XtGem Forum catalog
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325665

Bình chọn: 9.00/10/566 lượt.

chốt bảo hiểm, một người giáng mạnh một cái tát khiến Phan Đông Minh ngã nhào xuống đất. Sắc mặt bố hắn tái nhợt, đầu đổ đầy mồ hôi lạnh, run rẩy không nói nên lời. Phan Chấn Nam tóm cổ áo hắn, kéo hắn đứng dậy, đanh giọng hỏi: “Đây là màn biểu diễn của mày?”

Phan Đông Minh lạnh lùng nhìn hắn, không lên tiếng mà dùng khẩu hình nói: “Đồ bỏ đi.”

Cô bé ngốc à, vất vả lắm mới tìm được em vậy mà em lại bỏ đi…

Đương nhiên Phan Đông Minh không muốn chết. Khẩu súng mà bố vẫn mang bên mình, hắn cũng không biết đã sờ đến bao nhiêu lần. Lúc hắn giả vờ nhắm súng vào đầu, đương nhiên hắn đã kiểm tra xem chốt bảo hiểm có ở thế an toàn hay không rồi. Hắn cũng sợ súng sẽ nổ, dù đó là khẩu súng loại nhỏ của Thụy Sĩ, hệ thống chốt an toàn đứng vào hạng nhất nhì trong các loại súng, nhưng lúc hắn nổ súng, tim vẫn đập thùm thụp. Nghe thấy một tiếng “cạch” nhỏ mà suýt chút nữa hắn xỉu. Đây không phải là khẩu súng nước hắn hay chơi hồi bé mà là một khẩu súng thật, làm không hẳn hoi thì chẳng biết mình sẽ ra sao nữa.

Mặc kệ hiện tại Tạ Kiều đã đến đâu, trước tiên hắn phải giành quyền tự chủ trong hôn nhân về tay mình đã. Phan Chấn Nam là một vết xe đổ, bởi vậy hắn đang đánh cược, cược xem bố mẹ hắn coi trọng mạng hắn hay thân thế của Tạ Kiều hơn. Họ không hài lòng với nàng dâu mà con trai họ muốn cưới, nhưng con không còn, con dâu làm được việc gì nữa. Hiện tại hắn rất sốt ruột muốn biết Tạ Kiều đi đâu. Điện thoại trong túi liên tục rung, nhưng hắn không thể nào nghe được, chỉ có thể lạnh lùng nhìn Phan Chấn Nam.

Phan Chấn Nam nhìn vẻ mặt lạnh te của em trai mà miệng đắng vô cùng. Anh ta hiểu, Phan Đông Minh đang làm loạn lên, hắn đang đấu trí với bố mẹ, đang so thủ đoạn với anh ta, rốt cục thì anh ta cũng hiểu rồi. Đột nhiên mẹ tỉnh dậy, đẩy anh ta ra, ôm ghì lấy Phan Đông Minh, vừa khóc vừa nói: “Đông Đông, con là đứa ngốc sao, có cái gì mà không thể nói với mẹ chứ, mẹ đứng về phía con, con muốn mẹ mất mạng hả, con không muốn mẹ sống nữa có phải không?”

Bố hắn vẫn run rẩy đứng một bên, còn Phan Đông Minh vẫn mang bộ dạng mắt đỏ hoe, ôm mẹ, không nói gì. Đương nhiên hắn biết, lúc này tốt nhất là không nên nói gì, cứ để mọi người tự suy đoán đi. Phan Chấn Nam chậm rãi đứng dậy, nhìn chằm chằm vào “diễn viên xuất sắc” Phan Đông Minh, chỉ tiếc không thể tặng hắn một chiếc cúp. Mẹ bị hắn làm cho sợ hãi, có lẽ bố cũng bắt đầu thận trọng với hắn đến vài phần. Lúc này, Phan Chấn Nam muốn khóc cũng không ra nước mắt, tại sao hồi trước anh ta không hề nghĩ ra cách này, chỉ biết gân cổ tranh cãi với bố mẹ, thì ra còn có thể như vậy, lấy cái chết ra để ép buộc y như con gái. Như vậy mà cũng được sao?

Mẹ Phan Đông Minh không muốn mọi người vây quanh hắn nên đã đưa hắn về phòng, đỡ hắn nằm lên giường như thể đang săn sóc một đứa trẻ, đắp chăn cho hắn rồi ngồi bên mép giường, nắm lấy tay hắn, vừa nhìn hắn vừa khóc, “Con trai, cho dù trời có sập thì mẹ vẫn chống cho con, nhưng con phải đồng ý với mẹ, tuyệt đối đừng làm chuyện điên rồ gì nữa. Sao con khờ vậy? Con thích con gái nhà nào thì có thể nói với mẹ, hôm nào mẹ sang hỏi cưới cho con. Con trai, con dọa chết mẹ rồi đấy…”

Nghe mẹ nói như vậy, Phan Đông Minh liền muốn cười, nhưng lập tức lại nghĩ đến Tạ Kiều, nhớ đến bóng dáng bỏ đi không ngoảnh đầu lại của cô thì trong lòng như có hàng ngàn viên đá chẹt lại. Sao cô có thể làm như vậy với hắn? Hắn đã nói muốn học cách yêu cô, tại sao cô lại bỏ đi? Hắn biết, là có người ép cô, nhưng cô bé ngốc kia sao lại cam chịu cho người khác sắp đặt chứ? Mới tối hôm qua còn yên ổn, đến hôm nay đã đổi khác, cô đúng là biết giày vò người khác. Cô bé ngốc à, vất vả lắm mới tìm được em vậy mà em lại bỏ đi, tất cả đều tại Phan Chấn Nam! Cứ nghĩ đến việc sẽ không được gặp nhau, hắn vô cùng bứt rứt. Lúc này, mẹ hắn cứ xoa xoa mặt hắn như với một đứa trẻ vậy, giọng nói nghẹn ngào: “Con trai, đau không?”

Thấy mẹ bị hắn dọa đến mức này, hắn cũng có chút khó chịu, không nhịn được mà cầm tay bà và nói: “Mẹ, họ ép con.”

Vừa thấy Phan Đông Minh nói những lời này, mẹ hắn chợt căng thẳng, cả người lạnh đi, cuống quýt dỗ hắn: “Con trai, không ai ép con cả, cũng không có ai dám ép con cả, đừng suy nghĩ nhiều quá.”

“Anh hai mở két bảo hiểm của con, lấy hết thông tin riêng tư của con mẹ ạ, có ai làm anh mà như thế không? Con không đắc tội gì với anh ấy, sao anh ấy có thể làm thế với con chứ.”

“Tại sao nó lại mở két bảo hiểm của con?”

“Mẹ…” Đầu óc Phan Đông Minh đang “vận động” cực nhanh, hắn đang phân tích xem có nên nói chuyện về Tạ Kiều với mẹ hay không, nếu nói thì phải nói thế nào để vừa giữ được thể diện cho mình lại vừa có thể giá họa cho Phan Chấn Nam. Dường như hắn có vẻ khó xử, vẫy vẫy tay với mẹ, “Mẹ lại đây, con nói thầm với mẹ…”

Mẹ hắn khom người xuống, vừa nghe được một lúc đã cứng đờ người, chỉ chực đứng bật dậy. Bà thật sự không hiểu được người trước mặt mình, không phải bà không biết những chuyện phóng túng con làm bên ngoài, nhưng lúc nào cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, bởi nghĩ dù sao mình cũng hơn chúng đến cả một thế hệ. Con bà lăn lộn làm