chọi nhau gay gắt khiến nàng cắn môi, khổ sở chống đỡ, chỉ mong hắn sớm chấm
dứt. Lam Tranh nhận ra sự khác thường của nàng, khàn giọng cười: "…… Cô
nàng dám trêu chọc ta biến đâu mất rồi? Giờ lại giả bộ nữ nhân trong sáng
à?"
Đáp lại hắn là tiếng khóc thổn
thức của nàng, dù nàng đã che mắt mình đi, nhưng bả vai khẽ run lên vẫn không
giấu được sự đau thương của nàng.
Có lẽ mặt mũi bây giờ đã nhòe
nước mắt rồi.
Nhưng nếu dừng lại, tức là hắn
thua. Trước giờ nàng vẫn là người khó chinh phục, vì thế, Lam Tranh mặc kệ
tiếng khóc của nàng, tiếp tục giữ chặt Vũ Lâu, đến khi thỏa mãn mới nằm gục
xuống ngực nàng, thở dốc nói: "…… khóc đi, khóc đi, ta xem nàng có khóc
được cả đời không!"
Vũ Lâu vẫn nức nở xoay người
đi, Lam Tranh tức giận, lại nắm vai nàng xoay lại phía mình: "Nàng có tư
cách gì mà khóc?! Cũng đâu phải là xử nữ chưa thành thân!"
Vũ Lâu nâng đôi mắt mờ sương,
mơ màng nhìn hắn: "…… Hu hu…… Ta chán ghét ngươi……" Dáng vẻ như hoa
lê dưới mưa của nàng lại khiến Lam Tranh khô nóng trong lòng, cũng chẳng thèm
nghe xem nàng nói gì nữa, cúi xuống hôn mạnh xuống môi nàng, thân thiết một hồi
mới ôm chặt lấy nàng, mặt đối mặt cùng nhau ngủ.
Vũ Lâu khóc đến đầu óc u mê cả
đi, hôm sau cũng không tự tỉnh lại như mọi ngày, mà là bị Lam Tranh gọi dậy.
"Mau dậy đi, mẫu hậu
truyền chúng ta đến Cung Cảnh Hoa."
Vũ Lâu vội vàng ngồi dậy, hoảng
sợ nói: "Đi đến đó làm gì?"
"Sao ta biết được!"
Lam Tranh nhìn hai mắt nàng sưng như quả hạch đào: "Nàng xem nàng kìa,
muốn hù chết mẫu hậu hay sao?"
Nàng cũng cảm thấy mắt mình khô
rát, đau nhức: "Ngươi nghĩ ta muốn đi dọa bà hay sao?"
Công hắn tối qua cứng rắn với
nàng đúng là đổ sông đổ biển rồi, Lam Tranh nói: "Nhẹ không ưa lại ưa
nặng, tối qua chịu khổ chưa đủ đúng không?"
Vũ Lâu không lên tiếng nữa. Lam
Tranh được một tấc lại muốn tiến lên một thước, ôm lấy cổ nàng, cười xấu xa:
"Thế mới phải chứ, ngoan ngoãn một chút, sẽ tốt cho nàng hơn."
"Đi theo ngươi, ta còn có
thể gặp chuyện gì tốt cơ chứ." Dứt lời, liền giãy ra khỏi ngực hắn, mặc y
phục xuống giường. Mặc dù Lam Tranh cũng bận tâm đến thời gian, nhưng lại không
nhịn được mà túm lấy nàng ấn xuống giường: "Đi theo ta không tốt hả? Vậy
giờ để ta giúp nàng mở mang đầu óc."
Vũ Lâu làm sao chịu nghe, đang
lúc giằng co thì thái giám ngoài điện báo lại: "Tổng quản Cung Cảnh Hoa
đến giục Vương gia dời bước……"
"Biết rồi, bảo hắn đợi một
chút!"
