ó ai mở miệng nói thêm gì.
Đi qua đường cái là có thể trông thấy trạm gác của khu, Nhan Khanh Khanh nói: “Đến nhà em rồi.”
Kỷ Nghiêm gật đầu dặn dò thêm vài câu đại loại như “chú ý an toàn”, đoạn liếc nhìn tôi nói: “Đi thôi.”
Chưa đi được bao xa, Nhan Khanh Khanh bất chợt gọi Kỷ Nghiêm đứng
lại. Nơi khóe mắt cô ta ẩn ước một nét buồn man mác, khẽ bặm môi, cô ta
nói: “Kỷ Nghiêm, nhà anh có đi hướng đó đâu.”
Kỷ Nghiêm nhìn cô ta, nói bằng giọng nhẹ tênh như đây là chuyện rất đỗi bình thường: “Anh đưa Thái Thái về nhà.”
Nhan Khanh Khanh nhìn Kỷ Nghiêm chăm chú, chân mày khẽ nhướn lên. Cô
ta không nói thêm gì nữa, ánh mắt lộ vẻ quật cường, vẫy tay chào chúng
tôi: “Kỷ Nghiêm, tạm biệt nhé.” Nói rồi, vạt vãy tung bay, cô ta quay
lưng duyên dáng bước vào trong khu dân cư.
Nhìn bóng lưng Nhan Khanh Khanh đi khỏi, tôi chua xót nghĩ: ánh mắt
đó quen quá, từng có một thời tôi cũng đã lưu luyến nhìn theo bóng lưng
Trần Tử Dật ra đi. Chuyện tình cảm lúc nào cũng khiến chúng ta bất lực.
Khẽ thở dài một tiếng, tôi nói: “Hội trưởng, cứ để em đi xe bus về
cũng được.” Lại nghĩ từ chối thế này có phần đường đột quá, tôi bổ sung
thêm một câu: “Về muộn quá mẹ em sẽ lo lắng.”
“Được, anh về cùng em.”
Tôi ngước nhìn trời, không biết nói gì thêm nữa. Mặc dù thế lòng tôi
vẫn thấy mừng thầm. Nhưng tôi nghĩ không thông, bỏ qua một cô gái xinh
đẹp thế kia, đầu óc Kỷ Nghiêm có khi nào bị úng nước rồi không nhỉ? Xem
ra có những chuyện thực sự là không sao hiểu nổi.
Thành phố về đêm yên tĩnh hẳn. Đã qua giờ cao điểm tan học tan ca,
người đi xe bus cũng không nhiều. Ngồi trên ghế bên cửa sổ, chiếc xe khẽ lắc lư, gió đêm thổi lùa qua mái tóc tôi, lướt qua hai gò má cũng đôi
vành tai mát lạnh.
Từ chiều đến giờ Kỷ Nghiêm cứ nhìn tôi đăm đắm bằng một ánh mắt kì cục thế nào ấy.
Tôi cũng không thể nói ra được nó kì quái chỗ nào, nhưng chắc chắn là khác hẳn trước kia.
Định hỏi anh ta xem rốt cuộc lúc ở hội trường đã nghe thấy nhữn gì, tôi khẽ gọi: “Hội trưởng …”
Một bên mặt Kỷ Nghiêm khuất trong bóng tối, ánh sáng bên ngoài cửa xe hắt lên những đường nét trên khuôn mặt bảnh bao, thoắt ẩn thoắt hiện,
bình tĩnh đến không một gợn sóng.
Anh ta nói: “Điền Thái Thái, em đã từ chối Trần Tử Dật sao?”
Giọng điệu của anh ta không hề biến đổi, cũng chẳng mang theo một
chút cảm xúc nào, hệt như ngày thường vẫn nói với tôi ở hội học sinh:
“Điền Thái Thái, em đã ghi chép hết nội dung cuộc họp rồi chứ?”
Tôi ngẩn người.
