Đường Thải Nhi hơi
dùng sức, ép hỏi.
Người tới cười cười, mở miệng hỏi: "Là Thải Nhi
sư muội sao?"
"Ngươi? !" Đường Thải Nhi sửng sốt, quét nam
tử trước mặt từ trên xuống dưới.
"Tại hạ Ưng Thiên Ngô, chính là đại đệ tử của
Giang Vô Nhai." Giọng của Ưng Thiên Ngô rất êm ái, như gió xuân lướt nhẹ
qua mặt.
Đường Thải Nhi và Lăng Dạ Tầm ăn ý liếc mắt nhìn nhau,
lại nói: "Huynh, vì sao lại ở đây?"
Ưng Thiên Ngô cười cười, cúi đầu nhìn Đường Thải Nhi
đang khóa tay của mình. Sau đó Thải Nhi mới ý thức được, lúng túng thu tay về.
Nghe đối phương nói: "Ta tìm sư phụ."
"Tìm sư phụ?"
"Thực không dám giấu giếm, gia sư đã mất tích gần
nửa năm, không có tin tức nào. Tới đây quấy rầy, cũng là hành động bất đắc
dĩ." Ưng Thiên Ngô quay đầu, nhìn về phía hai mộ phần bằng đá kia, im lặng
thở dài, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Đường Thải Nhi cười nói: "Sợ là sư huynh phải
thất vọng ra về rồi, Giang sư bá không có ở đây."
"Ừ."
Lăng Dạ Tầm nhìn đối phương, giây tiếp theo ánh mắt
bỗng sắc bén, hơi dâng lên sát ý.
Ưng Thiên Ngô nhạy bén phát hiện, xoay đầu lại lui về
phía sau mấy bước. Chân mày hơi nhíu lại nhìn Lăng Dạ Tầm, thầm nghĩ sát khí
của người này quá nặng. Tại sao Thải Nhi sư muội lại ở đây với hắn?
Trước đó vài ngày có suy đoán rằng, đệ tử của Giang Vô
Nhai đã đồng ý dốc sức vì phủ Thái tử. Người trước mắt, dùng có lợi, không có
hại.
Đường Thải Nhi đến gần, chắn trước mặt Ưng Thiên Ngô,
cười nhìn Lăng Dạ Tầm: "Dạ Nhi, không thể."
Lăng Dạ Tầm trầm giọng nói: "Sao?"
Đường Thải Nhi biết rõ Lăng Dạ Tầm gần như đã nhớ lại,
hắn ngoài là Dạ Ngu Ngốc ra, còn là người nhà Đế vương. Nếu bắt hắn không
tranh, không đoạt, không mưu tính, là không thể.
Đường Thải Nhi quay đầu lại, nhìn về phía Ưng Thiên
Ngô, hỏi: "Sư huynh hiện giờ đang dốc sức vì ai?"
Ưng Thiên Ngô không hiểu lắm, nhưng trên mặt vẫn là
gió êm sóng lặng, "Du tẩu tứ phương, không dốc sức vì ai cả."
Đường Thải Nhi gật đầu, lại hỏi: "Nếu như triều
đình chiêu hàng, không biết tâm ý của sư huynh như thế nào?"
"Không đi." Ưng Thiên Ngô lạnh nhạt nói,
"Thiên Ngô sinh ra ở giang hồ, nhất định sống ở giang hồ."
Đường Thải Nhi vui vẻ vỗ vỗ vai hắn, cất cao giọng
nói: "Không hổ là sư huynh nhà ta." Một giây kế tiếp, thân thể liền
bị Lăng Dạ Tầm lôi ngược trở lại.
"Dạ Nhi, ngươi xem, huynh ấy không có uy
hiếp."
"Chỉ sợ vạn nhất. . . . . ."
"Sẽ không, đúng không, sư huynh?" Đường Thải
Nhi hướng về phía Ưng Thiên Ngô dí dỏm nháy mắt, làm ám hiệu.
