g vào ánh mắt dò xét của người hầu, cô nói: "Nói cho Cố Dạ biết, nếu như anh ta không thỏa mãn điều chúng tôi cần, đừng nghĩ cầm lại chìa khóa vàng." Dừng một chút, cô nói thêm: "Dẫn đường cũng cần thể lực."
Vẻ mặt người hầu trầm xuống, không nói một lời rời đi. An Dĩ Nhược thấy anh ta xoay người rời đi, không biết anh ta rốt cuộc là đi lấy thuốc hay là không muốn để ý tới, liền nóng nảy, hung hăng đá cánh cửa, mắng: "Anh có ý gì? Nghe thấy lời tôi nói không? Này, này... Anh đứng lại đó cho tôi..."
"Được rồi được rồi, đừng đá, coi chừng làm chân bị thương." Mục Nham ôm lấy thân thể kích động của cô, cúi đầu an ủi ở bên tai cô, "Cô cũng nói dẫn đường cần thể lực, huống chi chúng ta muốn dẫn đường còn phải tìm cơ hội chạy trốn, cần phải bảo tồn thực lực. Đừng có hét, giọng của cô cũng đã khàn rồi, tôi không sao, thật sự không sao." An Dĩ Nhược lộ ra bất lực và đau lòng giống như một dòng nước ấm, từ từ rót vào thân thể của anh, giống như là sức mạnh vô hình, giúp anh tiếp tục chống đỡ, ở trong phút chốc đem sự khó chịu và giãy giụa trước đó ném đến chín tầng mây.
An Dĩ Nhược vừa nóng vừa giận, bị anh ôm lấy vẫn còn không an phận, đưa chân lại đá thêm một cái, nghẹn ngào nói: "Đều TM không phải người, không có một chút đồng cảm, anh bị thương nặng như vậy, làm sao có thể máu lạnh như thế...." Cô nói không được nữa, mặt dán ở trước ngực anh, khóc. Cô thậm chí không dám liếc nhìn vết thương của anh thêm một lần nào nữa, cô rất sợ, sợ anh ngã xuống. Anh đã từng nói muốn đưa cô về nhà, anh nói đi ra ngôi biệt thự này thì họ thắng, nhưng cô đã đoán được kế tiếp là một trận đánh ác liệt, anh bị thương nặng như vậy phải ứng phó thế nào đây? Cô rất hận sự bất lực của mình.
Mục Nham nhíu mày nở nụ cười, "Thật không nghĩ tới cô cũng biết nói tục." Giọng nói rất nhẹ, mơ hồ mang theo thành phần cưng chiều.
"Tôi, tôi nào có... Tôi không có..." Cô ở trong lòng anh nhỏ giọng lầm bầm, lo lắng rõ ràng chưa đủ.
Mục Nham nhẹ giọng cười, ôm cô chặt hơn một chút. Làm nũng có chút trẻ con của cô như thế khiến nơi đáy lòng mềm mại dâng lên khác thường, anh giống như an ủi con mèo nhỏ vậy vuốt ve tóc của cô, cố đè nén tình cảm dường như muốn bộc phát ngay lập tức. Im lặng chốc lát, anh ổn định tâm thần lại kéo cô từ trong ngực ra, cái trán chống lên trán của cô, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào mắt của cô, anh thấy cô rất là hốt hoảng cụp mắt xuống, bàn tay to vỗ nhẹ lên gương mặt cô, sau đó, từ từ cúi thấp đầu, kìm lòng không được mà hôn vào môi của cô...
Lúc An Dĩ Nhược hoảng hốt môi ấm áp của người đàn ông đã phủ ở môi của cô, dường như anh có chút do dự, hôn rất nhẹ, rất mềm, rất quý trọng, rất cẩn thận, thân thể bỗng nhiên cứng đờ, khẽ há miệng muốn mở miệng nói chuyện, nhưng, lúc này một cái động tác rất nhỏ như vậy lại giống như là im lặng mời mọc, chờ đợi anh thưởng thức ngọt ngào của cô, mà anh, cũng thật sự làm như vậy.
Cánh tay hơi dùng sức, đè cô vào trong ngực, tách mở hàm răng của cô ra, anh giống như động tình triền miên mà hôn cô. Từ khoảnh khắc khi nhìn thấy cô anh đã muốn làm như vậy, một lần hai lượt kiềm chế, rốt cuộc vẫn không thể nào đè xuống khát vọng ẩn ở đáy lòng, Mục Nham không muốn đè nén nữa, anh chưa bao giờ khát vọng hôn qua một người như thế, anh không muốn cứ như vậy mà từ bỏ.
Quyến luyến mà say mê hút mút ngọt ngào trong miệng cô, dịu dàng lướt qua rồi từ từ trở nên kịch liệt và cường thế, thần trí An Dĩ Nhược trở nên hỗn độn, suy yếu mà tựa vào trong lòng anh, chóp mũi xoay quanh mùi nam tính đặc hữu của anh, giống như gió cát cuốn sạch ý thức của cô, cô đã quên phản ứng, theo bước tiến của anh lui về phía sau, lưng chống đỡ ở trên vách tường lạnh.
Thân thể rắn chắc của anh dính sát vào cô, thẳng hôn đến sắp hít thở không thông mới không đành mà trược ra môi của cô, khàn giọng ở bên tai cô hỏi: "Lần này còn muốn vung một cái tát vào tôi chứ?" Giọng điệu là câu hỏi, nhưng không muốn câu trả lời của cô, chỉ nhẹ nhàng ôm cô, lẳng lặng điều chỉnh hơi thở.
Gò má An Dĩ Nhược nóng bỏng, nhẹ nhàng thở hổn hển, thân thể xụi lơ ở trong lòng anh. Cô chưa bao giờ nghĩ tới vẻ ngoài Mục Nham bình tĩnh trầm ổn lại có một mặt nhiệt tình như vậy, so với sân bay ngày đó chỉ là một nụ hôn môi kề môi khẽ chạm nhau, thì nụ hôn ẩm ướt ban nãy hết sức triền miên, anh hôn đến kịch liệt như vậy, môi lưỡi của anh như là nham thạch nóng chảy, nơi đi qua cỏ khô củi mục, làm cho cô thần trí mơ hồ mà tự nhiên đáp lại anh.
Cô, cô lại đáp lại?!
Ở thời điểm tim cô đập mạnh và loạn nhịp, Mục Nham nghĩ đến vết thương roi trên lưng cô, dịu dàng mà gọi tên cô, "Dĩ Nhược!"
An Dĩ Nhược không có đáp lại, chỉ nhắm nghiền mắt lại. Không nên, không thể, bọn họ, tại sao bọn họ có thể như vậy? Trong lúc nhất thời, lòng cô rối bời. Mãi đến hơi thở hoàn toàn bình phục, cô cúi đầu hỏi: "Tại sao?"
Mục Nham vô cùng thân mật mà áp mặt vào má của cô, da thịt non mịn của cô, mang theo hương vị tươi mát, anh thỏa mãn mà thở dài một tiếng. Tại sao? Tại sao? Anh đã nhiều lần tự hỏi. Tại sao lại đến đây? Tại sao không thể chờ cảnh sát Tru