i chịu dừng lại.
Xoa cái gáy cứng ngắc, nàng nhìn Huyền Hỏa cùng Phong Thạc đang đứng gần đó
nói: “Thần Tôn giáo làm nhiều chuyện các, đám người này, các ngươi giải quyết
đi!”
“Dạ, Vương phi!”
Đám người bị Nhan Noãn Noãn ngược trong một khoảng thời gian
dài, sớm đã rơi vào trạng thái hấp hối, cả người đau như bị người cầm dao cắt,
ngay cả sức lực để nói chuyện còn không có, chỉ có thể để mặc cho Huyền Hỏa
cùng Phong Thạc lôi kéo mang đi.
Huyền Hỏa, Phong Thạc tìm mấy cái bao tải to, đem đám đệ tử
Thần Tôn giáo nhét vào trong đó, cũng không biết làm thế nào tìm được một cái
xe bò, chất bao tải lên rồi rải thêm một lớp rơm lên trên, nhàn nhã rời khỏi Hiền
vương phủ.
Nếu bọn họ quang minh chính đại mang người ra ngoài, nhất định
sẽ khiến đám đệ tử Thần Tôn giáo chú ý, mất công lại gặp phải rắc rối không cần
thiết.
“Ngươi vì sao lại chạm mặt với đám người Thần Tôn giáo đó?”
Nhan Noãn Noãn kéo ống tay áo Long Trác Việt lên cao, vừa giúp hắn bôi thuốc vừa
nhíu mày hỏi.
Ngón tay Nhan Noãn Noãn ấn mạnh trên chỗ vết thương của Long
Trác Việt khiến hắn đau đến hít hà. Sâu trong đáy mắt phủ kín hàn sương, thập
phần điềm đạm đáng yêu.
“Đều do con Kim hà trư kia, nó ăn vụng thịt của người ta,
còn chạy ra khỏi phủ nên mới bị bọn họ phát hiện. Bọn họ muốn cướp Kim hà trư
nhưng ta không chịu, bọn họ liền đánh ta, ô ô ô, Noãn Noãn, người ta rất đau
a!”
Hấp háy mũi, Long Trác Việt lại nói: “Noãn Noãn, người ta cố
ý xuống bếp làm cơm chiều cho nàng, nàng đừng tức giận nữa được không?”
Lam Tiêm Tiêm nãy giờ yên lặng đứng một bên, khẽ cười thành
tiếng nói: “Bữa cơm chiều này giá trị rất lớn a, cả phòng bếp đều bị Vương gia
thiêu trụi rồi!” thanh âm Lam Tiêm Tiêm đầy ý tứ trêu ghẹo.
Khóe miệng Long Trác Việt không kìm được giật giật, vạn phần
khẩn trương nhìn Nhan Noãn Noãn.
Nhan Noãn Noãn lúc này mới chú ý đến ba món ăn dọa người
trên bàn, gương mặt xinh đẹp phút chốc cứng ngắc. Đồ ăn kia…có thể ăn được sao?
Nhưng cũng không thể phủ nhận, Nhan Noãn Noãn vừa nghe thấy
Long Trác Việt tự mình xuống bếp làm đồ ăn, trong lòng nàng bất chợt dâng lên cảm
giác ngọt ngào. Một nam nhân có thể hạ mình xuống bếp đủ để chứng minh địa vị
cùng sự quan trọng của nữ nhân trong lòng nam nhân. Cho dù có bao nhiêu tức giận
cũng bị sự cảm động đánh bay hết cả!
“Về sau còn dám gạt ta nữa hay không?” Nhan Noãn Noãn nghiêm
mặt, vẫn chăm chú giúp Long Trác Việt bôi thuốc, cũng không ngẩng đầu lên hỏi.
Long Trác Việt ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã bị niềm vui bao
trùm: “Không có, không bao giờ gạt nàng nữa!” Noãn Noãn hỏi như vậy nghĩa là đã
tha thứ cho hắn rồi nha!
Long Trác Việt kích động, cười đến hai mắt cũng cong thành
hình vầng trăng khuyết. Hắn cũng không để ý tới cánh tay còn đang được bôi thuốc,
hai cánh tay dài vươn tới, không thèm để ý tới sự tồn tại của Lam Tiêm Tiêm, ôm
chầm lấy Nhan Noãn Noãn, chiếc cằm cương nghị gác trên đỉnh đầu Nhan Noãn Noãn,
gương mặt tuấn mĩ đầy thỏa mãn.
Lam Tiêm Tiêm nhìn gương mặt tuấn mĩ như thần tiên kia của
Long Trác Việt, nháy mắt cảm thấy hoảng hốt, gương mặt xinh đẹp hiện rõ kinh ngạc.
Nàng lần đầu tiên chứng kiến một nam nhân cũng có thể đẹp đến như vậy, ánh mắt
đó không hề âm nhu như nữ tử mà tràn ngập chí khí nam nhân, mặc dù ngôn ngữ cử
chỉ tràn ngập ngây thơ nhưng vẫn không làm giảm đi phong thái của nam tử hán, đại
trượng phu.
Lam Tiêm Tiêm không khỏi suy đoán, chẳng lẽ Vương phi giận
Vương gia vì việc này? Bởi vì Vương gia không thành thật nói với nàng nên nàng
mới giận? Ai có thể ngờ được Hiền vương gia xấu xí trong lời đồn cư nhiên lại
là mĩ nam xuất chúng như vậy?
Lam Tiêm Tiêm quay đầu, buồn cười nhìn đống đầu người như ẩn
như hiện bên ngoài song cửa. Hạ nhân trong vương phủ sớm đã bị dung mạo chân
chính của Vương gia nhà mình làm cho tò mò, cả đám người chen chúc ngoài cửa đại
sảnh muốn biết chân tướng sự thật.
Nhan Noãn Noãn sớm đã chú ý tới động tĩnh bên ngoài, thật sự
cảm thấy đau đầu, gương mặt thật của Long Trác Việt đã bị bao nhiêu người trên
đường lớn nhìn thầy, chuyện này chắc chắn sẽ đến tai lão thái bà kia. Đối với sự
ngụy trang của Long Trác Việt, Thái hậu nhất định sẽ rất khó chịu, đến lúc đó
không làm khó dễ hai người thì thật không đúng phong cách của bà ta.
Lão thái bà đó khôn khéo như vậy nhất định sẽ nghi ngờ, một
tên ngốc như Long Trác Việt sao có thể nghĩ tới chuyện che giấu dung mạo của bản
thân?! Đây quả thực là một vấn đề nan giải.
Nhan Noãn Noãn còn đang rối rắm thì đã nghe thấy thanh âm
vui sướng của Long Trác Việt vang lên trên đỉnh đầu: “Noãn Noãn, mau tới ăn a,
người ta làm riêng cho nàng nha!” vừa nói vừa lôi kéo Nhan Noãn Noãn đi đến cạnh
bàn.
Nhan Noãn Noãn trợn mắt, phản xạ có điều kiện muốn đào tẩu,
bất quá thì khí lực của nàng vẫn không thắng nổi sự hưng phấn cùng chờ mong của
Long Trác Việt.
“Việt Việt… tâm ý của ngươi ta nhận, nhưng mà… hiện tại ta
không có đói bụng a!”
“Không đói cũng phải ăn cơm chứ!”
Lam Tiêm Tiêm che miệng cười, vội vàng xoay người rời khỏi đại
sảnh, sâu trong đ