đột
nhiên ngẩng đầu, ánh mắt tinh khiết như lần đầu ta gặp cậu ta, “Ta tuyệt đối
không có phản…”.
“Ta biết”, ta ngắt lời cậu ta, cười dịu dàng, “Ta vẫn tin tưởng
ngươi, chưa từng hoài nghi bao giờ”.
Tiểu Liên gật đầu quay đầu đi, ta nghi là cậu ta lại khóc nữa.
Nhìn thế nào cũng chỉ thấy giống một tên tiểu quỷ mới trưởng thành… Ta muốn cười,
nhưng nước mắt vẫn chảy ra, giờ phút này vẫn còn cười nhạo người khác… Ta thật
là…
Thật xin lỗi, Tiểu Liên, thật ra thì ta từng nghi ngờ ngươi.
Nhưng mà, thật may mắn là cuối cùng ta lựa chọn tin tưởng, cảm giác này chưa từng
mãnh liệt như thế bao giờ, cho dù bây giờ tính mạng ta khó bảo toàn, hơn nữa ta
còn sợ tới phát run, nhưng mà… Ta vẫn… Cảm thấy thật ấm áp.
Đây là sức mạnh mà các người cho ta, trên thế giới này, là độc
nhất vô nhị.
Tư Mã Đồng Lạc nhìn ta, “Thật đúng là cảm động nha… Kỷ cô
nương lúc nào cũng tin tưởng thuộc hạ của mình như vậy sao?”.
“Thuộc hạ?”, ta lau nước mắt, “Cô nhìn xem kẻ vô dụng nào hết
lần này tới lần khác đều phải dựa dẫm chờ bọn họ tới cứu a… Ta mới là thuộc hạ
của bọn họ thì có”.
Khóe miệng Tiểu Liên co giật, bốn người Hắc Đào cũng có chút
ngỡ ngàng.
“Nếu nói là tin tưởng thì…”, ta trừng bọn họ một cái, “Vậy
cũng được, ta cũng không tin là nếu không dùng bất kỳ thủ đoạn nào, mấy người
ngu ngốc các cô sao có thể bắt được Túc Sát…”.
“Thôi vậy”, Tư Mã Đồng Lạc không giận, ngược lại còn cười,
“Dù sao cũng nên nói cho Kỷ cô nương, bọn họ là tự nguyện bị bắt… Bởi vì…”.
“Bởi vì nếu bọn họ không đến, cô liền giết ta có đúng
không?”, ta cười, “Mưu kế hay”.
Bà nội nó, ta hận đến mức sắp cắn nứt hàm răng rồi, Tư Mã Đồng
Lạc này lại chơi trò uy hiếp cả hai bên. Nhưng mà cô ta vẫn đánh giá thấp lão
Trương, nếu ta đã đáp ứng hòa thân, Tây Trạch cũng không thể giữ bọn họ cả đời
được, đến lúc đó chỉ cần vừa thả người ra, ta muốn tìm đường chạy không phải là
rất đơn giản sao.
“Kỷ cô nương quả nhiên thông minh”, Tư Mã Đồng Lạc có vẻ bất
ngờ, nói tiếp: “Cho nên, dĩ nhiên không thể nào không dùng đến một chút thủ đoạn…”.
Lòng ta đột nhiên run rẩy, mới vừa rồi sắc mặt Tiểu Liên
không tốt, đám người lão Trương đứng xa nên ta không nhìn rõ lắm. Nhưng cảm
giác xấu này… Ta tuyệt đối sẽ không đoán sai.
“Cô hạ độc?”, ta cắn răng nặn ra thêm mấy chữ.
“Là cổ”, cô ta nói nhỏ: “Cổ rất bình thường, mẫu cổ ở trong
tay ta, chỉ cần ta muốn, bọn họ sẽ lập tức ngã xuống bỏ mình”.
“Chết thì chết”, Tiểu Liên bất ngờ nói: “Cô nghĩ rằng bọn ta
sợ sao?”.
