watch sexy videos at nza-vids!
Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324031

Bình chọn: 8.5.00/10/403 lượt.

im lại càng đập mạnh.

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên bên tai:

"Nhất bái thiên địa."

Tân lang nhìn tân nương cười, ánh mắt kia có rất nhiều

cảm xúc, không nói rõ ra, nhưng lại rõ rang hiểu được, đó là một chữ “Tình”.

Cả hai xoay người hướng ánh trăng dưới dòng suối, ăn

ý, khom người cúi đầu.

"Nhị bái cao đường."

Xoay người, mặt hướng trước mộ phần, hai người đều

dừng một chút. Đường Thải Nhi ngẩng đầu nhìn mắt Lăng Dạ Tầm, nhoẻn miệng cười.

”Cha mẹ từng nói qua, phải tận mắt nhìn ta mặc giá y

đỏ thẫm, gả cho phu quân.”

Đường Thải Nhi cười cười, cùng Lăng Dạ Tầm, cung kính

cúi đầu.

Hai mắt Ưng Thiên Ngô cũng nhuộm đầy vui vẻ, nhìn tân

nhân trước mắt, tự đáy lòng phát

ra câu chúc phúc, "Phu thê giao bái."

"Thải Nhi, có nguyện gả cho ta?"

Nguyện ý, ta nguyện dùng cả đời bầu bạn bên cạnh

chàng, chỉ vì biết quân thâm tình không đổi, ta cũng như vậy.

Đối diện nhau cúi đầu, ánh trăng càng rõ, gió thu càng

mềm.

Lăng Dạ Tầm chậm rãi đưa tay, nhấc khăn hỉ lên, lộ ra

khuôn mắt đã sớm ửng hồng của Đường Thải Nhi.

Ưng Thiên Ngô cười nhạt mấy tiếng, xoay người rời đi,

để ánh trăng lại cho hai người tự thưởng thức.

"Đồ ngốc, nhìn cái gì lâu như vậy." Đường

Thải Nhi không chịu nổi ánh mắt nóng rực của Lăng Dạ Tầm, quay mặt qua chỗ

khác.

Lăng Dạ Tầm cười nhẹ nâng cằm của nàng lên, để nàng

nhìn mình, giọng êm dịu như nước: "Nhìn nương tử của ta, vừa vặn dưới ánh

trăng, càng thêm quyến rũ."

"Miệng

lưỡi trơn tru."

Lăng Dạ Tầm không rảnh tay, ôm sát Đường Thải Nhi vào

người, để nàng dán trên người mình, cúi đầu, lướt qua làn môi son kia.

Vong Xuyên cốc, vào quên đời.

Tân hôn, cỏ cây làm khách, ánh trăng làm chứng. Không

có âm mưu, không có tính toán, không có lừa gạt.

Một đêm này, bọn họ thoát khỏi tất cả vướng bận, tất

cả gánh nặng.

Nhưng, cũng chỉ có một đêm này. . . . . .



Mùng một tháng chạp, ba người cùng nhau xuất cốc. Ưng

Thiên Ngô cáo biệt hai người, cùng hai người ngược đường rời đi. Đường Thải Nhi

đưa mắt nhìn theo bóng lưng của hắn, cảm khái nói: "Là độc gì, lại khiến

hắn một đêm tóc đã bạc trắng."

Lăng Dạ Tầm không để ý tới Đường Thải Nhi tự nói, trực

tiếp ôm eo của nàng, nhảy lên ngựa.

Thúc ngựa rời đi, theo đường cũ trở về.

Theo thường lệ, trên đường hai lần bị ám sát, lúc đến

khu vực sát cổng thành thì một nam tử áo đen điều khiển xe ngựa đến, giúp hai

người giải vây. Một đường đánh đánh giết giết, Lăng Dạ Tầm tuy không mỏi mệt,

song lại sinh ra lửa giận.

Đường Thải Nhi sờ cằm cảm khái, vây cánh của Thái Tử

quả nhiên là tin tức nhạy bén. Tung tích Lăng Dạ Tầm bị bọn chúng nắm chắc từng

cái không sai một li.

Chẳng lẽ vì Lăng Dạ Tầm có tướng mạo xuất chúng, nên

bọn chúng dựa vào cái này để lần theo dấu vết? Nhưng trong thiên hạ, người

tuyệt sắc cũng không phải chỉ có một mình hắn. . . . . . Đuổi giết trắng trợn

như thế, không sợ truyền tới tai Hoàng đế Lão tử sao, phán hắn tội giết huynh

đệ?

Theo nam tử áo đen cao lớn vào thành, trở về Vương

phủ.

Lăng Dạ Tầm mặc cho Đường Thải Nhi kéo hắn đi tới thư

phòng, dọc đường đi dọa không ít nô bộc, nha hoàn khiếp vía.

Vốn tưởng rằng Vương gia có tính tình âm lãnh, nhất

định sẽ không nổi lên ham muốn với nữ sắc. Biết bao nhiêu tiểu thư khuê các bị

ném vào đây cũng đành tay không trở về. Hoàng thượng ban thưởng phi, Lẫm Vương

Phủ từ trên xuống dưới cũng không coi trọng chuyện này, nhưng không ngờ, chỉ

không thấy Vương gia và Tân phi mấy ngày, lúc xuất hiện lại đằm thắm như thế.

Lâm Mục thấy vậy, tâm thần càng thêm chấn động. Sau đó

cùng mọi người cúi đầu thỉnh an: "Vương gia, nương nương." Chân mày

nhăn lại. Lúc trước Lăng Dạ Tầm trở về Vương Phủ, khi tỉnh lại đối với trí nhớ

lưu lạc giang hồ trước kia không nhớ được mấy. Từng lệnh hắn đi điều tra Đường

Thải Nhi, tâm ý như thế nào, hắn rất rõ ràng. Nhưng hắn không muốn một nam nhân

sắp trở thành Đế vương lại bị một nữ nhân dắt tay đi. Lăng Tiêu Doanh là nhược

điểm của hắn, một là đủ. Cho nên hắn nói với Lăng Dạ Tầm toàn bộ thông tin về

Đường Thải Nhi, nhưng quan hệ giữa hai người bọn họ thì một chữ cũng không nhắc

tới.

Hoàng thượng ban thưởng phi là việc ngoài dự đoán của

hắn. Hôm nay hai người như thế, có thể cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Chẳng qua là, nữ nhân này, nên giữ hay là không nên

giữ, Lâm Mục hắn phải xem xét kỹ càng.

Lăng Dạ Tầm thấy Lâm Mục như có điều suy nghĩ, nên

dừng lại trước mặt hắn, hỏi: "Trong phủ có chuyện gì sao?"

Lâm Mục ngẩng đầu, sau đó cúi đầu nhắm mắt bẩm báo

nói: "Hoàng hậu sai người đưa thư tới, nói là nếu Vương gia có thời gian,

thì mang theo Đường phi nương nương vào cung thỉnh an người.”

Đường Thải Nhi nghe được câu này, mới phát hiện mình

thật sự không biết chút nào về gia cảnh của Lăng Dạ Tầm. Vị Hoàng hậu này, là

mẹ đẻ của hắn sao?

Lăng Dạ Tầm xoay người đi vào thư phòng, Lâm Mục theo

sát phía sau. Đường Thải Nhi liếc nhìn hai người, cũng nghênh ngang phóng

khoáng đi vào. Chân vừa bước vào một bước, liền bị ánh mắt lạnh như băng của

Lâm Mục áp chế.

Đường Thải Nhi liếc nhìn Lăng