i, khôi phục tình ý như xưa, cũng không mở miệng, nhưng đôi mắt như hỏa mị thiêu đốt lại tràn đầy quyết đoán.
Ánh mắt như thế làm sao hắn lại không hiểu. Hắn toàn tâm toàn ý che chở Lạc Viêm, trong lòng Lạc Viêm cũng là vì hắn. Lay động tâm tư yên lặng như tử tịch của hắn, trên đời này duy nhất chỉ một người khiến hắn vướng bận, Lạc Viêm….
Lôi điện liên tiếp giáng xuống, sương mù bao phủ, trên đỉnh Vọng Thiên Thai, hai thân ảnh một đỏ một trắng sóng vai mà đứng, y mệ giao nhau, hai mắt đối diện tựa như hết thảy xung quanh không liên hệ đến bọn hắn. Cuồng phong thổi tung làn tóc, bạch kim như tơ đan xen cùng đen huyền như đêm, sợi tóc quấn quanh như ánh mắt giao nhau tràn đầy tình ý, không người có thể chia cắt, cũng không người có thể ngăn cản.
Bễ nghễ chúng sinh, sinh tử tương tùy, chỉ là vì đối phương hay sao? Thứ Tĩnh Di nhất thời nhìn trước mắt, cư nhiên không động thủ, hướng lên trên trời, ngay cả oanh lôi giáng xuống, cuồng phong gào thét, ma vật tàn sát dưới Vọng Thiên Thai, chẳng lẽ những thứ này hoàn toàn không nằm trong mắt bọn hắn? (Bễ nghễ chúng sinh, sinh tử tương tùy = nhìn sinh linh bằng nửa con mắt, chì cần sống chết có nhau)
“Xem ra hôm nay các ngươi muốn cùng nhau xuống hoàng tuyền?” Trong mắt của Thứ Tĩnh Di không biết đang biến hóa loại thần sắc nào, ngữ thanh lộ ra ý cười âm lãnh. Một màn trước mắt khiến hắn thập phần phản cảm, cùng người yêu thương hẹn ước bên nhau, ở trước mặt hắn cùng tiến cùng lui, thấy như thế nào cũng đều làm cho người ta không vui.
Hắn phải trải qua hạo kiếp thiên phạt, vì sao người trên thế gian lại có thể an hưởng thái bình, hẹn ước bên nhau? Điều hắn muốn duy nhất chính là hủy diệt hết thảy.
Nhấc tiểu ngân hồ ở trong tay lên, hắn hướng hai người mỉm cười, “Hách Vũ lưu lại linh hồ trông coi phù sinh cảnh, như vậy hôm nay bắt đầu từ nó–”
Siết chặt bàn tay nắm Ngải, hắn đúng là tính toán bóp chết Ngải, Lăng Lạc Viêm cùng Long Phạm liếc mắt nhìn nhau, nâng tay xuất chưởng, ngay tại lúc này thân hình của Ngải đột nhiên vặn vẹo, một đoàn viêm hỏa từ trên lông mao màu vàng bốc lên, hướng vào lòng bàn tay của Thứ Tĩnh Di.
“Nguyên lai ngươi còn Hách Vũ lực.” Thứ Tĩnh Di nói xong một câu, một tay đè xuống viêm hỏa, một tay ném tiểu ngân hồ ra xa, chỉ ngón tay hướng đến Ngải, một đoàn lôi điện đuổi đến, xem ra muốn trí nó vào chỗ chết.
Lăng Lạc Viêm cùng Long Phạm xuất chưởng khiên chế Thứ Tĩnh Di. Ngải sau khi thoát thân điên cuồng hét lên một tiếng rồi tiếp tục hóa thành cự thú như lúc trước, ngửa đầu phát ra tiếng kêu sắc bén, há miệng nuốt đoàn lôi điện đang đánh tới rồi nhả ra một quả quang cầu ném vào Thứ Tĩnh Di.
Lăng Lạc Viêm, Long Phạm, Ngải đem Thứ Tĩnh Di vây lại, trên Vọng Thiên Thai, ba người hợp lực, đồng thời đem độc trùng nhốt cùng Thứ Tĩnh Di.
“Đáng tiếc, trên đời này không ai là địch thủ của ta, ha ha ha ha ….” Thứ Tĩnh Di ngửa mặt lên trời cười dài, một tay điều khiển oanh lôi trên không trung, một tay ngăn cản lực của ba người, trong nhất thời hai bên giằng co căng thẳng.
“Ngươi muốn diệt thế là vì trên đời này không ai là địch thủ của ngươi. Ngàn vạn năm trôi qua, ngươi sống trên thế gian đã sớm mất đi hết thảy cảm giác nhưng không cam lòng kết thúc sinh mệnh, muốn thiên kiếp giáng xuống để thế nhân chôn cùng…..Thứ Tĩnh Di, ngươi bất quá chỉ là một kẻ nhát gan nhu nhược không dám tìm cái chết.” Ngữ thanh của Long Phạm chậm rãi, cũng không quá lớn nhưng từng câu từng chữ lại mang theo than thở cảm thông, cái loại thương hại này lộ ra lạnh lùng như chế giễu, cũng lãnh khốc đến tàn nhẫn.
Cảm giác của Thứ Tĩnh Di hắn biết đại khái, trước đây hắn cũng như thế, đối với hết thảy đều chết lặng, quên đi tất cả cảm thụ của con người, tưởng rằng mọi thứ sẽ tiếp tục như thế, không ngờ thượng thiên lại ban Lạc Viêm cho hắn.
Cho dù đó là thần nhân thì thế nào?
Mưu toan thương tổn Lạc Viêm, chỉ có chết.
Linh lực hóa thành những sợi tơ lan ra tứ phía, lập ra trận thế bao vây Thứ Tĩnh Di, sợi tóc đen huyền hỗn độn trong gió lộ ra màu ám thanh, đem tất cả linh lực vận dụng đến cực hạn, khóe miệng Long Phạm khẽ nhếch, dưới đáy mắt lộ ra sát ý khát máu. (biết nhếch môi, biết khát máu, bị vợ lây o_o)
“Dám nói ta nhu nhược?!” Thứ Tĩnh Di cũng không hề phẫn nộ, lại kỳ quái khinh cười vài tiếng, “Vô phương, đến tột cùng như thế nào thì các ngươi sẽ biết.” Hắn nói xong liền đọc thần chú vận chưởng, lại bỗng nhiên phát hiện quanh thân n
