trực tiếp trả lời ba chữ: "Không có rảnh." Sau đó cúp máy. Anh tức giận đến tái mặt, cố đè xuống cơn tức dằn lại tính khí lại gọi tới lần nữa, ở trước khi Mục Nham mở miệng giành nói: "An Dĩ Nhược cũng tới." Người đàn ông ở đầu kia điện thoại quả thực trầm mặc, anh hung hăng cất giọng nói: "Bảy giờ tối mai, nhà hàng của tôi đây. Thích đến thì đến." Cúp điện thoại, xem như hòa nhau một ván.
Kết quả là ngày hôm nay, Mục Nham đến trước, chờ một tiếng lại đứng ngồi không yên, anh không có thói quen hút thuốc lại hỏi xin Đàm Tử Việt điếu thuốc, kéo hai cái lại nhíu mày dập lửa.
Nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của anh, Đàm Tử Việt nở nụ cười rất không tử tế, "Chao ôi, kể cho cậu nghe một câu chuyện." Mộc Đầu này rõ ràng khốn khổ vì tình, làm anh em với anh ta tự nhiên không thể ngồi yên, thỏa đáng trợ giúp một chút anh thật sự rất vui, anh thật sự sợ Mục Nham có ý định cô độc sống quãng đời còn lại.
Mục Nham liếc anh ta một cái, không biết lúc này anh ta lấy đâu ra tâm tình kể chuyện, nhìn thời gian vẫn còn sớm, anh quay đầu sang chỗ khác đưa mắt ra ngoài cửa sổ, chờ anh ta nói tiếp.
"Tôi đã đề cập qua với cậu, ở trước khi xem mắt Mễ Ngư tôi đã gặp qua cô ấy, nói biết chứ đó chỉ là tôi đơn phương, dù sao người ta cũng không biết tôi là ai, tôi còn chưa có nổi tiếng như vậy. Lần đó tôi cùng Quý Nhu xem trình diễn thời trang, cậu biết đấy, con gái đều thích xem những trò như vậy." Nhắc tới bạn gái trước, Đàm Tử Việt hơi có chút không được tự nhiên, bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, tiếp tục nói: "Màn trình diễn đó xảy ra chút ngoài ý muốn, không biết người mẫu kia có phải lính mới hay không, căng thẳng đến sái chân gãy gót giày ở trên đài, lúc đó sàn diễn xôn xao, thân là người trình diễn chính Mễ Ngư là người đầu tiên phản ứng kịp, cô mỉm cười đi đến giữa sàn diễn trải dài một tay đỡ lấy vẻ hoang mang của người mẫu kia, ở dưới cái nhìn chăm chú của khán giả ném bỏ giày cao gót của mình, chân trần hoàn thành màn trình diễn ấy." Nói đến đây, Đàm Tử Việt nở nụ cười, "Lúc đó tôi bắt đầu chú ý tới cô ấy, cảm thấy cô gái này rất thú vị, rất hợp với khẩu vị của tôi. Tôi thông qua bạn bè hẹn cô ấy, chỉ sợ mình ra mặt quá đường đột, cậu đoán xem kết quả thế nào?"
"Người ta không quan tâm đến cậu." Mục Nham nhìn cũng không nhìn anh ta một cái nói thẳng thừng đả kích. Nếu như Mễ Ngư để ý đến anh ta, anh ta cũng sẽ không chịu đi xem mắt, Đàm Tử Việt muốn nói gì, anh hiểu. Ngày anh từ Tả Cáo trở về Đàm Tử Việt liền vui mừng báo tin với anh, nói là hạ được Mễ Ngư, anh thuận miệng hỏi anh ta hạ thế nào, vẻ mặt người nọ đắc ý nói: "Ở lúc cô ấy yếu ớt nhất tôi cho cô ấy mượn một bờ vai rắn chắc dựa vào, sau đó cô ấy liền lấy thân báo đáp." Mục Nham bị vẻ mặt đắc chí của anh ta chọc cười, nhịn không được đá anh ta một cái: "Bản tính không đổi."
Sau đó, Đàm Tử Việt liền đem câu chuyện vẻ vang làm thế nào quấy nhiễu theo đuổi Mễ Như báo cáo chi tiết với đồng chí đội trưởng, chuyện là như vầy: Đầu tiên là anh đến nơi biểu diễn vây đuổi đánh cướp, kết quả bị Mễ Ngư dễ dàng trốn thoát, chính là đêm hôm trước khi An Dĩ Nhược chuyển về nhà, anh gọi điện thoại qua còn bị treo máy, anh cực kỳ bực bội, năm giờ sáng rời giường lái xe đến dưới khu nhà trọ của cô, điện thoại vừa kết nối, anh ra lệnh: "Xuống lầu, tôi có lời muốn nói với em."
Mễ Ngư ngủ mơ mơ màng màng nghe ra giọng nói của anh ta, mở miệng mắng: "Không muốn chết cúp điện thoại ngay." Ngủ là quan trọng nhất, quấy rầy chết người.
"Năm phút sau nếu tôi không thấy được em, em sẽ nghe có người cầm cái loa ở dưới lầu gọi tên của em, quấy rầy hàng xóm nghỉ ngơi tôi cũng mặc kệ, tự em lo liệu." Anh buông lời đe dọa, anh không tin không xử được người phụ nữ này, cái trường hợp này không thể bị Mễ Ngư đánh bại.
"MD, sợ anh rồi." Mễ Ngư mắng, cô đây là người rất sĩ diện, không dám cùng chơi với anh ta, vì thế cô rời giường xuống lầu. Vì vậy, ở ngày An Dĩ Nhược dậy sớm thu dọn hành lý chuyển đi vào sáng hôm đó không có nhìn thấy Mễ Ngư.
Tình hình ngày đó có thể nghĩ là biết, hai người ngủ không đủ giấc, cơn tức tự nhiên lớn hơn, Đàm Tử Việt bá đạo tỏ tình bị Mễ Ngư vô tình cự tuyệt, anh tức giận, chịu không được vẻ mặt khinh thường của cô, giống như một kẻ cướp giữa ban ngày ban mặt kéo Mễ Ngư vào trong xe cường hôn một trận, kết quả bị Mễ Ngư cắn nát đôi môi. Do đó, có một người đàn ông thất bại trốn đến bệnh viện lấy lý do thăm Mục Nham nằm ở trên sofa phòng bệnh hạ hỏa màn đã diễn ra.
Đương nhiên, chuyện sẽ không kết thúc như vậy, về sau An Dĩ Nhược mất tích, Mễ Ngư ngừng công việc hàng ngày đến An gia làm bạn với má An, ở ngày Mục Nham rời đi đó, Đàm Tử Việt đến An gia, lúc cửa thang máy mở ra, anh nhìn thấy Mễ Ngư ngồi dựa vào cánh cửa hút thuốc, anh đến ngồi xổm xuống sờ sờ tóc của cô, giọng nói từ tính vang lên ở bên tai cô: "Đừng kìm nén, muốn khóc thì khóc ra, không ai cười nhạo em."
"Ai nói tôi muốn khóc..." Mễ Ngư hết sức ngang ngược cậy mạnh, trong khói thuốc lượn lờ mắt không kìm được đỏ lên, điếu thuốc cầm trong tay còn chưa có dập tắt hung hăng ném ra ngoài, cúi đầu
