t ngược vào một hơi lạnh, xoay mặt trừng mắt với cô: “Có ai an ủi người khác như cô không hả?”
“Thì tôi phải biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mới có thể bắt bệnh bốc
đúng thuốc an ủi anh được chứ!” Hàn Đình Đình chớp chớp mắt, nghiêm túc
hỏi: “Tại sao hai người lại đoạn tuyệt quan hệ cha con? Anh đã gây ra
chuyện gì?”
Tần Tống lúc này đã bình tĩnh hơn nhiều, ngẩng mặt
lên trời hít một hơi, cười lạnh: “Mấy năm trước, tôi có yêu một người
con gái, khi ấy đã gây ra chuyện ầm ĩ.”
“Là chị Trần hả?” Hàn Đình Đình không sợ chết gặng hỏi.
Hừm.. Tần Tống nghiêng người, nhanh chóng giữ chặt gương mặt của “bánh bao
nhỏ quê mùa”, ra sức véo má. Anh đã muốn làm thế này từ lâu rồi, mỗi lần ông nói gà bà nói vịt, Đình Đình đều trưng cái khuôn mặt trắng trẻo mềm mại đó ra nhìn anh ngây ngô, khiến anh rất muốn được véo má cô.
Véo đến khi “bánh bao nhỏ quê mùa” nghiến răng nghiến lợi như sắp khóc tới nơi anh mới thấy sảng khoái trong lòng.
“Anh… nói tiếp đi…” Hàn Đình Đình bưng khuôn mặt đỏ bừng vì bị anh véo, rầu rĩ nói.
Tâm trạng Tần Tống tốt lên trông thấy. Trên đường không có xe qua lại, anh
duỗi thẳng đôi chân dài ngả người về phía sau, hai tay chống xuống đất.
Hồi tưởng lại những năm tháng tuổi trẻ bồng bột, khoé môi anh khẽ nhếch
lên một nụ cười: “Tôi yêu cô ấy, nhưng cô ấy lại yêu người khác. Hồi đó
tôi rất ngớ ngẩn, thậm chí đã dùng rất nhiều thủ đoạn, cuối cùng cũng ép được cô ấy làm bạn gái của mình.”
Thật là… lãng mạn! Hàn Đình Đình không biết phân biệt phải trái thầm thốt lên một câu.
“Bố tôi vốn rất phản đối việc tôi và cô ấy ở bên nhau, sau khi ông biết tôi vì chia rẽ hai người họ mà giở những thủ đoạn hạ lưu thì vô cùng tức
giận. Từ bé ông đã rất thương cái tên Lý Vi Nhiên đó rồi, thậm chí còn
yêu quý hơn cả tôi…” Tần Tống khẽ thở dài một tiếng.
“Anh…” Hàn Đình Đình tròn xoe mắt: “Anh cướp bạn gái của Lý Vi Nhiên? Chị Tần Tang?”
Cô kinh ngạc ngồi thẳng dậy, Tần Tống mau lẹ đặt tay lên đầu Đình Đình ấn
cô ngồi xuống, bất mãn trừng mắt với “bánh bao nhỏ quê mùa”: “Là hắn
cướp của tôi trước! Tôi là người chấm Tần Tang trước!”
Oa… Có người “mắt chữ A mồm chữ O”, thật là… vụ bê bối động trời của giới thượng lưu.
“Trong đám cháu chắt đông đúc bên ngoại nhà tôi, tôi với Lý Vi Nhiên tuổi tác
tương đương, khi bé thì cùng đi đánh nhau, lớn lên thì cùng đi “dẹp
loạn”, toàn là hắn dẫn dắt tôi, dính với nhau như hình với bóng. Lâu
dần, gu thẩm mỹ của tụi tôi cũng tương tự nhau, trước đây khi ra ngoài
chơi, tôi cũng hay cướp các cô gái mà hắn ta chấm.” Tần Tống bình thản
kể lại, lần đầu tiên anh phát hiện ra rằng, những chuyện quá khứ trước
giờ anh không có can đảm đối mặt ấy lại không hề khó nói như mình tưởng.
