hi vừa cúi đầu ăn cơm vừa dùng dư quang
quan sát Liễu Sanh. Chẳng qua chỉ nhìn thôi vẫn chưa đủ, còn phải xem mạch mới
có thể biết được, cũng không thể để cho hắn phát hiện mình đang xem bệnh cho
hắn, thật đúng là một vấn đề nan giải.
Ăn cơm xong, Đường Thải Nhi mang theo Dạ Ngu Ngốc ra
khỏi Liễu phủ, Liễu Chiêu Vân nói muốn đi cùng, bị Đường Thải Nhi cự tuyệt,
"Nếu Vân Nhi tỷ đi cùng, vậy một chút tin tức về Liễu phủ, muội sợ muốn
hỏi cũng hỏi không ra."
Liễu Chiêu Vân hiểu, gật đầu một cái, "Vậy, làm
phiền Thải Nhi rồi."
"Uầy uầy uầy, lại khách khí rồi, trở vào đi, bọn
muội sẽ về trước khi trời tối." Đường Thải Nhi khoát tay áo, kéo Dạ Ngu
Ngốc đi càng lúc càng xa.
-------------
Trong mật thất Liễu phủ.
Liễu Sanh yếu ớt ngồi ở trên ghế, hai mắt hõm sâu nhìn
ngọn nến trên bàn, dưới ánh nến, thỉnh thoảng phát ra tiếng xèo xèo.
Một tên nam tử mặc quần áo bằng vải bố đi vào, ngồi
đối diện với Liễu Sanh.
"Ta nghĩ đám các ngươi lúc ở Hoài Châu, đã giải
quyết bọn chúng." Liễu Sanh cười mấy tiếng, khuôn mặt tái nhợt mang theo
vẻ khinh miệt.
"Cô nương kia không đơn giản. . . . . ."
"Không đơn giản nhưng cũng chỉ là một nữ
tử." Liễu Sanh không chờ đối phương nói xong, đã mở miệng nói, vừa nói vừa
nhìn về phía người mới đến, "Trương công tử, hôm nay người này đã tới Liễu
phủ của ta, hi vọng các ngươi sớm động thủ."
Người nọ híp mắt, "Thế nào? Ngươi sợ bọn họ phát
hiện ra cái gì sao? Phát hiện ngươi thật ra là một quái vật người không ra
người, quỷ không ra quỷ?"
Hai mắt Liễu Sanh rét lạnh, ngay sau đó vung ống tay
áo lên, chén trà và cây nến trên bàn rơi mạnh xuống đất, rơi “đồm độp” nát bấy,
"Trương Hằng! ! Đừng tưởng rằng ngươi là thái tử, Liễu Sanh ta phải nhịn
ngươi!"
Trương Hằng ngửa đầu cười to, đi đến nắm cằm của Liễu
Sanh, "Chậc chậc, nhìn gương mặt tiều tụy của ngươi này, nếu không phải vì
bị trúng cổ độc, ngươi có lẽ sẽ là một mỹ nam của Vụ Ảnh quốc đó nha."
Bả vai Liễu Sanh run rẩy, sắc mặt càng thêm trắng
bệch, đôi môi đã sớm vì tức giận mà tím bầm, "Cút, cút cho ta!"
Ánh mắt của Trương Hằng trở nên sắc bén, ngón tay nắm
cằm càng dùng sức thêm, "Thái tử không giết ngươi, tuyệt đối là bởi vì
ngươi còn hữu dụng, đừng coi trọng bản thân quá chứ, ngươi cho rằng ngươi còn
có cái gì sao? Ha ha! Làm một thứ công cụ đi, như vậy ngươi còn có thể sống lâu
hơn một tí." Vừa nói vừa hung hăng hất cằm của hắn ra, sau đó phẩy tay áo
bỏ đi.
Liễu Sanh nắm chặt quả đấm, bởi vì tức giận đánh thẳng
vào khiến trong cơ thể lại đau đớn hơn, làm cho hắn gần như không thể hô hấp,
vùng vẫy té ngã trên đất, "Ngũ. . . . . . Tiểu Ngũ. . . . . ."
