Lam Tranh hồi phục, nhưng có thể khẳng định, nếu Lam
Tranh đã hồi tỉnh, chắc chắn sẽ không từ bỏ ý trả thù. Hắn ta đã hại người
khác, nhưng cũng sợ bị đối phương trả thù. Nhưng hắn ta cũng không thấy Lam
Tranh có hành động gì công kích hắn, theo cơ sở ngầm báo về, ngày nào Lam Tranh
cũng đọc sách, sau đó về Cung Sùng Lan bám Vương phi cũ của mình.
Thái tử đảo mắt một chút lại có
ý tưởng khác, hắn quay sang cười với Lam Tranh, Lam Tranh nhìn thấy, dừng việc
vẽ rùa trên giấy lại, cũng cười với Thái tử.
Sớm muộn gì ta cũng lấy mạng
ngươi!
Hai người đều thầm nghĩ trong
đầu.
Đến gần Trung thu, trăng tròn
như chậu bạc, ánh trăng đêm chiếu xuống mặt đất, khiến cả một khoảng không nhìn
như một hồ nước biếc, trong suốt, dập dờn.
Thứ không tương xứng nhất với
vầng trăng tròn tượng trưng cho cảnh đoàn viên này, đó là bầu không khí cứng
ngắc của Lam Tranh và Vũ Lâu.
Từ sau khi Vũ Lâu và Lam Tranh
ngả bài với nhau, nàng luôn dùng giọng điệu lạnh nhạt nói chuyện với hắn, không
có đến một nửa nụ cười nào.
Tối hôm đó, khí trời vẫn khô
nóng như mọi khi, Vũ Lâu ôm chặt "trúc phu nhân" nằm ngủ trên giường,
Lam Tranh vừa mới đưa tay định ôm nàng, nàng đã lăn một vòng sang bên cạnh trốn
tránh. Lam Tranh mạnh mẽ kéo nàng ôm lại, xoay người để nàng đối mặt với hắn:
"Quỳ thủy chắc phải hết rồi chứ."
"Hết rồi." Vũ Lâu
cười lạnh: "Nhịn đến hỏng người ngài luôn."
"Nàng đừng quá tự đề cao
mình." Lam Tranh đẩy nàng ra. Vũ Lâu thấy hắn buông tay, lập tức lại quay
lưng về phía hắn. Trong lòng Lam Tranh tự dặn mình phải nhịn, cố gắng dùng giọng
điệu hòa hoãn ghé sát lại tai nàng nói: "Rốt cuộc là nàng tức giận chuyện
gì? Ta đã nói nhiều lần rồi, ta không hại nàng."
Vũ Lâu dùng đôi mắt to trong
suốt, thanh thản, trắng đen rõ ràng nhìn hắn: "Ta biết, chỉ là, ta không
thích ở cùng với ngươi. Thế thôi."
Nàng không hề hiểu hắn, nàng sợ
khi phải ở bên cạnh hắn.
Lam Tranh nghe xong, trong lòng
chua xót không nói được gì, nhưng lý trí vẫn chiếm thế thượng phong, muốn làm
dịu lại mối quan hệ với nàng, bèn đưa tay ôm nàng từ phía sau, nhẹ giọng nói:
"Vũ Lâu…… nàng cẩn thận suy nghĩ mà xem…… ta có làm chuyện gì có lỗi với
nàng đâu."
Vũ Lâu nghe hắn nói, cũng cố
gắng hồi tưởng lại mọi chuyện, nhưng thà đừng nghĩ còn hơn, nghĩ đến rồi, tất
cả những cách hắn làm nhục nàng đều hiện lên trước mắt. Làm nhục lúc về nhà mẹ
đẻ, hạ dược nàng trong thanh lâu, tìm mọi lý do để gần gũi, quan hệ với nàng.
Lam Tranh thấy nàng bất động, nghĩ là nàng nhớ đến chuyện cũ, nên cúi người hôn
vào tai nàng. Vũ Lâu chấn động mạnh, đưa tay ôm lấy chỗ vừa bị hắn hôn, ngồi bật
dậy tức giận nhìn hắn: "Trừ việc làm nhục ta, ngươi còn có thể làm gì khác
nữa không!"
Tần Vũ Lâu, nàng đúng là một nữ
nhân có phúc không biết hưởng!
"Đúng, ta đùa giỡn cô
đấy!" Lam Tranh giật lấy "trúc phu nhân" trong lòng nàng:
"Không phải cô sợ nóng sao, vậy ta sẽ khiến cho cô biết thế nào là
nóng." Hắn đẩy nàng ngã xuống dưới thân mình, dùng đầu gối chặn hai chân
nàng lại. Vũ Lâu chống cự theo bản năng, tay quơ loạn trên không trung, móng
tay vô tình xẹt qua vai hắn. Lam Tranh thấy vai đau rát, đưa tay ra xoa thì
thấy vết máu nhàn nhạt.
"Xem ta trừng phạt cô thế
nào!" Hắn đối xử với nàng quá thoải mái, mặc kệ nàng tùy ý làm bậy nên giờ
nàng mới thế này đây. Lam Tranh cúi người hung hăng hôn vào môi nàng. vừa hôn
vừa cắn, bàn tay lại không nhàn rỗi mà xoa nắn, chà xát thân thể nàng. Tay còn
lại kéo mạnh cổ áo nàng, dùng sức xé ra, toàn bộ bờ vai thon bị lộ ra hết.
Vừa rồi Vũ Lâu thấy mình làm
hắn bị thương, trong lòng cũng hơi lo lắng, sợ hắn tức giận lại làm ra chuyện
tàn ác gì với người nhà mình. Nên nàng cũng không dám chống cự nữa, nhưng môi
dần dần cong lên, đôi mắt hạnh mở to nhìn chằm chằm vào thân thể Lam Tranh đang
ở bên trên mình.
"Lúc trước khi làm chuyện
này, cô đâu có nhìn ta, giờ cô nhìn cái gì!"
Hắn ngỗ ngược che mắt nàng, hạ
thân lại chạm vào một khoảng ẩm ướt. Một ngọn lửa vô danh như bùng cháy trong
hắn, không cần quan tâm đến dạo đầu hay gì nữa, trực tiếp đi thẳng vào trong
mật động mềm mại ướt át kia. Nàng bật ra một tiếng rên rỉ tiêu hồn thực cốt,
không giãy dụa nữa. Ý loạn tình mê, nàng dần dần đáp lại nụ hôn của hắn. Lam
Tranh thấy nàng như vậy, tự có một loại cảm giác chinh phục được nàng, hơi thở
dồn dập, phun hơi nóng vào tai nàng: "Không phải là nàng muốn chống cự à,
nghị lực của nàng chỉ đến thế thôi?"
Vốn đã đang muốn đình chiến,
lại bị hắn khiêu khích, nàng ngẩng đầu lên, thở hổn hển, trợn mắt nhìn chằm
chằm hắn.
"Để ta xem nàng còn cứng
đầu đến bao giờ!" Đã không còn sự ân ái ngày xưa nữa, giờ chỉ đơn thuần là
phát tiết cơn giận lên nàng mà thôi.
Trong trí nhớ của nàng, bất
luận thế nào Lam Tranh cũng quấn quít lấy nàng cầu hoan khiến người ta chán
ghét, nhưng chưa từng làm nhục nàng một cách lạnh lùng, thô bạo đến thế này.
Cảm giác xa lạ khiến cho nàng vùi sâu vào trong sự sợ hãi đến tột cùng. Nhưng
thân thể lại dần có cảm giác đối với động tác của hắn. Thể xác và tinh thần đối
