Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210363

Bình chọn: 8.5.00/10/1036 lượt.

ng Quốc câu thông với phía Myanma xong mới hành động? Tại sao không có nghe cấp trên sắp đặt đêm tối lẻn vào? Cũng bởi vì cuộc gặp gỡ lúng túng ở sân bay đã trúng một bạt tai của cô? Hay là bởi vì cô dũng cảm và nhạy bén phối hợp chặt chẽ với anh hai lần? Hay có lẽ là vì ở bên bờ sinh tử, cô ôm Thần Thần hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh, cầu cứu mà gọi tên anh? Bước lên máy bay bay đi Vân Nam, thực ra thì Mục Nham đã biết rõ nguyên nhân. Nhưng anh, vẫn không muốn đối mặt với lòng của mình.

Lần đầu tiên gặp nhau tại sân bay, anh vì che dấu tai mắt người khác mà trong vội vàng đường đột hôn cô, đang muốn xin lỗi, lấy lại tinh thần cô lại cúi đầu kêu một tiếng: "A! Hành lý của tôi." Anh giật mình, ánh mắt dừng ở trên vali hành lý cách đó không xa, "Ở đằng kia."

"Oh, cám ơn!" Câu cám ơn của cô nhắc nhở anh, tránh ra khỏi ngực chầm chậm đi về phía vali hành lý.

Lúc anh đang muốn đi qua giúp đỡ đồng thời giải thích thì di động vang lên kết thúc quang cảnh, tiếp đến nhận được chỉ thị anh không thể không vội vã rời đi, trước khi lên xe nhịn không được quay đầu lại, cô lại đứng nơi xa nhìn về phía anh bên này, tức giận hô to: "Này, anh là ai? Tại sao? Sắc lang..."

Anh nhớ kỹ cô, cô gái ấy nhìn quanh bãi đỗ xe. Cô của khi đó, ngốc nghếch, đặc biệt đáng yêu, cùng An Dĩ Nhược nhanh trí dũng cảm tài trí mà anh tiếp xúc sau này quả thực khác nhau một trời một vực. Còn nhớ về sau Mễ Ngư từng làm ra một cái đánh giá với phản ứng ngày đó của An Dĩ Nhược, "Thiên Lôi Câu Động Địa Hỏa, cậu bị đốt trọi rồi. Phản ứng trì trộn, chẳng có gì lạ."

Gặp lại là ba tháng sau, lại là anh chấp hành nhiệm vụ. Cô cứ kiêu ngạo mà hất cằm, nhìn chăm chú vào ánh mắt lạnh lùng của anh nói: "Không có giấy chứng nhận!" Lúc đó anh rất muốn cười, nhưng phải cẩn thận lựa lời, ai bảo là trước đó anh sai, anh cũng không hy vọng khiến hiểu lầm càng sâu thêm, trong lòng còn đang cân nhắc nên giải thích như thế nào, bàn tay của cô đã hạ xuống. Anh đương đầu không tránh, muốn thể hiện chính là một thái độ, anh thực sự rất xin lỗi, dù sao người nào đó chẳng biết tại sao bị người xa lạ hôn cũng sẽ tức giận thôi. Nhưng anh lại nặng nề thở dài ở trong lòng, tính khí của cô gái này thật sự nóng nảy, chẳng lẽ cô không biết ở lúc anh chấp hành nhiệm vụ, cho dù là vợ của anh cũng không thể tới đánh?

Tất cả mọi thứ xảy ra sau đó dường như cũng không ở trong dự liệu của anh, Tiêu Vũ đột nhiên xuất hiện kiềm kẹp Mễ Ngư, cô sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, lại cùng bạn tốt phối hợp ăn ý, để anh có cơ hội bắn chết tội phạm, khiến vụ án có tiến triển đột phá. Lúc lấy khẩu cung thì không nhẫn nại, nhận diện thì suy ngẫm tận lực suy nghĩ, gặp phải Tử Việt thì lúng túng không được tự nhiên, và kiên quyết không chịu lên xe của anh, đủ các loại, các thứ, cô cứ như vậy từng bước một đi vào lòng của anh. Từ ban sơ áy náy mạo phạm người đẹp, về sau đối với dũng cảm và tài trí của cô càng tán thưởng hơn, cuối cùng ở một đêm kinh hoàng kia vì cô ngăn cản súng trong nháy mắt Mục Nham hiểu được gì đó.

Anh thích cô, thời gian nhận biết người phụ nữ này quá ngắn, tính gộp cả số lần hai người gặp nhau chưa tới mười lần. Song, cái gì anh cũng không thể làm, bởi vì cô, có bạn trai. Cuộc điện thoại cô nói ngoài phòng bệnh, khiến anh ý thức được cô hẳn là rất yêu Tịch Thạc Lương. Vì thế, ngày hôm đó anh mở miệng bảo cô đừng đến thăm anh nữa.

"Tại sao?" Hồi lâu không có được câu trả lời, An Dĩ Nhược không giữ được bình tĩnh hỏi lại lần nữa, cảm giác được Mục Nham buông lỏng cánh tay, sau đó, bên ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân nhỏ vụn, ngay sau đó cửa tầng hầm được mở ra, cô nhìn thấy sắc mặt Tiêu Nhiên trắng bệch đứng ở ngoài cửa, mà anh, lời vừa đến khóe miệng cuối cùng không có nói ra khỏi miệng.

"Lợi dụng tôi?" Giống như là không có nhìn thấy An Dĩ Nhược, Tiêu Nhiên nhìn thẳng vào Mục Nham giọng nói vỡ vụn hỏi.

Mục Nham mím môi, nhìn vẻ mặt tái nhợt của cô, lựa chọn im lặng. Lợi dụng sao? Anh không muốn giải thích, cũng không thể nào giải thích.

"Khó trách Cố Dạ không tra ra được thuyết bị truy tìm lắp ở đâu, có phải tôi nên vì quốc gia nghiên cứu ra đồ tinh vi như vậy mà tỏ vẻ kính ngưỡng một chút hay không?" Tiêu Nhiên cười lạnh, trên mặt không có một tia huyết sắc, "Không phải là tối hôm qua lúc chúng ta triền miên anh lặng lẽ đặt ở trên người tối chứ?"

"Tiêu Nhiên!" Sắc mặt Mục Nham thoáng chốc đông lại, Mục Nham trầm giọng, anh đột nhiên rất sợ An Dĩ Nhược hiểu lầm. Giữa anh và Tiêu Nhiên, dường như không có nói rõ được, anh không muốn mập mờ này phát triển tiếp.

"Thế nào, chuyện đã làm liền quên nhanh như vậy?" Tiêu Nhiên đứng lại ở trước mặt anh, ánh mắt thản nhiên đảo qua An Dĩ Nhược, lành lạnh nói: "Tối hôm qua anh đối với tôi cũng không thế này." Không đợi Mục Nham nói chuyện, cô đã quay người qua, dặn dò nói với người hầu: "Mang hai vị khách này lên trên lầu, cũng đừng chậm trễ, nếu không thì nếu như ông chủ các người thương tiếc người đẹp có thể sẽ phiền phức."

Khi bóng dáng của cô dần dần biến mất ở trong tầm mắt, Mục Nham xoay người lại, chẳng nói


Teya Salat