Mắt Ưng Thiên Ngô khẽ cong, lộ ra nụ cười mê người,
thản nhiên gật đầu một cái.
"Hai vị ở đây lâu chưa?" Đến phiên Ưng Thiên
Ngô đặt câu hỏi. Mắt hắn màu nâu nhạt nhìn lướt xung quanh, cuối cùng rơi trên
người Đường Thải Nhi.
"Không lâu, ta cũng mới về mấy ngày." Đường
Thải Nhi nói xong, theo bản năng nhìn về phía mộ phần của cha mẹ.
Ưng Thiên Ngô khẽ cau mày, xoay người cất bước đi tới,
đưa tay sờ sờ bài vị trên có khắc chữ, lại nhìn bùn đất đã sớm khô quắt. Trong
lòng nhất định có cân nhắc, nhưng không tiện hỏi nhiều, bèn quỳ gối trước mộ
phần, rất cung kính dập đầu ba cái.
"Ta nhất định sẽ tìm ra hung thủ, báo thù cho cha
mẹ." Đường Thải Nhi đi tới trước mộ phần, căm hận nói.
Lăng Dạ Tầm suy nghĩ kĩ chốc lát nói: "Liệu hai
vị tiền bối có kẻ thù nào không?"
Đường Thải Nhi lắc đầu, cũng không biết. Lại thấy lúc
này hai mắt Ưng Thiên Ngô vừa động, lãnh đạm nói: "Theo ta được biết, nếu
bàn về cừu gia, sợ chỉ có một."
"Ai?"
"Cũng là chuyện hơn mười năm trước, Giang thành
Hồng Diệp sơn trang." Tiếng của Ưng Thiên Ngô rất nhẹ, nhưng rõ rang vẫn
nghe được một tia ưu thương.
Đường Thải Nhi không rõ nguyên cớ, lắc đầu nói:
"Cha mẹ xưa nay không cùng người khác kết thù kết oán, làm sao lại. . . .
. ."
Ưng Thiên Ngô ngẩng đầu nhìn nàng một cái, tiếp tục
quỳ gối trước mộ phần. Bóng lưng nhìn qua rất gầy yếu cũng không có sức lực,
mái tóc trắng lúc này có một ít xõa xuống dưới, mềm mại như thác nước mùa thu,
trong veo đổ xuống.
"Cụ thể là chuyện gì, ta cũng không biết, chẳng
qua là có nghe sư phụ tiếc hận, nói hai người Đường Sư bá thiếu Hồng Diệp sơn
trang mấy chục mạng người."
Cơ thể Đường Thải Nhi run lên, suýt nữa ngã xuống.
Lăng Dạ Tầm vững vàng đỡ nàng từ phía sau, tròng mắt âm trầm nhìn về phía Ưng
Thiên Ngô: "Sư phụ ngươi vì sao nhắc tới chuyện này với ngươi?"
Ưng Thiên Ngô liếc mắt nhìn Lăng Dạ Tầm, lại quay đầu
lại, "Việc này nên hỏi lão nhân gia."
Đường Thải Nhi cười mỉa, vuốt ve ngực Lăng Dạ Tầm, sợ
rằng lão nhân gia đã bị sư huynh có khí chất vân đạm phong thanh* này làm cho
bảy lỗ** chảy máu rồi.
(*Vân
đạm phong thanh: Nhẹ nhàng hờ hững thanh khiết như mây mỏng)
(**Bảy
lỗ: Hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi, miệng)
Ưng
Thiên Ngô đứng dậy, bàn tay phủi nhẹ bùn đất dính dưới vạt áo. Sợi tóc tuyết
trắng thuận thế rũ xuống, lại bị hắn hất ra sau lưng.
Thật đẹp, xinh đẹp không nhiễm khói lửa nhân gian.
Đường Thải Nhi híp mắt, cảm khái như thế.
Lại ngẩng đầu thấy Đường Thải Nhi và Lăng Dạ Tầm đều
đang nhìn hắn, không khỏi ngẩn người.
