nàng đối với hắn có vẻ
mặt không sợ chết, miệng hé ra, âm u cười: “Xem ra ta nên thật sự làm gì đó với
ngươi, tránh phải bị bêu danh một cách vô ích.”
“Cái gì bêu danh một cách vô ích?” Nàng hơi sững sờ,
lúc này mới phát hiện trên người mình cũng không có gì khác thường.
Không để cho nàng có thời gian nghĩ nhiều, đã bị hắn
đẩy ngã xuống giường lớn, cánh môi mềm mại bị hắn che lại, đầu lưỡi bá đạo mạnh
mẽ tiến vào, một bàn tay to không kiêng nể gì ôn nhu nắm lấy phía trên nàng đầy
đặn mềm mại.
Nàng sững sờ một lúc sau mới nhớ tới phản kháng, nhưng
thân thể hắn cường tráng giống như một bức tường đặt ở trên người nàng, mặc cho
nàng đánh như thế nào, cũng không có dấu hiệu lùi bước.
Mà lười hắn mạnh mẽ trong miệng nàng tàn sát bừa bãi,
mang đến mãnh liệt làm cho nàng choáng váng một trận.
Hô hấp của hắn càng ngày càng dồn dập, bàn tay to xoa
nắn trên than thể nàng càng lúc càng nóng hầm hập.
Giữa hai đùi tráng kiện cứng rắn nóng hâm hấp, còn
cách quần lót gắt gao để lên nàng, khiến nàng sợ tới mức mặt trắng bệch, không
những cắn xé đánh lên người hắn như tường đồng vách sắt.
Phải một lúc thời gian qua đi,hắn đem đầu nàng ôn nhu
đặt lên bờ vai của hắn, toàn bộ động tác dừng lại, thanh âm trần thấp khàn khàn
vang lên trên đầu nàng: “Nữ nhân, đừng nhúc nhích, cử động nữa, ta sẽ thật sự
muốn người.”
Lời của hắn giống như điểm trúng huyệt đạo của nàng,
làm động tác như mèo hoang của nàng hoàn toàn an tĩnh lại, nhanh chóng quấn
chặt thân mình, một cử động nhỏ cũng không dám, mở to mắt bất an nhìn xéo lên
dung nhan tuấn tú chôn lại ở trong mắt.
Trên thân thể nàng tỏa ra mùi thơm của cơ thể, làm cho
hắn khắc chế rất khó khăn, thanh âm buồn bực mắng nữ nhân chết tiệt này.
Qua hồi lâu, mới áp chế ham muốn tụ lại, nghiến răng
nghiến lợi nói:” Nếu như không phải sợ ngươi ngày mai phải gấp rút lên đường
theo ta đi, ta nhất định không bỏ qua cho ngươi.”
“Lên đường? Ta?” Một cái ý niệm đáng sợ nảy ra trong
óc nàng, quay đầu sợ hãi nhìn người bên cạnh: “Ngươi muốn đem ta đi khao quân
sĩ của ngươi?”
Sở Hạm nghiêng đầu, nhìn nữ nhân trong lòng thật lâu,
con ngươi đen dưới ánh nến có vẻ đặc biệt mở ra.
Nguyệt Nhi cho là hắn sẽ nói chút gì đó, kết quả hắn
cái gì cũng không nói, ngã lăn ở một bên, vẫn đem tay nàng giữ tại trong ngực,
hai mắt nhắm nghiền, “Ngủ đi.”
Trong lòng nàng bất ổn, không biết trong hồ lô hắn bán
thuốc gì (không
biết có ý gì), muốn xuống giường trở lại phòng mình, lại bị hắn gắt
gao siết chặt.
Khi hơi thở của hắn trở nên trầm dài mới thả lỏng
nhanh thân thể, chậm rãi đã ngủ.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Nguyệt Nhi đã bị sở
Hạm gọi dậy, bắt buộc nàng thu thập hành lí đơn giản xong, liền đem nàng bỏ lên
trên ngựa tốt đã được chuẩn bị ngoài Dực Khôn Điện.
Hắn dạng chân đến phía sau nàng, một người quân sĩ đưa
qua một thanh trường thương.
Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn lấy binh khí, bất an
trong lòng càng sâu, không biết hắn muốn mang nàng đi nơi nào.
Hắn kẹp chặt bụng ngựa, tuấn mã phi như bay vội vã,
một đường ra khỏi thành. Cũng không đi đường lớn, cứ hướng đường nhỏ đường tắt
chạy như điên.
Như thế đến trưa, mới tới một dòng suối nhỏ biên dừng
lại, đem nàng bỏ lại lưng ngựa, chính mình dắt ngựa, đến bên dòng suối cho ăn
ngựa.
Chờ xử lý xong con ngựa tốt, mới lấy ra lương khô, sau
khi đưa cho nàng một cái bánh màn thầu khô, tự động đi tới dưới gốc đại thụ dựa
vào lớn miệng ăn lương khô.
Nguyệt Nhi nhìn thấy bộ dạng hắn ăn màn thầu, mặc dù
không thể nói là ăn như hổ đói, nhưng cũng là thập phần thô lỗ, toàn bộ thần
thái khó mà có thể nuốt trôi được, trường thương sáp ở bên cạnh hắn, liền trở
thành một tướng quân trang nghiêm, không giận mà uy. Lần đầu tiên chính xác mà
đem hắn và chiến tranh gắn liền lại với nhau.
Nhớ tới hắn ẩm thực thường ngày sinh hoạt, lại thập
phần tiết kiệm, không có chút nào xa xỉ của đế vương. Muốn nói đôi lời với hắn,
nhưng rồi lại nói khác đi: “Ngươi muốn mang ta đi chỗ nào?”
“Mang ngươi đi xem, thành trì bị gia tốc của ngươi chiếm,
cuộc sống của thành dân.” Hắn chỉ gặm màn thầu ăn, bình thản tự như muốn dẫn
nàng đi xem pháo hoa.
“Ngươi không phải phải xuất chinh sao?” Nguyệt Nhi mơ
hồ cảm thấy bất an, bất an này, rốt cuộc đến từ cái gì, nàng cũng không nói lên
được.
Khóe miệng hắn rút rút, liếc mắt bành màn thầu trong
tay nàng, “Ngươi hiện tại tốt nhất nên nắm chắc thời gian ăn hết đồ của ngươi,
từ ngày hôm nay tới đêm mai, đừng hy vọng ta tiếp tục dừng lại cho ngươi dùng
cơm.” Đứng dậy đi bên dòng suối tắm cho ngựa, làm cho con ngựa hạ nhiệt độ sau
một khoảng thời gian dài chạy băng băng.
Nàng xem ra con ngựa kia so với nàng địa vị hơn nhiều
lắm:”Ngươi đối với ta vì cái gì không thể tôn trọng giống như với ngựa của
ngươi?”
Hắn quay đầu lại.Quẳng ra một cái liếc khinh
thường.”Ngựa này là bạn của ta.Còn ngươi thì sao?”
“Ta. . .” Nguyệt Nhi cứng họng.
“Nha hoàn. Nô tì!” Lại tiếp tục quay đầu lại trên tay
chân thành làm lấy rất linh hoạt.
Nàng nhìn chằm chằm cái ót kia. Hận khôn