thông
minh mà không biểu hiện ra sự mất kiên nhẫn này. Bất cứ ai trong số thị
vệ này đều võ công cao cường hơn ông một bậc, tuy ông không muốn thừa
nhận nhưng người có thể phân cao thấp với bọn họ trong Tụ Nghĩa sơn
trang lúc này chỉ có Lâm Vãn Y, thắng bại vẫn chưa đoán biết được. Về
phần Tiêu Trục Nguyệt thâm sâu không lường được kia, không ai có thể
đoán được thực lực của y, cũng chứng minh Lâm Vãn Y không phải đối thủ
của y, điểm này, ngay cả chính Lâm Vãn Y cũng thừa nhận.
Ông đột
nhiên cảm thấy vô cùng đau lòng, giang hồ mà ông vẫn lăn lộn đột nhiên
biến đổi, tất cả những gì ông quen thuộc cũng bỗng trở nên xa lạ. Chỉ là một người gia nhập vào, vì sao lại khiến cho tất cả những thứ ông từng
cố gắng trải qua đều thay đổi hình dạng? Ông bắt đầu cảm thấy sợ hãi,
tuy mới chỉ lộ ra một góc nhưng ông cảm nhận được thế lực mạnh mẽ, không thể kháng cự được của người kia, nhận ra dường như không có chỗ nào y
không thể can thiệp vào. Giang hồ giống như đã bị y đùa giỡn trong lòng
bàn tay từ lâu này rồi sẽ đi về đâu?
Nam Cung Tuấn chậm rãi uống trà, ánh mắt giống như đang nhìn thẳng chén trà, nhưng thật ra đã cẩn thận
quan sát xung quanh. Bốn góc nhà là bốn thị vệ áo đen, trên mặt đều đeo
mặt nạ kim loại màu đen. Trong hơi thở thâm trầm mơ hồ lộ ra sự sắc bén
lạnh lẽo, đứng lẳng lặng giống như vật thể không có sự sống.
Lăng Tự
Thủy không ở trong phòng, kể từ khi Nam Cung Tuấn biết thân phận của
nàng, hắn đã sai người giám sát, nhưng mỗi lần đều bị nàng gọn gàng bỏ
qua, cho nên hắn căn bản không có cách nào biết được hành tung của nàng. Nàng và Tiêu Ti Vân luôn thần thần bí bí, không biết đang làm gì, có lẽ hắn phải tự mình giám sát nàng mới được.
Lâm Vãn Y chắp tay đứng
cạnh cửa nhìn màn mưa không dứt bên ngoài, những cây thông được nước mưa rửa sạch lộ ra vẻ xanh biếc đáng yêu, hắn nhìn có vẻ như đang thưởng
thức màn mưa bụi này, thật ra lại đang cẩn thận phân biệt từng hơi thở
của những cao thủ ẩn nấp trong đó. Trong Tùng Lam viện hiện giờ đã là
tường đồng vách sắt, không gì phá nổi. Chỉ nói riêng tới căn phòng hắn
đang đứng hiện giờ đã có khoảng năm ám vệ ẩn nấp bốn phía. Hắn tin rằng
phía căn phòng phía Đông hắn từng ở và căn phòng phía Tây của Bạch Phi
Loan cũng đã bố trí người trông coi, toàn bộ Tùng Lam viện hoặc cả Tụ
Nghĩa sơn trang đều đã bị bọn họ giám sát chặt chẽ cũng nên. Nhưng Tiêu
Trục Nguyệt kia chỉ là quan lại, sao có thể có một mạng lưới nhiều cao
thủ như thế? Hơn nữa, Tinh La môn cùng Bích Lạc cung cũng rõ ràng chịu
sự khống chế của hắn, nếu Lăng Tự Thủy thuận lợi gả vào Nam Cung thế
gia, vậy có thể sẽ có một ngày Nam Cung thế gia cũng rơi vào trong y.
Thân tại triều đình lại nhúng tay vào điều khiển mưa gió giang hồ, đây
là hành động của y hay của ý định của cả triều đình?
Hắn quay đầu
nhìn Mộ Dung Tư Duệ yên tĩnh ngồi một bên, thiếu niên kia mặc cẩm bào đỏ rực, lười biếng ngồi trên ghế, dây buộc tóc màu bạc rủ xuống tôn nên
gương mặt nhã nhặn, nhưng không hiểu sao lại lộ ta một tia tà khí. Hôm
đó, Tiêu Trục Nguyệt dễ dàng đồng ý điều tra hung thủ gây án, bảo bọn họ giải tán tất cả hào kiệt võ lâm, nhưng chỉ điểm phải giữ Mộ Dung Tư Duệ và Bạch Phi Loan lại. Bọn họ tra xét mấy ngày, về phía Bạch Phi Loan
tất nhiên có hoài nghi, nhưng không ngờ vị thiếu chủ của Mộ Dung thế gia lần đầu tiên công khai lộ diện này cũng dính dáng vào chuyện này. Nghe
nói vị Mộ Dung thiếu chủ này năm nay chỉ mới mười chín, nhưng có không
ít thuộc hạ, lại có chút thủ đoạn. Dùng thân phận con nuôi dễ dàng đoạt
lấy quyền kế vị trong tay con trai trưởng, có tin đồn y hại chết người
con trưởng kia, nhưng y vẫn nắm chặt quyền hành của Mộ Dung thế gia
trong tay, chỉ bằng việc này đã không thể khinh thường y. Nếu thật sự
người này có dính líu tới chuyện này, bọn họ cũng phải đề phòng cẩn
thận.
Lâm Vãn Y đang nghĩ đến đây thì bị tiếng bước chân từ bên trong truyền đến gọi thần trí hắn trở lại. Lâm Vãn Y quay đầu lại liền nhìn
thấy Nguyệt Minh vén rèm, Tiêu Lăng Thiên chậm rãi đi ra. Y đi lại bình
ổn, hơi thở trầm tĩnh như hồ nước sâu, chỉ đi tới từng bước lại khiến
cho người trong phòng cảm giác được một loại áp lực vô cùng mạnh mẽ.
Mộ Dung Tư Duệ vốn đang ngồi lười biếng trên ghế, nhìn thấy Tiêu Lăng
Thiên đi vào lập tức ngẩn người, trợn trừng hai mắt giống như không tin
nổi, sau đó đột nhiên cười phá lên.
Mạc đại tiên sinh, Nam Cung Tuấn
và Lâm Vãn Y nhìn Mộ Dung Tư Duệ đang cười như điên mà không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ có Tiêu Lăng Thiên vẫn đi tới, ngồi lên ghế trên như
không nghe thấy gì, hơi cong khóe môi nhìn Mộ Dung Tư Duệ đang cười điên cuồng.
Cười một lát, cuối cùng Mộ Dung Tư Duệ cũng ngừng lại, nhìn Tiêu Lăng Thiên, vẻ mặt có chút điên cuồng.
“Xem ra ngươi đã biết ta là ai rồi?” Tiêu Lăng Thiên đợi y yên lặng lại rồi mới thản nhiên hỏi một câu chắc chắn.
“Quả thật ta đã biết. Thật làm người ta ngạc nhiên, nhân vật như ngươi lại
xuất hiện ở đây.” Mộ Dung Tư Duệ lại bắt đầu cười khẽ, làm cho người ta
có cảm giác không bình thường.
“Nói vậy ngươi