“Các ngươi dĩ nhiên không sợ rồi”, vẻ mặt Tư Mã Đồng Lạc vẫn
ung dung, “Người sợ chính là cô ta kìa”.
“Ta sợ?”, ta lại giả vờ cười châm biếm, nói: “Công chúa
nương nương, chẳng lẽ cô xem trọng ta vậy sao… Diễn trò còn chưa tính, cô cho rằng
ta thật sự quan tâm sống chết của bọn họ sao? Mạng của người khác có đáng giá bằng
mạng của mình sao?”.
“Nếu không sợ, Kỷ cô nương có thể thử xem”, Tư Mã Đồng Lạc
nói không chút do dự.
…
Dường như không có tác dụng rồi, cái ả Tư Mã Đồng Lạc này
sao cứ cho rằng ta là loại người có tình có nghĩa như vậy a, chẳng lẽ thường
ngày biểu hiện nhân phẩm của ta rất tốt sao? Aiz, thật là hết cách mà.
“Được rồi được rồi ta sợ, ta sợ rồi được chưa?”, ta dựa người
vào song sắt một hồi, đột nhiên cười phá lên, “Bọn họ sống chết theo ta, ta
không thể hy sinh vì bọn họ sao? Nhưng mà, Công chúa nương nương, cô…”.
“Ta làm sao?”, Tư Mã Đồng Lạc nhìn ta.
“Mới vừa nãy cô chỉ dám gọi sủng phi này sủng phi nọ…”, ta
nói nhỏ, thành công làm cho vẻ mặt Tư Mã Đồng Lạc lập tức trở nên trắng bệch,
“Cô tựa hồ rất sợ cái tên này nha… Cô gái đó tên là Dạ Hướng Vãn, nhỉ?”.
“Ngươi câm miệng!”, thân mình cô ta bắt đầu khẽ phát run,
“Không cho phép ngươi…gọi tên!”.
“Gọi thì thế nào?”, ta khiêu khích nhìn cô ta, “Ta cứ muốn gọi
đó! Dạ Hướng Vãn!”.
Cô ta đột nhiên ôm đầu kêu thảm một tiếng, tên thị vệ đứng cạnh
liền rút kiếm lao lên. Ta lập tức nhảy sang một góc khác trong lồng sắt, miệng
vẫn còn lải nhải kích động cô ta, “Cô gái ấy đối đãi với cô như chị em ruột… Cô
lại phản bội người ta… Không phải sao?”.
“Ta không có!”, cô ta điên cuồng thét lên: “Cô ta biến mất
không phải là do ta làm hại!”.
Lại thêm một Tiểu Hồng thứ hai, ta nửa bịa chuyện nửa suy
đoán, thấy cô ta từ vẻ đoan trang trầm tĩnh biến thành điên cuồng, hai mươi năm
nay, cô ta cũng bị lương tâm hành hạ không ít đâu.
Tư Mã Đồng Lạc thở hổn hển, dần dần trấn tĩnh lại, cô ta trầm
mặc một hồi, đột nhiên nói: “Kỷ cô nương, cô quả nhiên lợi hại, xem ra chúng ta
phải nhanh chóng thương lượng thôi”.
Bà nội nó, ngươi đây là đang ép bức a, thương lượng cái chỗ
nào thế?
“Nếu cô đồng ý, ta liền phong cô làm Tây Trạch Hòa Nhan Quận
chúa, có ý nghĩa là nụ cười hòa bình, gả cho Đông Lăng, danh chính ngôn thuận
lên làm Thái tử phi, chờ ta đoạt được Đông Lăng rồi, cô vẫn là Hòa Nhan Quận
chúa tôn quý, đến lúc đó vinh hoa phú quý…”.
Ta cắt đứt lời cô ta, “Nếu ta không đồng ý thì sao?”.
“Không đồng ý?”, cô ta ngẩn người, dường như là cảm thấy ta
không có lý do gì để không đồng ý, “Ta sẽ không giết