Lam Tranh tức giận từ bỏ:
"Tần Vũ Lâu, nàng có gan thì chờ đấy, ta nhất định với cho nàng hiểu bằng
được, rốt cuộc ta đối xử với nàng có tốt hay không."
Vũ Lâu cũng không đáp lại hắn,
chỉ gọi thị nữ bưng nước rửa mặt vào, thay đổi xiêm y trang trọng. Lam Tranh
chuẩn bị xong xuôi, Vũ Lâu vẫn đang ngồi thoa phấn bên bàn trang điểm.
"Nàng cũng đâu phải là
Vương Phi, ai thèm nhìn chứ!" Vì nàng không thuận theo hắn, nên làm gì hắn
cũng thấy chướng mắt. Mạnh mẽ kéo nàng lên.
"Ta không phải vì mình,
trang điểm khéo léo cũng là sự tôn kính đối với Hoàng hậu."
"Không cần tôn kính, đi
mau." Hắn giật lấy son, bột nước, cứng rắn kéo người ra khỏi Cung Sùng
Lan.
Chờ thái giám thông báo xong,
Lam Tranh cùng Vũ Lâu được truyền vào. Vũ Lâu không có cảm tình với Cung Cảnh
Hoa, lần trước đã suýt bị vu oan cho tội mang hình nhân vào trong cung, lần này
không biết sẽ là chuyện gì. Nàng bái lạy Hoàng hậu theo lễ nghi, chờ người cao
cao tại thượng kia mở miệng.
"Tần thị ở lại Cung Sùng
Lan đã mấy ngày rồi, sao không thấy đến thỉnh an Bản cung?"
Ý gì đây? Vừa bắt đầu đã xoi
mói à?
"……" Nên trả lời như
thế nào? Nàng không nghĩ ra đáp án nào cho thỏa đáng.
Lam Tranh cướp lời: "Ha
ha, mẫu hậu quên rồi à, nàng ta đâu phải Vương phi của con, có gì cách gì mà
đến Cung Cảnh Hoa thỉnh an chứ, chỉ sợ chưa bước vào cửa đã bị mẫu hậu đưa đi
Tông Nhân phủ mất rồi. Hay là mẫu hậu khôi phục danh phận cho nàng đi, để hàng
ngày nàng đến thỉnh an mẫu hậu. Được không? Được không…… Con nói sai à, sao
người lại trừng con……" Giọng điệu của hắn chậm dần, thấp dần, cuối cùng cả
người cũng nép sau Vũ Lâu, trốn tránh ánh mắt tức giận của Hoàng hậu.
"Tranh nhi, vậy mẫu hậu
lại cho con chọn một Vương phi khác để đến thỉnh an ta nhé, được không?"
Trong lòng Lam Tranh và Vũ Lâu
đều kinh hãi, thì ra hôm nay Hoàng hậu gọi họ đến vì chuyện này.
Bàn tay đang nắm tay Vũ Lâu của
Lam Tranh không khỏi tăng thêm lực, ý bảo Vũ Lâu phải nhạy bén phối hợp với
hắn. Nhưng sáng nay Vũ Lâu vừa bị hắn chọc tức, nên cố ý hù dọa Lam Tranh, ra
vẻ không hiểu, lặng lẽ rút tay ra.
Lam Tranh thấy nàng không chịu
nghe hắn, quyết định sẽ dạy cho nàng một bài học: "A…… mẫu hậu lại muốn
tuyển Vương phi cho con sao?"
"Đúng thế." Hoàng hậu
thấy Lam Tranh có vẻ có hứng thú, nhân tiện nói: "Không biết Tranh nhi có
thích không?"
Lúc này, Vũ Lâu nhìn về phía
Lam Tranh, thầm nghĩ, ngươi giỏi thì đồng ý đi, đến lúc cưới Vương phi mới về,
tiếp tục ra sức mà giả ngu nhé.
Lam Tranh hiểu ý tứ trong mắt
nàng, lại đáp trả, nàng nghĩ ta không dám, phải không?
Hoàng hậu thấy hai ngườ
