Disneyland 1972 Love the old s
Người Mẹ Vị Thành Niên

Người Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210614

Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.

ị người

ta nhốt? Vì sao?” Hai năm nay ông ấy không ở ngôi nhà tại London

này sao? Nàng vẫn tưởng rằng ông ấy hắn đem bản thân nàng ném về Trung Quốc,

bởi vì ai nấy đều có thể thấy được, nàng không có khả năng là con gái ruột của Morgan tiên sinh. Morgan tiên sinh là người Anh, Morgan phu nhân là

người Mĩ, lại cố tình có một cô con gái có khuôn mặt Phương đông!

Morgan tiên sinh bất đắc dĩ cười cười, lắc đầu nói: “Đều qua

rồi, không nên đề cập tới nó, bảo bối, đi tắm rửa một cái, cùng ba ba cơm.” Ông

không thể nói việc này cùng nàng, bởi vì ông không thể cho Lâm

Duyệt biết, ông đã lấy mất hai năm trí nhớ của nàng.

Năm đó bởi vì không muốn để cho nàng lấy một tên sát thủ có

thể bỏ mạng bất cứ lúc nào, vậy nên mới bắt cóc nàng mang về Anh, dứt

khoát lấy đi hai năm trí nhớ của nàng, khiến nàng trở thành Lâm

Duyệt hai năm trước khi chưa biết đến Mạc Lặc Nghị Phàm!

Hơn nữa, ông đã thành công, Lâm Duyệt thật sự đã quên nam nhân kia. Chính là ông thật không ngờ là bản thân lại đột nhiên gặp

chuyện không may, khiến Mạc Lặc Nghị Phàm có cơ hội tìm lại được Lâm Duyệt!

Lâm Duyệt thấy Morgan tiên sinh không có nguyện ý đề cập đến

chuyện quá khứ, như thế gật gật đầu, hướng phòng ngủ lầu hai đi đến, tẩy

đi một thân mỏi mệt. Rốt cục lại nhớ tới nơi này, vẫn là ngoan ngoãn ở trong

này làm đại tiểu thư của nàng đi, cái gì đều không cần suy nghĩ. Lại càng không

cần nghĩ đến người không thuộc về chính mình!

Diệp Giai nhìn tòa biệt thự bản thân đã sống hai năm trước

mắt, trong lòng một mảnh phiền muộn. Anh mắt đen láy chứa đựng bi thương, chính

là đã không thể rơi lệ nữa , nước mắt, đã sớm rớt hết rồi.

Mặc kệ Long Hạo Hiên sống hay chết, cô biết bản thân cũng

không có khả năng trở lại bên cạnh hắn, bởi vì chỉ có ở trong Thủy Loan biệt

thự, thì cô mới sống lâu hơn đượcvài ngày. Cô hi vọng bản thân có thể sống, ít

nhất phải biết rằng Long Hạo Hiên sống hay chết rồi mới được rời đi nhân thế

nha!

Bấm một chút chuông cửa xong, sau đó bác Chung chạy chậm đi

ra, kéo cửa sắt lớn ra sau đó kinh hỉ nhìn Diệp Giai, kinh hô: “Đại

tiểu thư! Cô đã về rồi! Cô rốt cục đã trở lại!”

Diệp Giai chua sót gật đầu một cái, bước nhanh hướng trong

phòng đi đến. Bác Chung đi theo phía sau thở dài nói: “Thiếu gia đều đang

lo muốn chết, ai, đại tiểu thư nha, lần tới cũng không thể chạy loạn như vậy

nữa!” Lời nói có một tia trách cứ.

Diệp Giai biết tự bản thân phải đi xin lỗi Diệp Tường Phi,

nhưng là… Cô thực may mắn có thể làm sáng tỏ quá khứ của mình, không phải, cô

phải làm sao mới có thể gặp lại Long Hạo Hiên, làm sáng tỏ hoàn toàn thân phận

của bản thân chứ?

Nhìn quét liếc mắt một cái bốn phía, phát hiện tường đã bị

xây cao hơn, ở trêm đỉnh co srào thép gai, bằng sức của cô, về sau muốn

chạy trốn đi ra ngoài là không bao giờ có khả năng đó. Diệp Tường Phi! Chẳng lẽ

hắn đã biết bản thân sẽ trở về sao?

Trở lại phòng ngủ, vừa tắm rửa xong đi ra, cửa gỗ phòng ngủ

đã bị người khác đẩy ra, Diệp Giai sửng sốt một chút, kinh ngạc trừng mắt nhìn

Diệp Tường Phi đột nhiên xuất hiện, hắn xuất hiện thật là nhanh a!

“Giai Giai, em thật sự đã trở lại!” Diệp Tường Phi kích

động vọt lại đây, một tay kéo cô ôm vào trong ngực, ôm lấy cô kích động mê man

nói: “Giai Giai… Nguyên lai thật là em, thời điểm bác Chung gọi điện

thoại nói cho anh biết, anh căn bản không dám tin!”

Diệp Giai nhẹ nhàng mà tựa vào trong lòng hắn, rơi lệ nói:

“Tường Phi, em biết bản thân có rất có lỗi với anh, nhưng là em không có cách

nào, em một chút cũng không nghĩ muốn sống loại cuộc sống này, em

muốn thoát khỏi loại cuộc sống này.”

“Anh biết, trở về là tốt rồi… Trở về là tốt rồi….” Diệp Tường

Phi run run nói, nhẹ nhàng mà đem cô đẩy dời đi ôm ấp, ôm lấy khuôn mặt tinh tế

của cô, chỉ cần cô có thể trở về, hắn sẽ không cảm thấy có cái gì phải xin lỗi

hết.

“Giai Giai, em đừng khóc, nếu em không thích loại cuộc sống

này, vậy về sau đợi đến khi nào thân thể em tốt hơn một chút, anh sẽ để em đi

ra ngoài nhiều hơn? Được không?” Diệp Tường Phi dùng ngón cái lau đi nước mắt

trên mặt cô, ôn nhu nói.

Trải qua lần chạy trốn này, hắn thật sự sợ! Cũng minh bạch

thì ra cô hận loại cuộc sống này như vậy. Cho tới nay, hắn đều tưởng rằng cô

thực nhu thuận, thực nghe lời nhận lấy cuọc sống mà hắn an bài cho cô.

Diệp Giai khóc càng hung, khiến cho Diệp Tường Phi có chút

trở tay không kịp, nghi hoặc đánh giá cô, nhẹ giọng kêu: “Giai Giai…, em vì sao

cứ khóc mãi thế?”

Diệp Giai tránh ra ôm ấp của hắn, xoay người vọt vào trong

phòng tắm, tựa vào cửa nhẹ nhàng mà ngồi ở trên sàn lạnh lẽo. Sờ soạng

nước mắt trên mặt ngẩng đầu nhìn trần nhà, cố nén không cho nước mắt lại rơi

ra.

Ngoài cửa, Diệp Tường Phi lo lắng đập cửa, thân thiết nói:

“Giai Giai, em làm sao vậy? Có phải mấy ngày nay ở bên ngoài gặp phải chuyện gì không?”

Diệp Giai hít vào một hơi thật sâu, ôm hai đầu gối cúi đầu mở

miệng: “Tường Phi, anh biết không? Lần này đi ra ngoài em ngoài ý muốn gặp được

hắn.” Gặp được hắn, nhưng là hắn lại bởi vì cô mà chết, bị cô hại chết!

Diệp Tường P