Kỷ Nghiêm hỏi: “Nếu đã thích sao lại còn từ chối.” Tôi nhớ lại lúc
trước Nhan Khanh Khanh đã vội vàng chạy đến hỏi tôi: “Cậu thích Trần Tử
Dật còn gì? Tại sao lại từ chối anh ấy?”
Thì ra anh ta đã nghe thấy hết.
Tôi bối rối không biết mình nên làm gì nữa, dường như tất cả những bí mật chôn sâu trong lòng tôi đều đã bị phơi bày hết trước mắt anh ta,
toàn bộ con người tôi không còn gì có thể che giấu nữa. Nắm chặt bàn
tay, tôi ngoảnh đầu nhìn ánh đèn loang loáng bên ngoài cửa sổ, khe khẽ
nói: “… không quên ngay được, nhưng như thế không có nghĩa là không
buông được. Em không muốn nhốt mình trong quá khứ, đứng yên tại chỗ
không tiến bước.”
Trong cuộc đời bao giờ cũng có những nỗi đau không sao chịu nổi, đã
từng có người cùng tôi cười, cùng tôi khóc, như thế là đủ. Tôi đã rơi
quá nhiều nước mắt vì anh, kết cục ra sao không còn quan trọng nữa. Tôi
đã từng yêu, từng đau khổ, cũng từng trở nên rụt rè cẩn trọng vì sợ bị
tổn thương, tôi đã đeo lên cho mình chiếc mặt nạ tự vệ, cho đến khi gặp
được một người khác, rồi người đó gỡ toang lớp ngụy trang kia xuống.
Cơn gió cuối hè thổi nhẹ qua cửa sổ, tiếng gió rì rào bên tai.
Kỷ Nghiêm thản nhiên nói với tôi: “Thế thì cứ nhìn lên phía trước đi, vĩnh viễn đừng bao giờ quay đầu lại.”
Tôi kinh ngạc ngoảnh đầu nhìn anh ta. Kỷ Nghiêm một tay chống cằm,
mắt nhìn ra cửa sổ. Khuôn mặt tuấn tú giao thoa giữa ánh sáng và bóng
tối, thần tình an tĩnh đến mức có phần hư ảo. Cảm giác này rốt cuộc là
sao vậy? Tựa như một dòng nước ấm êm róc rách chảy qua nơi sâu thẳm nhất trong trái tim tôi.
Ngẩng mặt lên đón gió, gió thổi làm mắt tôi cay xè. Mấy lọn tóc dài tung bay trong gió, vô tình rớt xuống mu bàn tay Kỷ Nghiêm.
Kỷ Nghiêm khép tấm kính cửa sổ lại một chút rồi quay đầu lại. Giữa
chốn phố phường phồn hoa, đôi mắt long lanh lấp lánh trở nên ấm áp và
trong trẻo lạ kì. Anh ta chìa tay giữ chặt mấy lọn tóc phất phơ, khẽ
khàng giắt chúng ra sau tai tôi. Đầu ngón tay ấm áp chạm lên vành tai
tôi, thổi bừng lên đốm lửa.
Tôi cúi gằm khuôn mặt đỏ bừng: “Nhan Khanh Khanh thông minh như thế, so với cô ấy, chắc anh thấy em ngốc lắm đúng không?”
Sau khi chắc chắn lọn tóc kia không còn chạy lung tung nữa, Kỷ Nghiêm buông tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tuyệt đẹp và tràn đầy tự
tin: “Đúng là ngốc thật.”
Bốn mắt nhìn nhau, tôi thấy được trong đôi mắt sâu thẳm của anh lấp lánh từng tia sáng.
Anh nói: “Con gái phải ngốc một chút mới đáng yêu.”
Đôi mắt đẹp sáng ngời của anh ngập tràn niềm hân hoan không gì che
giấu được, vẻ dịu dàng vô tình lọt vào đáy mắt tôi, khiến