“Sau này, khi nhớ lại chuyện hồi đó, tôi thấy ban đầu Tần Tang có nói một
câu rất đúng: Thứ mà tôi để tâm thực sự là Lý Vi Nhiên chứ không phải là cô ấy. Có thể nếu cô ấy là người khác cướp mất, tôi sẽ buông tay ngay
thôi. Nhưng vì người tranh cướp là Lý Vi Nhiên nên tôi không phục, có
cảm giác bị phản bội… Cô xem, từ khi hắn ta với Tần Tiểu Tang thành đôi
xong lúc nào cũng hiệp lực bắt nạt tôi.” Anh buông thõng tay, trong lòng trào dâng cảm giác thoải mái trước giờ chưa từng có.
Hàn Đình
Đình mỉm cười, vỗ vào cánh tay đang thả lỏng của Tần Tống. Cô có chút
ngưỡng mộ, ngưỡng mộ anh rất dũng cảm, phạm sai lầm rồi vẫn có thể thoải mái, sảng khoái thừa nhận, còn cô trước giờ chưa từng dám.
“Đói quá…” Tần Tống nhìn trời rồi nhìn sang “bánh bao nhỏ quê mùa”: “Chúng ta đi ăn gì đi!”
Hàn Đình Đình gật đầu, bỗng nhớ ra trong nhà đã hết thức ăn: “Ăn ở ngoài đi, tôi mời anh ăn cơm!”
Tần Tống liếc cô bằng ánh mắt rất lạ: “Sao thế? Bỗng dưng phải lòng tôi rồi à?”
“Phụt!” Hàn Đình Đình cười thành tiếng: “Sao có thể chứ?”
Cô trả lời rất nhanh lại dứt khoát khiến Tần Tống đen mặt.
“Tuy tôi thường gây phiền phức cho anh, nhưng tôi sẽ ghi nhớ tinh thần hợp
tác của chúng ta: “Không được yêu anh!” Hàn Đình Đình rất nghiêm túc,
thật sự nghiêm túc!
Tần Tống có chút khổ sở pha lẫn bực dọc, nhưng chỉ có thể cười gượng gạo: “… Cô nhớ là tốt rồi!”
“Chúng ta đi thôi!” Ngồi một lúc lâu, trời càng lúc càng lạnh, Hàn Đình Đình
đứng dậy nhảy nhót vài cái rồi vừa lôi vừa kéo Tần Tống đứng dậy, hai
người đi dọc vỉa hè dành cho người đi bộ.
“Anh muốn ăn gì?” Đình Đình khẽ hỏi.
“Thịnh Thế, ăn hải sản!” Một người nào đó muốn biến đau thương thành nhu cầu ăn uống, rành rọt đáp.
Hàn Đình Đình sững người: “Này! Sao anh có thể đục đẽo tôi như vậy chứ? Chỗ đó đắt lắm lắm luôn ấy!”
“Đây là tôi đang cho cô cơ hội thể hiện thành ý thôi mà.” Người nào đó nói xong nheo mũi khẽ cười.
“Đừng vậy mà… Giờ này siêu thị vẫn chưa đóng cửa, chúng ta đi mua đồ về nhà
nấu ăn đi!” Hàn Đình Đình trù tính: “Ăn cua có được không? Cua mùa này
là béo nhất đó!”
“Ừm, giống cô…”
“Anh…”
Đường rất
rộng, đêm rất dài, từng ngọn đèn đường cô độc nối tiếp nhau, hai người
tay nắm tay bước về phía trước, sống trọn vẹn trong từng ngày một. Thì ra cô cũng được người khác chăm lo chu đáo, che chở cho đến lúc
trưởng thà