vươn quanh, từ trên ban công chạy dọc theo
vách tường, hoa tím và trắng đan xen vào nhau, những đóa hoa lốm đa lốm
đốm làm đẹp thêm thành phố cổ tích trong đồng thoại này.
Đi xuyên qua con đường nhỏ, Cố Chi đưa cô vào ga tàu điện ngầm, xe điện ngầm của thành phố đi vào hoạt động đã một trăm năm, càng tạo ra cảm giác xưa cũ và lâu năm. Ngồi trên tàu điện ngầm nhìn xung quanh xem sách vở, khác
xa hình ảnh mọi người vùi đầu nhìn điện thoại trên tàu điện ngầm của
thành phố A.
Nhưng cô không ngờ chính là trên tàu điện ngầm có
những người hành khất, bọn họ không phải mặc quần áo tả tơi xin bố thí
mà dọc theo đường tàu biểu diễn âm nhạc, mặc dù ăn mặc quần áo cũ nhưng
vẫn gọn gàng sạch sẽ.
Một người đàn ông râu quai nón thổi kèn
Harmonica đi qua Thư Tình, cô sững sờ nhận ra đây là bài “Jardin d'
hiver” mà Cố Chi từng cho cô nghe trê xe, tại đất nước xa lạ nghe được
giai diệu quyen thuộc như vậy, trong lòng cô rung động, lấy một đồng
Euro mà Cố Chi đưa cho cô từ sớm, bỏ vào trong tay người đàn ông.
Người đàn ông nước Pháp mũi to nhe rằng cười, nháy mắt với cô mấy cái, tiếp tục thổi kèn Harmonica đi về phía xa.
Lãng mạn như thế, mộng ảo như thế, kiểu của Paris.
*
Từ lúc Cố Chi dùng nhiều buổi tối để lên kế hoạch cho chuyến đi lần này
thì Thư Tình thoải mái nhà nhã nằm trên giường nghịch điện thoại, cô vẫn luôn cho rằng lần này đến Paris sẽ ở trong khách sạn sang trọng, kết
quả lúc đi thì cô mới phát hiện Cố Chi đưa cô đến một ngôi nhà của người Pháp.
Chủ cho thuê nhà là một bà cụ hơn 50 tuổi, vừa thấy Cố Chi đã nhiệt tình tặng anh một cái ôm thật to, sau khi bà biết được thân
phận của Thư Tình thì mặt mày hớn hở ôm chặt lấy cô, khiế cô chỉ có thể
lắp ba lắp bắp nói: “Bonjour, bonjour!”
Đây là nơi trước kia Cố
Chi ở khi du học tại Pháp, giá phòng tại Paris thường đắt đỏ, mà ngay cả phí ở kí túc xá cũng khiến người ta không chịu được, bởi vậy đa số học
sinh sẽ chọn thuê chung phòng học ở trong nhà của dân bản xứ, Cố Chi
cũng không ngoại lệ.
Anh đưa Thư Tình thăm nơi anh đã từng ở hai
năm, nhìn vào đôi mắt sáng long lanh thì anh cúi đầu nở nụ cười: “Không
phải em nói muốn tận mắt nhìn từng nơi anh từng đi qua sao?”
Nói cô không cảm động là giả.
Thư Tình đang đứng nhìn đủ loại hoa cỏ trên ban công xoay người lại nhìn
người đàn ông cao lớn trong phòng, đột nhiên cười rộ lên.
Giống như từ nay về sau hai người sẽ hoàn toàn dung nhập vào sinh mệnh của nhau, cảm giác đó là thế này sao?
Bởi vì hai người đi du lịch nên không thể tránh khỏi việc thường nhất là đi dạo chơi toàn bộ thắng cnahr và di tich của Paris, Khải Hoàn Môn, điện
Louvre, vườn hoa Luxembourg, bờ sông Seine, đương nhiên, nơi không thể
thiếu nhất chính là Tháp Eiffel.
Nhưng đối với Thư Tình mà nói,
nơi quan trọng nhất không phải là những địa phương mọi người hướng tới,
mà là một nơi khác —— Trường y mà Cố Chi từng học.
Mức độ xanh
hóa của Paris, thành phố A không thể so sánh được, đặt mình trong trường y tràn ngập cảm giác cổ xưa khiến Thư Tình cảm giác mình như đang được
đi dạo trong vườn hoa.
Chỉ tiếc thời tiết không tốt, chưa đi được bao lâu thì trời bắt đầu đổ mưa, hai người đành phải chuyển từ ngoài vào trong phòng.
Thư Tình cười híp mắt nói: “Thế này cũng tốt, anh có thể nhận cơ hội gặp thầy giáo cũ của anh.”
Vẻ mặt Cố Chi nhìn không tốt, anh trầm mặc một lúc lâu rồi cười với Thư
Tình: “Hay là thôi đi, đã lâu như vậy nhất định bọn họ không còn nhớ anh nữa.”
Rõ ràng anh đang nói láo.
Thư Tình tự hỏi mình: Một người thầy sẽ quên học sinh ưu tú nhất mình từng dạy sao? Đáp án đương nhiên là không.
Cô biết anh đang trốn tránh, trong khoảng thời gian ngắn không khí như bị
ngưng trệ, trên hành lang thoang thoảng mùi thuốc sát trùng càng khiến
tòa nhà lộ vẻ trống trải tịch liêu.
Cố Chi đi rất chậm, bởi vì đối với anh mà nói, tất cả những điều này đều rất quen thuộc.
Ngay lúc Thư Tình nghi rằng hai người sẽ luôn trầm mặc như vậy thì anh đột
nhiên mở miệng nói: “Trên bức tương này treo bức họa của Viện trưởng các kỳ và những người tốt nghiệp kiệt xuất, phần lớn đều là những bác sĩ
nổi tiếng, nổi danh trên thế giới.”
Trên hành lang, một nửa treo
những bức họa, một nửa khác không có gì. Anh đứng trước vách tường trống rỗng: “Anh đã từng nghĩ, có thể một ngày kia anh cũng có thể xuất hiện ở đây không?”
Trong giọng anh tràn đầy ý cười, dịu dàng trầm thấp, rất dễ dàng khiến người ta nhớ tới Cố Chi tràn đầy nhiệt huyết và chí
khí hăng hái đứng ở đây, ước mơ một tiền đồ huy hoàng thuộc về mình như
thế nào.
Thư Tình đột nhiên không nói nên lời.
“Lúc đó vừa vào học, trong trường chỉ có hai người Trung Quốc, một người là anh,
một người là gốc hoa từ nhỏ lớn lên ở Pháp. Có lẽ do hưởng giáo dục
Trung Quốc nên hai người bọn anh là hai người chịu khó nhất học viên,
đương nhiên cũng là hai người có thành tích tốt nhất, kỳ thật cũng nhờ
cậu ấy cho anh áp lực nên anh mới có động lực.” Anh thấp giọng cười rộ
lên: “Anh cũng là một người tranh cường háo thắng.”
Vĩnh viên không cam lòng là người đứng thứ hai sao.
“Sa