chặt chẽ, mấy chiêu xuất ra còn chưa nhìn rõ đã cắt cổ ba
người.
Lâm Vãn Y lập tức cảm thấy có điều không đúng, nhưng hắn không có thời gian suy tư, bởi vì lúc này, các cánh cửa lại bị phá vỡ, lại có một nhóm sát thủ áo đen xông vào. Lâm Vãn Y một tay đẩy Bạch Phi Loan
xuống dưới bàn, phi thân nghênh đón.
Trường kiếm nhanh chóng cắt qua
không khí, mang theo tiếng gió rít, sau đó đâm trúng vào yết hầu kẻ
địch, gọn gàng linh hoạt, không chút do dự. Nhanh chóng rút thanh trường kiếm ra chém qua bên phải, một cánh tay bay lên không trung cùng với
một tiếng kêu thảm thiết vọng ra. Qua đám mưa máu hắn nhìn thấy có người xông về phía Dạ Nguyệt Sắc, Nam Cung Tuấn cũng cầm quạt ngọc đấu với
đám người áo đen, nhưng vẫn có năm sáu người tiếp cận Dạ Nguyệt Sắc.
Dạ Nguyệt Sắc được Thương Hải, Nguyệt Minh che ở trong góc, nhìn thấy hai
người họ song song cầm đoản kiếm trong tay đánh giáp lá cà với người áo
đen đang xông đến, âm thanh mũi kiếm đâm vào thân thể vang lên, máu phun ra ngoài, người áo đen kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống, ngay sau đó
lại có người áo đen khác xông lên.
Không phải nàng không sợ, đối mặt
với cảnh tượng đao kiếm máu tươi khắp nơi, nàng dĩ nhiên sẽ sợ. Chẳng
qua là kiếp trước ở trong bệnh viện thấy nhiều máu tanh cùng sinh tử,
thậm chí chính mình cũng đã trải qua cái chết, cho nên biết mình không
thể làm gì, thậm chí ngay cả chạy trốn cũng không làm được. Không thể
run sợ cũng không thể hét chói tai, nàng bắt buộc mình cố gắng giữ tỉnh
táo, nàng chỉ có thể giữ tỉnh táo, ít nhất nàng còn có thể giữ tôn
nghiêm của đế vương.
Tễ Vũ vừa giải quyết xong một toán thích khách,
một nhóm khác lại vượt sông mà tới, Tễ Vũ thầm nghĩ không tốt, xem ra kẻ địch quyết tâm muốn đưa Dạ Nguyệt Sắc vào chỗ chết, phái tới nhiều
người như vậy, sợ rằng mình ứng phó không được. Quay đầu thấy Thương
Hải, Nguyệt Minh cũng đang đánh nhau, hắn cắn răng lấy từ trong lồng
ngực ra một viên đạn khói, trong khi chiến đấu khẽ tháo ngòi nổ rồi vứt
ra khỏi rào chắn.
Vì hắn dùng đến nội lực, đạn pháo được vứt lên rất
cao, thẳng vào không trung của bầu trời đêm phịch một tiếng nổ tung, đóa hoa lục giác màu trắng bạc lập tức lấp lánh trên bầu trời. Nhưng không
chỉ thế, ánh lửa nhỏ còn hai lần bộc phát, sau hai lần nổ, đóa hoa lục
giác lớn ra gấp ba lần trong không trung, những lần nổ kế tiếp khói lửa
chói mắt đã bao phủ bầu trời đêm của thành Lam.
Trên mặt đất đầu tiên là tiếng kinh hô của đám người sau đó lại hưng phấn kêu lên. Bọn họ chỉ thấy trên không đạn khói hình hoa tỏa sắc bay bốn phía, có rất ít người chú ý tới nơi trung tâm lửa khói đang tiến hành một cuộc vật lộn liều
chết.
Nhưng dù sao vẫn có người thấy được lửa khói kia có ý nghĩa như thế nào, người có tâm sẽ biết. Cho nên, sau này, ở thành Lam, có rất
nhiều phiên bản của câu chuyện lễ tế Phong Thần lần này lưu truyền cho
tới nay.
Cho đến rất nhiều năm sau, Trần Tam bán vằn thắn ở đầu phố nhân lúc nhàn hạ còn kể lại cho khách qua đường nghe chuyện:
“Thật sự, chính lão tử tận mắt nhìn thấy, lúc đấy Trương sư gia còn đang ăn
vằn thắn ở gian hàng của ta, vừa nhìn thấy pháo hoa trên trời liền nhảy
lên nóc nhà, nhảy nhảy mấy cái tới căn phòng bắn pháo hoa kia, chốc lát
đã không thấy tăm hơi. Ai nha, lão tử ta nhìn đến chảy cả nước miếng.
Ngươi nói xem, Trương sư gia hắn là một thư sinh văn nhược, làm sao lại
thoáng cái đã nhảy đến trên nóc nhà rồi?”
Những khách qua đường phần lớn là không tin, cười trêu chọc hắn: “Chờ hắn trở lại ngươi hỏi lại hắn xem sao.”
Lúc này Trần Tam sẽ lắc đầu, dùng một giọng nói có chút tiếc nuối nói:
“Ai! Rốt cuộc cũng không có trở lại, từ ngày đó về sau cũng không còn thấy
Trương sư gia kia nữa. Huyện thái gia đã phái người trong nha huyện tìm
rất nhiều lần, ngay cả hình ảnh cũng không có, ngươi nói xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Không chỉ có lời kể của Trần Tam ở nơi này, còn
có rất nhiều nơi cũng có thể nghe được lời đồn tương tự, chỉ khác nhau
là những người đó thân phận khác nhau, tuy nhiên cũng là ở cùng một
ngày, sau khi thấy pháo hoa tuyệt mỹ kia là bay vút đi, từ đó không còn
ai gặp lại bọn họ nữa.
Kỳ thật trong đêm tế Phong Thần kia, khi hoa
lục giác nổ tung trên không có nghĩa là tất cả các đệ tử của Thiên Tinh
Cung đang ẩn mình ở thành Lam đều hiểu mình sắp bỏ thân phận dùng để che dấu nhiều năm qua, vứt bỏ cả tính mạng đi bảo về người dùng đạn hoa
khói cầu cứu. Bởi vì người đứng đầu Thiên Tinh Cung đã sớm ra lệnh:
không tiếc bất cứ giá nào, bất kể hậu quả như thế nào, cho dù thịt nát
xương tan cũng phải bảo vệ vị tiểu thư kia an toàn!
Cho nên ngày đó,
có du nữ ca hát trên thuyền, có hai vị thư sinh cùng song ngâm đối thơ,
có chủ tiền trang, có tiêu sư tiêu cục, đủ kiểu người từ bốn phương tám
hướng liều lĩnh chạy tới Lăng Ba hiên. Tướng quân cấp cao nhất ở thành
Lam cũng khẩn cấp điểm binh, điều động hai trăm binh lính tinh nhuệ, võ
trang đầy đủ hướng về phía Lăng Ba hiên, giục ngựa chạy như điên.
Khi đó, trong Vấn Cú