sẽ không tiết lộ với bất
cứ ai mối quan hệ của chúng ta.”
Anh cười trong điện thoại: “Cô cho rằng mình đáng giá năm vạn? Đàm Tĩnh, cô
đánh giá mình cao quá đấy.”
“Không phải tôi đáng giá năm vạn, mà là quá khứ của Nhiếp Vũ Thịnh đáng giá
năm vạn.” Cô gắng bình tĩnh lại cùng cực xấu xa cũng chỉ thế này thôi. “Chắc
chắn anh không muốn có bất cứ quan hệ nào với tôi nữa, nên tôi trả lại anh tất
cả. Từ này về sau, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau
“Sao cô không đòi 10 vạn đi! Vừa đủ để làm phẫu thuật cho con trai cô!” Giọng
anh toát lên vẻ căm hận và khinh bỉ, “Hay cô thấy quá khứ của Nhiếp Vũ Thịnh
không đáng giá 10 vạn?!”
“Anh muốn đưa tôi 10 vạn thì cứ đưa.” Cô bất chấp tất cả, “Tôi không có tiền
trả tiền cấp cứu, anh xuống đây trả cho tôi.”
“Được, cô chờ đấy.”
Từ hành lang tầng 13 nhìn xuống, nhà nhà đã lên đèn, cả thành phố trông giống
như một biển đèn rực rỡ. Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng đầu lên, rồi đột ngột tức giận ném
mạnh điện thoại đi.
Chiếc điện thoại văng vào tường rồi rơi “choang” xuống đất, linh kiện bắn
khắp nơi. Trong lòng anh chỉ còn lửa giận bừng bừng đang thiêu đốt điên cuồng,
đễn nỗi các mạch máu trong người anh như muốn nổ tung.
Từ phòng Cấp cứu đi ra, anh đã không thể khống chế tình cảm của mình nữa. Anh
biết mình như vậy không thể cầm dao mổ được, đành phải gọi đồng nghiệp đang trực
ban đến mổ giùm, còn mình quay trở lại phòng trực thay cho đồng nghiệp. Sự xuất
hiện của Đàm Tĩnh đã làm đảo lộn tất cả, nhất là khi anh nhìn thấy cô ngã xuống
bên thang máy, phản ứng đầu tiên của anh là hoảng sợ. Rất nhiều lần anh đã nhắc
đi nhắc lại với mình rằng, tình yêu thời niên thiếu chỉ là sự khờ khạo ấu trĩ,
hơn nữa anh đã phải trả một cái giá đắt cho nó rồi. Hãy quên người phụ nữ lòng
dạ độc ác đó, quên mối tình đầu dang dở đó đi.
Anh đã phải mất bao nhiêu năm tháng để ép mình dần dần thích ứng với cuộc
sống không có Đàm Tĩnh. Một dạo anh tưởng rằng mình đã thành công. Thế nhưng,
giây phút trông thấy Đàm Tĩnh ngã xuống, anh mới hiểu mọi cố gắng của mình chẳng
qua chỉ là sự giãy giụa vô ích, mọi thứ của anh vẫn nằm trong tay người phụ nữ
ấy, hỷ nộ ái lạc, tất cả và tất cả, vẫn gắn chặt với cô ta. Anh bế cô lên, như
bao nhiêu lần anh từng làm trước đây, chỉ có điều cô bây giờ không còn là Đàm
Tĩnh của anh nữa, mặt cô tái nhợt đến đáng sợ, khóe mắt còn đọng nước mắt, cô đã
khóc. Trong giây phút đó, anh chợt thấy hoảng loạn hệt như bảy năm về trước, anh
không thể tưởng tượng nổi cô sẽ rời xa anh, cho dù sự rời xa này về thể xác hay
về tinh thần. Anh đã từng hận cô đến tận xương tủy, thậm chí hận đến mức nghĩ cô
chết rồi mới hả. Nhưng khi cô ngã xuống trước mặt anh, anh lại thấy hoảng sợ vô
cùng. Nếu cô chết, nếu cô không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, anh cũng không
cách nào tưởng tượng được mình phải làm sao để có thể sống một mình. Tất cả
những hận thù trước kia, cũng chỉ bởi vì biết cô vẫn còn trên thế gian này, cho
dù cách xa nhau đến hàng nghìn vạn dặm, cho dù cô đã biến mất trong biển người
mênh mông nhưng dù sao cô và anh vẫn cùng chung một khoảng không gian và thời
gian, cho dù có từ lâu đã trở thành một người xa lạ. Nhưng cô vẫn còn trên thế
gian này, tất cả hận thù của anh, đến cuối cùng anh mới tuyệt vọng hiểu ra rằng,
hóa ra chỉ vì không thể ở bên cạnh anh nữa.
Đàm Tĩnh, Đàm Tĩnh.
Anh bế cô lên, vỗ vào mặt cô, thì thầm gọi tên cô, thậm chí muốn cúi xuống
hôn cô. Cô giống như người đẹp ngủ trong rừng trong truyền thuyết, nếu như anh
hôn cô, liệu cô có thể tỉnh lại không? Anh rối loạn như đứa trẻ bị lạc mẹ, chỉ
biết ôm khư khư thứ quý giá nhất trên đời, mà không biết phải làm gì. Nếu cô
không tỉnh lại nữa sao?
Anh đâu ngờ, sau khi mất cô, tương tư đã trở thành một thứ thuốc độc, dần dần
ăn mòn lục phủ ngũ tạng anh, bảy năm khổ sở kìm nén, hóa ra, bệnh trạng đã không
thể cứu vãn được nữa. Trong giây phút ấy, anh chỉ mong có thể đem tất cả của
mình để đổi lấy việc cô từ từ mở mắt.
Khi bế cô lao vào phòng Cấp cứu, tay anh vẫn còn đang run. Tơ tóc của cô
vương vấn trên mặt anh, anh luống cuống đếm mạch đập, vốn là động tác đã quá đỗi
thành thạo, nhưng anh cứ bị ngắt quãng hoài, mỗi lần đếm được đến mười mấy nhịp,
anh lại bấn loạn đếm sai, không nhớ nổi mình đã đếm đến bao nhiêu nữa, đành phải
bắt đầu lại từ đầu. Các đồng nghiệp ở phòng Cấp cứu chạy đến, anh mới bị động
đứng im một chỗ.
Anh biết mình không thể khống chế tình cảm được nên sau khi ra khỏi phòng
Theo dõi, anh đành tìm lý do đột xuất nhờ đồng nghiệp thực hiện giúp ca mổ sắp
xếp từ trước. Anh đầm đìa mồ hôi lạnh ngồi trong phòng trực, cho đến khi tiếng
chuông điện thoại reo lên.
Nhiếp Vũ Thịnh, chi bằng mày chết đi còn hơn.
Anh lạnh lùng lắng nghe giọng nói có trong điện thoại, lắng nghe yêu cầu cô
đưa ra. Không phải cô yêu cầu mà cô đang tống tiền.
Đúng vậy, quá khứ của Nhiếp Vũ Thịnh đương nhiên đáng giá năm vạn, thậm chí
đáng giá mười vạn.
Anh chỉ không ngờ cô có thể làm thế, có thể mở được miệng nói câu đó.
Nhưng như thế cũng tốt, anh nhìn ánh sáng phản chiế