--------------
Đường Thải Nhi và Dạ Ngu Ngốc đi một vòng lớn khắp Tây
quận, cho đến mặt trời lặn xuống, cả vùng đất được phủ một tầng ánh sáng vàng óng
ánh, hai người mới dừng bước ở bên hồ, nghỉ ngơi một chút.
"Cái nơi này thật đúng là khác người nha, đi hơn
nửa ngày mà trên đường lớn cũng chỉ có mấy người."
Dạ
Ngu Ngốc lửng thững đi tới bên cầu, nhìn cảnh hồ phía xa, "Đúng nha, rõ
ràng là cảnh sắc đẹp như vậy, không ngờ chỉ có ta và nương tử ở chỗ này thưởng
thức."
"Ngươi lên cầu lúc nào vậy." Đường Thải Nhi
vốn tưởng rằng Dạ Ngu Ngốc đi phía sau mình, nhưng không ngờ vừa ngẩng đầu đã
thấy hắn đứng ở trên cầu, giang hai tay đón gió, hưởng thụ ánh tà dương.
"Nương tử ~ mau đến đây đi, nhìn kìa! Mặt trời
lặn đẹp quá đi!" Dạ Ngu Ngốc vẫy tay, gọi Đường Thải Nhi.
Đường Thải Nhi cười một tiếng, khinh thân nhảy một
cái, váy dài tung bay, một chân vững vàng rơi trên cầu, nhìn Dạ Ngu Ngốc,
"Nương tử của ngươi không đẹp sao?"
Dạ Ngu Ngốc nghiêng đầu nhìn Đường Thải Nhi, cả người
nàng gần như dung nhập vào vầng sáng này, gió nhẹ thổi qua, nhìn quần áo nàng
bay lên, tóc đen lộn xộn trước ngực, nụ cười của hắn càng trở nên nhu hòa đến
cực điểm, giọng nói dịu dàng, "Đẹp."
Đường Thải Nhi không ngờ Dạ Ngu Ngốc lại trả lời một
cách nghiêm túc như vậy, giống như si mê, hai gò má không khỏi đỏ ửng, bám lan
can cầu, nhảy lên, thảnh thơi ngồi ở phía trên, "Lời ngon tiếng ngọt, Dạ
Nhi học cái xấu không tốt đâu."
Dạ Ngu Ngốc nghiêng đầu cười, đứng sau lưng vuốt mấy
sợi tóc rối bên tai Đường Thải Nhi, "Nương tử của ta, đẹp nhất thế
gian."
"Này này này, đừng quyến rũ ta à nha, ngươi có
biết, định lực của ta rất yếu không!" Đường Thải Nhi né tránh bàn tay của
Dạ Ngu Ngốc, chỉ vào hắn cảnh cáo.
Dạ Ngu Ngốc cười một tiếng, đôi mắt yêu mị đón ánh tà
dương, càng thêm vạn phần mê người.
"Con bà nó! !" Đường Thải Nhi hô to một
tiếng, sau đó chợt sượt qua hai má của Dạ Ngu Ngốc, ôm cổ của hắn, hung hăng
kéo hắn đến gần mình mình, "Là ngươi ép ta a!"
"Sao?" Dạ Ngu Ngốc cười, nhíu mày hỏi nàng
có ý gì.
Đường Thải Nhi cắn răng, khinh thân nhảy xuống, môi
mình cùng môi hắn dán chặt ở một chỗ, hôn phớt lên đôi môi đỏ mọng. Ánh mắt Dạ
Ngu Ngốc khẽ động, sau đó nhắm hai mắt lại, cùng Đường Thải Nhi dây dưa.
"Thải Nhi. . . . . ." Dạ Ngu Ngốc khẽ cười,
cầm cánh tay mà Đường Thải Nhi đang ôm hắn, "Ta dạy cho nàng. . . . .
." Giọng nói nhẹ n
