The Soda Pop
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210422

Bình chọn: 7.5.00/10/1042 lượt.

mắt, nhưng lại không thể để cho cô mặc áo sơ mi kiểu nam đi đường núi, hiện tại vừa khéo, mặc vào áo khoác của anh quả nhiên thuận mắt hơn nhiều.

Trong cabin, Cố Dạ đan chéo hai chân thảnh thơi mà ngồi dựa ở đối diện An Dĩ Nhược, Tiêu Nhiên sắc mặt tái nhợt ngồi ở trước mắt Mục Nham, người hầu mặt lạnh như tiền dắt soi ngồi ở phía ngoài cùng.

Máy bay vững vàng mà bay trong không trung, An Dĩ Nhược im lặng ngồi ở chỗ gần cửa sổ luôn nhìn ngoài cửa sổ, không nói lời nào. Ánh mắt Cố Dạ nhìn chằm chằm vào gò má không có huyết sắc của cô, tiếng rầm rĩ vù vù che đi tiếng thở dài sâu kín.

Mục Nham giương mắt, cùng ánh mắt bi ai của Tiêu Nhiên chạm vào nhau, hầu như không có quan sát kỹ mà cau mày hạ mi, thản nhiên dời mắt, đem sự quyến luyến không chút che giấu của Cố Dạ thu vào trong mắt, anh hít sâu, lại hít thở, khóe môi nhấp thành một đường nhắm mắt lại.

Trong cabin rơi vào trầm mặc đáng kể, đủ để khiến người hít thở không thông, song, trong lòng mỗi người cũng không như mặt ngoài yên tĩnh, ai cũng biết đây là điềm báo giông bão sắp tới.

"Giảm độ cao xuống, tìm đất trống đỗ lại." Qua sông, Mục Nham mở mắt ra nhìn bên ngoài, bình tĩnh dặn dò.

Cố Dạ thu hồi ánh mắt, nhìn bên ngoài, lạnh giọng nói: "Đại đội trưởng Mục chơi tôi? Anh đừng nói cho tôi biết đồ để ở trong rừng."

Mục Nham nở nụ cười như có như không, không chút để ý nói: "Tại sao không thể?" Anh nhất định phải tránh đi phố xá sầm uất, để tránh Cố Dạ không chỗ nào bận tâm nổ súng ngay tại chỗ. Mà ở trong rừng núi, đối với thoát thân mà nói càng dễ dàng hơn.

Mắt hơi nâng, tức giận trong mắt lập tức cuồn cuộn tới, người hầu nhận được ánh mắt ra hiệu của anh, gõ gõ vào kính buồng lái. Máy bay từ từ giảm độ cao xuống, An Dĩ Nhược bị áp lực đến sắp té xỉu, ánh mắt Cố Dạ khiến cô cảm thấy rất không tự nhiên, cả người lạnh tới cực điểm, đáy lòng có loại bất an mãnh liệt. Kế tiếp sẽ phát sinh cái gì cô cũng không thể biết được, mà con sói kia lại khiến cô sinh lòng sợ hãi, tim nhảy tới cổ họng, run rẩy nắm lấy tay Mục Nham.

Cảm giác được đầu ngón tay lạnh buốt, Mục Nham vô thức nhíu mày, quay đầu qua, hoảng hốt trên mặt cô nhìn một cái không sót gì, đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn chăm chú vào cô, sau đó hơi cong môi, làm như không tiếng động mà nói: "Đừng lo lắng, tất cả có tôi." Sau đó, An Dĩ Nhược cảm giác lòng bàn tay của anh hơi cuộn lại, nắm lấy tay cô ở trong tay.

An Dĩ Nhược cũng không biết vào lúc Mục Nham trấn an cô, trong lòng cũng là cực kỳ nặng nề. Trải qua trăm trận chiến chính anh cũng hiểu rất rõ cái đế quốc màu đen kia của Cố Dạ có biết bao rắc rối khó gỡ, bối cảnh phức tạp khiến người khó mà thăm dò. Mà anh và cô giống như là hai chiếc lá tung bay trong gió, chuyến đi này nguy hiểm trùng trùng. Mọi thứ sắp tới, giống như sương mù từ từ dày đặc phía ngoài, ai cũng không có hoàn toàn nắm chắc sẽ thắng.

Lúc máy bay dừng lại, Mục Nham ngắm nhìn bốn phía, cau mày, khuôn mặt điển trai hơi biến đổi, nhưng vẫn bình tĩnh mà dẫn dắt An Dĩ Nhược xuống máy bay, bàn tay ôm ở bên eo cô nhẹ nhàng di chuyển.

An Dĩ Nhược biết anh đang tìm cái gì, mím môi cố nở nụ cười. Tối hôm qua anh bỏ súng ở trên người cô cô cẩn thận cất giữ ở trong túi, một mặt sợ Cố Dạ phát hiện, một mặt lại sợ không cẩn thận rớt ra, thân thể đều cứng còng.

"A!" An Dĩ Nhược hét lên một tiếng, sợ hãi mà nhào vào trong lòng Mục Nham, nghẹn ngào nói: "Đừng, đừng để nó tới gần tôi..." Ánh mắt màu xanh của con súc vật kia cách cô quá gần, lúc cô phát hiện thì sợ đến cả người toát mồ hôi lạnh.

Cố Dạ theo tiếng xoay người, nhìn thấy cô được Mục Nham kéo vào trong lòng, sắc mặt buồn bực nặng nề, đang muốn mở miệng lại nghe Mục Nham trầm giọng lạnh lùng nói: "Cách An tiểu thư xa một chút."

Người hầu nhìn về phía Cố Dạ, thấy anh gật đầu, cung kính cúi đầu, dắt sói cách xa một chút.

Trong nháy mắt ôm lấy An Dĩ Nhược, súng bên eo đã thần không biết quỷ không hay rơi vào trong tay Mục Nham, buông tay ra, giống như lơ đãng vuốt vuốt áo khoác của cô, bốn mắt nhìn nhau, hai người cười thầm, đều thở phào nhẹ nhõm. Không còn cách nào, Cố Dạ rất khôn khéo, Mục Nham chỉ biết buổi sáng anh ta còn phải soát người của anh, cho nên đồ chỉ có giấu ở trên người cô.

Ở dưới sự dẫn dắt của Mục Nham, năm người một sói đi ở trên con đường hẹp quanh co. An Dĩ Nhược chưa từng đi qua đường núi, lại không quen thuộc địa hình, đi rất chậm rất vất vả, Mục Nham luôn dìu đỡ cô, gánh vác phần thể trọng của cô, bảo tồn thể lực cho cô.

Vùng núi phảng phất có giai điệu sơn ca độc đáo truyền đến, lắng nghe một chút, âm thanh trong trẻo là từ chỗ rừng rậm xanh ngát truyền đến, hoảng loạn tích tụ dưới đáy lòng của An Dĩ Nhược dần dần tiêu tan, giơ tay lau mồ hôi rịn trên trán, cô thở dài một hơi.

"Còn xa lắm không?" Cô thấp giọng hỏi.

Mục Nham ngẩng đầu nhìn, cách nơi mà anh và Tiêu Nhiên nghĩ ngơi lần trước không xa, vì thế anh khích lệ nói: "Kiên trì thêm chút nữa, ngay đằng trước."

Ngay đằng trước! Nói cách khác lập tức sẽ phát sinh cái gì đó, tiếng lòng của An Dĩ Nhược lại kéo căng lên, biểu cảm trên mặt rất