không có thực hiện lời hứa giúp Nhan Noãn bóp vai làm cho Nhan
Noãn tức giận, vì bù đắp lại áy náy, sau đó mỗi ngày đều nhiệt tình đấm lưng
bóp vai cho Nhan Noãn, hy vọng đánh bại lửa giận trong lòng nàng.
Chính là
Nhan Noãn thường xuyên ngẩn người thất thần làm cho Long Trác Việt có chút thất
bại, nghĩ đến Nhan Noãn vẫn chưa tha thứ cho hắn, vì thế càng ra sức hầu hạ
Nhan Noãn, hy vọng Nhan Noãn có thể để ý đến hắn nhiều hơn.
Long Trác
Việt chạy trái chạy phải, thường thăm dò quan sát sắc mặt Nhan Noãn, trong mắt
không khỏi toát ra quyến luyến thản nhiên.
Kỳ thật, thời
điểm Nhan Noãn im lặng đẹp hơn nha.
Xem thật tốt,
thật khá, người ta đều luyến tiếc dời mắt.
Đột nhiên,
xa xa một trận âm thanh ầm ỹ làm cho Nhan Noãn kéo suy nghĩ về, mắt đẹp khẽ liếc,
khó hiểu hỏi:“Chuyện gì ầm ỹ như vậy?”
Long Trác
Việt thấy Nhan Noãn rốt cục nói chuyện, mừng rỡ nhất thời tìm không ra phương
hướng, mặt mày cười đến cong cong, lặp lại lời nói:”Noãn Noãn, chuyện gì ầm ỹ
như vậy?”
Giọng nói của
Noãn Noãn thật ngọt, thật nhu hòa, rất dễ nghe.
“Đi xem.”
“Noãn Noãn,
đi xem.” Long Trác Việt cười hì hì nói, trong lòng thúc giục , Noãn Noãn, nói
tiếp đi, nói tiếp đi, người ta muốn nghe Noãn Noãn nói chuyện .
Nhan Noãn
khóe miệng vừa kéo, không nói gì liếc Long Trác Việt một cái:“Có thể không lặp
lại lời ta nói hay không” Nói xong, đứng dậy hướng chỗ huyên náo đi tới.
Nàng vốn là
không có trông cậy vào Long Trác Việt đi xem tình huống sau đó trở về hướng
nàng thuật lại.
“Noãn Noãn,
có thể không lặp lại……” Long Trác Việt như trước không biết sống chết lặp lại lời
Nhan Noãn, nói đến một nửa, mới giật mình thấy chính mình phạm vào việc ngốc, lại
nhìn Nhan Noãn âm tình bất định, khiếp đảm thè lưỡi, sợ hãi rụt lui cổ, lúng
túng nói:”Noãn Noãn, đừng trừng mắt người ta như vậy, giống như tiểu hắc nhà
bán thịt trên đường nhìn chằm chằm tiểu hoàng cùng nó dùng xương cốt nha, người
ta bất quá là nghe được Noãn Noãn nói chuyện, rất vui thôi.”
Trên trán
Nhan Noãn nổi lên ba đường hắc tuyến.
Tiểu hắc,
tiểu hoàng, xương cốt?
Đừng tưởng
rằng dùng danh hiệu nàng nghe không ra Long Trác Việt là đem nàng so sánh thành
chó nha.
Chính là
nhìn đôi mắt Long Trác Việt giống như tiểu bạch thỏ vô tội động lòng người, lửa
giận vừa đi lên ngực Nhan Noãn lập tức tách ra .
Nàng cũng từng
là người tuyệt không nương tay , không coi dạng người tốt hay xấu, như thế nào
lại không có biện pháp với đứa ngốc này.
Một bên thở
dài lắc đầu, Nhan Noãn một bên hướng âm thanh đi đến.
Mới quẹo
vào một đường nhỏ, chỉ thấy mấy nha hoàn làm thành một vòng tròn, đối với trong
vòng quyền đấm cước đá, miệng hùng hùng hổ hổ, bộ dáng hung hãn ác độc.
“Oa ô, Noãn
Noãn, người ta thật sợ nha.” Long Trác Việt vừa thấy tình cảnh trước mắt, liền
giống như rùa rút cổ lui lại phía sau Nhan Noãn, hai tay gắt gao túm quần áo của
nàng, trong đôi mắt đen thui tràn đầy hoảng sợ.
Nhan Noãn mới
nghĩ ai lại không may bị đám nha hoàn vây đánh, thì đột nhiên nhìn thấy Nhan
Song Song mặt mũi bầm dập nằm trên mặt đất, nghĩ đến ánh mắt tràn đầy từ ái mà
khẩn cầu của Vân nương, Nhan Noãn trong lòng ẩn ẩn động tâm, phút chốc quát
to:“Tất cả dừng tay cho ta.”
Nếu không
có Vân nương đến, nàng có thể thờ ơ.
Chính là
nay Vân nương tha thiết khẩn cầu làm cho nàng thật sự không thể bỏ mặc không để
ý tới, cho dù không tín nhiệm Nhan Song Song, nhưng cũng không muốn qua loa với
Vân nương.
Bà yêu
thương và cưng chiều Nhan Song Song, Nhan Noãn cảm giác được, không phải giả dối.
Mấy người
nghe thấy tiếng Nhan Noãn quát, ngừng tay, người người mở to mắt nhìn Nhan
Noãn, hành lễ nói:“Nô tỳ thỉnh an vương gia, vương phi.”
Bộ dáng
kia, muốn có bao nhiêu qua loa, thì có bấy nhiêu qua loa, trong đó lại càng
không thiếu khinh thường cùng ngạo mạn.
Nhan Noãn
liếc mắt nhìn vết thương của Nhan Song Song, một đôi mắt tinh nhuệ lạnh lùng đảo
qua người nha hoàn:“A, mọi người đều thật nhàn hạ, rảnh rỗi đến nơi này chơi
đánh nhau, như thế nào, không cần làm việc a? Hay là công việc trong phủ đều chờ
ta cùng vương gia ra tay?”
Chúng nha
hoàn khinh miệt nhìn Nhan Noãn, một trong số đó Thúy Lan âm dương quái khí mở
miệng nói:“Vương phi có thời gian đến quản giáo nô tỳ làm việc, không bằng dùng
nhiều chút tâm tư dạy bảo nha hoàn chính mình thật tốt đi.”
“Nói đúng lắm,
tiện tì này cả gan làm loạn, dám trộm bạc của chúng ta, tay chân quá không sạch
sẽ .” Cúc Hương ở bên cạnh chen vào nói tiếp.
Một nha
hoàn khác tên Xuân Nhi cười nhạo một tiếng:“Đều nói chủ tử dạng gì sẽ dạy dỗ ra
hạ nhân dạng đó……”
Ba –
Xuân Nhi mới
nói đến một nửa, trên mặt đã bị một cái tát thật mạnh, ngước mắt lên, lọt vào
trong tầm mắt chính là gương mặt tuyệt mỹ lạnh như băng của Nhan Noãn, dung
nhan rung động lòng người, lại như mùa đông khắc nghiệt làm cho người ta kinh
hãi đảm chiến.
“Theo lời
ngươi nói, ta là chủ tử như vậy, sẽ dạy dỗ ra hạ nhân thế nào?” Giọng Nhan Noãn
lạnh lùng.
Ngấm ngầm hại
người nói nàng tay chân không sạch sẽ, này đó nô tỳ, lá gan