nh, cũng là viên bảo ngọc trân quý được người ta nâng niu, thế mà anh lại luôn kiếm cớ giày vò cô, thật không phải chút nào!
***
Hàn Đình Đình không ngờ được rằng người độc đoán hống hách, không sợ trời cũng chẳng sợ đất như Tần Tống mà lại sợ cua.
Lúc chọn cua sống trong siêu thị, trong khi cô bắt một con lên xem béo hay gầy, thì Tần Tống lại né người lùi ra xa.
Về đến nhà, Hàn Đình Đình tìm bàn chải để chà rửa cua, cô gọi Tần Tống đến đứng một bên giúp đưa từng con cho cô, nhưng Tần Tống sống chết cũng
không chịu.
Hàn Đình Đình từ bé đã luôn là một đứa trẻ thật thà
tột đỉnh, trước giờ đối với bạn bè luôn đoàn kết thân ái, trêu chọc
người khác như thế này là lần đầu tiên, vẻ cuống quýt lúng túng trên mặt Tần Tống khiến cô có cảm giác vui vẻ, mới mẻ lạ thường.
Tần Tống thấy “bánh bao nhỏ quê mùa” cười đến mức hai mắt híp lại thành một
đường thẳng, máu nóng nổi lên, khí phách nam nhi bừng bừng trỗi dậy, sải bước dài đi tới trước mở túi ra, nhắm mắt xách một con cua lên, nhe
nanh múa vuốt đưa cho cô.
Hàn Đình Đình nhẹ nhàng nhận lấy, xối
nước, chà con cua một lượt không sót một góc nào rất lành nghề, trong
khi Tần Tống thu tay về một hồi lâu rồi mà tay chân vẫn còn run rẩy…
“Ô!” Tần Tống vừa nói chuyện vừa chà tay lên áo Hàn Đình Đình: “Tay nghề nấu ăn của cô thì cũng thường mà xử lý cua lại lành nghề quá nhỉ!”
Hàn Đình Đình đưa Tần Tống khăn sạch để lau tay, cười nói: “Ông nội tôi rất thích ăn cua, từ bé tôi đã quan sát ông làm, dần dần cũng học được.”
Tần Tống lau tay rồi cầm một góc khăn nâng lên hạ xuống chọc mấy con cua
còn lại trong nước, đùa nghịch với vẻ tràn đầy hứng thú, nghe Hàn Đình
Đình nhắc tới ông nội cô, anh nghiêng mặt cười nói: “Hồi nhỏ tôi từng
gặp ông nội cô đó.”
Hàn Đình Đình mở to mắt, rất kinh ngạc.
Tần Tống càng đắc ý: “Có một năm ông cụ đến thăm ông ngoại tôi, ở lại chơi
rất lâu… Người ông cụ rất cao, cười híp mắt rất hiền hòa, đúng không?”
Hàn Đình Đình nghe vậy phì cười thành tiếng: “Ông nội tôi không hề hiền hòa đâu, lúc ông với bố tôi cãi nhau có thể sập nhà luôn đó! Nhưng ông rất
thương tôi, hồi bé lúc tôi thay răng không cắn được, ông dùng cán dao
đập vỡ vỏ cua, gỡ thịt ra cho tôi ăn.” Nhớ lại thời thơ bé, gương mặt
Hàn Đình Đình hiện vẻ thoải mái, hạnh phúc.
Thực ra khi chúng ta
còn nhỏ, bao giờ cũng có một người hoặc một vài người, trong những năm
tháng hồn nhiên vô tư mà bây giờ chẳng còn cách nào quay lại được ấy, đã từng mang đến cho chúng ta những niềm vui bình dị như thế.
Những hồi ức hạnh phúc không thể có đến lần thứ hai ấy là thứ tài sản quý giá và ấm áp được cất giấu trong sâu thẳm trái tim chúng ta.
Tần
Tống luôn cảm thấy Hàn Đình Đình rất bình thường, dễ ăn hiếp, Thì ra cô
cũng được người khác chăm lo chu đáo, che chở cho đến lúc trưởng thành,
cũng là viên bảo ngọc trân quý được người ta nâng niu, thế mà anh lại
luôn kiếm cớ giày vò cô, thật không phải chút nào!
“A! Á á á á!”
Người nào đó đang ngẩn người ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng rất thanh tú
của Hàn Đình Đình bất thình lình hét toáng lên, vừa nhảy chồm chồm vừa
vung vẩy tay. Thì ra là có một con cua to bự đã men theo chiếc khăn
trong tay Tần Tống bò lên, ngo ngoe chiếc càng mà Hàn Đình Đình thích ăn nhất, kẹp mạnh vào ngón tay anh!
Hàn Đình Đình trông thấy cảnh
đó dở khóc dở cười, vội vàng giữ tay anh lại, hai tay giữ chặt bàn tay
bị cua kẹp của Tần Tống nhúng vào nước. Cua được thả vào nước tức thì
nhả ra bơi đi, Hàn Đình Đình đang định trách anh sao bất cẩn như vậy,
nhưng vừa quay đầu thì mặt Tần Tống đã kề ngay sát, gương mặt hai người
sượt nhẹ qua nhau, cùng lúc đó môi cô cũng lướt nhẹ qua gò má của anh.
Í!… Hàn Đình Đình luống cuống ngả người ra sau, Tần Tống theo bản năng níu
cô lại. Lần này thì hay rồi, tay trái anh vẫn đang bị hai tay cô giữ
chặt, còn tay phải lại giữ chặt lấy eo cô. Bên chậu nước có mấy con cua
đang bơi qua bơi lại, có hai người ôm chặt nhau.
Đêm đã về khuya, không gian cực kỳ yên ắng, Hàn Đình Đình có thể nghe thấy rất rõ tiếng trái tim mình đang nhảy nhót kịch liệt.
Tần Tống ở ngay gần, gương mặt tuấn tú thường ngày vẫn khiến cô thất thần,
dưới ánh đèn ấm áp cứ như một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật. Ngay từ lần gặp đầu tiên cô đã biết anh rất đẹp trai, nhưng tối nay, với khoảng
cách thân mật có thể ngửi thấy cả hơi thở của nhau như vậy, không hiểu
tại sao cô lại cảm thấy anh là người đẹp trai đệ nhất thiên hạ… Sự hình
dung thật ấu trĩ nhưng Đình Đình thực lòng cảm thấy như vậy.
Tần
Tống cũng hoàn toàn sững sờ. Viên ngọc mềm mại thơm ngát đang nằm gọn
trong lòng, gò má nơi bờ môi cô vừa sượt qua nóng lên tức thì. Đôi môi
hồng hào mềm mại của người trong vòng tay… Tối hôm sinh nhật anh, lúc
đang “phiêu” trong nhà vệ sinh, anh đã từng mượn men rượu để “tận tình”
nếm thử, đôi môi nhỏ xinh ấy mới mềm mại, ngọt ngào làm sao…
Yết
hầu Tần Tống trượt lên trượt xuống, cuối cùng vẫn phải khuất phục trước
ánh mắt trong veo không vương chút tà niệm của Đình Đình, đôi môi vốn dĩ đã hơi ép xuống ấy đột ngột được thu lại không chút vết