Trầm còn trẻ đã từng đi du học Mỹ, kiến thức rất rộng, bạn bè cũng nhiều, về
phần vì sao vẫn cô đơn một thân một mình, chủ yếu là do rất lăng nhăng, không
ngừng đổi bạn gái, cuối cùng biến thành đồ ăn thiu, cũng liền sống một mình,
người chịu qua sự tác động của nền văn hóa phương Tây không giống những người
khác, tư tưởng rất thoáng, Khang Duật theo đuổi con gái thành thục như vậy, đối
với chuyện nam nữ lại hiểu biết như vậy, tất cả đều nhờ bác Trầm dạy, hoàn toàn
không e ngại Khang Duật chưa trưởng thành, cũng không sợ giết hại mầm non của
đất nước.
Ai, dù sao tôi cũng đã mắc câu, những điều này cũng
không quan trọng nữa.
Nói, bác Trầm đối xử với Khang Duật tốt khỏi phải nói,
cũng là bao ăn bao ở, hàng tháng lại còn trả cho Khang Duật 100 đồng tiền tiêu
vặt, thời bây giờ nghe có vẻ ít đến đáng thương, nhưng với học sinh trung học
sinh sau năm 80 chúng tôi mà nói, đó là một số tiền rất lớn.
Bởi vì tư tưởng của bác Trầm rất thoáng, tôi và Khang
Duật ở trước mặt bác cũng không cần giấu trước giấu sau, bác ấy còn vô cùng vui
vẻ, nghỉ hè năm sơ nhị, lần đầu tiên tôi tới nhà Khang Duật, bác Trầm thật hứng
thú phấn chấn nói “Tiểu Duật, tiến bộ, mang con dâu về nhà rồi hả?”
Tôi đỏ bừng từ đầu tới chân, thiếu chút xíu nữa là
thiếu máu lên não mà chết luôn.
Khang Duật chỉ trả lời “Dạ, vợ cháu, da mặt rất mỏng,
bác đừng chọc, vợ cháu mà chạy, bác không xong với cháu!”
Bác Trầm nghe xong, cười như Phật Di Lặc “Được rồi,
được rồi, lên lầu chơi đi, hôm nay cháu không cần trông hàng, bác tự trông được
rồi, chơi vui vẻ, ông già này không quấy rầy hai đứa bay, ha ha a…”
Tôi tránh ở sau lưng Khang Duật, xấu hổ tới mức không
dám nói lời nào, kéo kéo áo hắn.
Hắn thật ra lại hiểu được, kéo tay tôi liền đi lên
lầu.
Nhà của bác Trầm là kiểu nhà điển hình ở Thượng Hải,
giống kiểu nhà trong phim 72 khách trọ, nhưng mà bác già này hoàn cảnh rất tốt,
hai tầng đều của bác, Khang Duật ở trong một căn phòng rộng khoảng 15 mét vuông
trên lầu, cái gọi là chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ, hắn rất yêu sạch
sẽ, dọn dẹp rất gọn gàng, tôi thấy còn gọn gàng hơn phòng tôi nhiều.
Tôi phát hiện trong phòng có một kệ sách ở trên toàn
bày mô hình máy bay, còn có sách về máy bay, quyển nào quyển nấy đều như thiên
thư với tôi, xem mà không hiểu gì hết.
Tôi hỏi “Khang Duật, cậu thích máy bay lắm hả?”
Hắn đang dùng đồ khui khui chai nước ngọt có ga “Ừ!”
Tôi nhận lấy chai Coca Cola hắn đưa qua, dùng ống hút
hút một ngụm, phát hiện không lạnh, tôi hơi nhíu mày.
Coca lạnh đương nhiên uống ngon hơn.
Khang Duật chồm qua, cũng dùng ống hút tôi vừa hút qua
hút một ngụm, sau đó nói “Đừng uống lạnh, uống xong lại tiêu chảy đau bụng, bác
Trầm nói con gái mấy ngày đó không thể uống đồ lạnh.”
Da mặt tôi bắt đầu sung huyết, tên này…tên này có thể
đừng nói toẹt ra như vậy được không, còn có bác Trầm nữa, sao lại dạy con người
ta mấy cái này.
Tôi mới bắt đầu hiểu biết hắn một chút, hắn thì ngay
cả chu kì sinh lý của tôi cũng nắm rõ ràng??
“Cậu…cậu làm sao mà biết?” tôi lắp bắp hỏi.
“Em gái cậu nói, mình cho em ấy hai bịch ô mai đường,
cái gì nó cũng nói hết, còn nói lúc ngủ cậu hay nói mớ.” hắn đang gọt vỏ quả
táo.
Tôi tức giận nắm tay, trong lòng mắng mỏ, Âu Dương
Diễm Diễm, đồ quỷ tham ăn!!
“Miểu Miểu, ăn táo!” hắn cắt quả táo thành mấy miếng,
đặt lên trên dĩa, bưng lên.
Tôi ừ một tiếng, bỏ cặp sách xuống, tôi lặp đi lặp lại
với chính mình, đừng làm những chuyện khác, tôi đến đây để làm bài tập nghỉ hè.
Tôi lấy bài tập ra trước, tiếng Anh là môn yếu của
tôi, Khang Duật tiếng Anh cũng rất tốt, tôi nghĩ khẳng định có liên quan tác
bác Trầm, ông bác già kia là người từng đi nước ngoài học mà.
Hai chúng tôi ngồi rất gần, nhưng tuyệt đối không có
suy nghĩ xấu, tất cả suy nghĩ đều đặt ở việc học tập.
Muốn yêu sớm, học tập nhất định phải tốt, đây là tuyên
ngôn chung của hai đứa tôi.
Có Khang Duật chỉ đạo, bài tập tiếng Anh làm xong rất
nhanh, sau khi làm xong, đã là hai giờ chiều, tôi cảm thấy hơi buồn ngủ.
Khang Duật bảo tôi nằm lên giường của hắn ngủ một
chút, hắn muốn đi ra ngoài mua đồ ăn.
Giường của hắn a, tôi đột nhiên cảm thấy thực tà ác a…
Nhưng, tôi vẫn đỏ mặt nằm lên.
Điều này cũng trách tại bình thường tôi đọc truyện
tranh Nhật Bản nhiều quá, không ý thức được là tâm lí đã có chút tà ác.
Ngủ, tôi nhanh chóng nhắm mắt lại.
Khang Duật cũng đi mua đồ ăn rồi.
Chỉ một chút sau tôi liền ngủ, đợi tới khi tôi tỉnh
lại, ánh chiều tà đã chiếu đầy trời, nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, đã 6
giờ chiều rồi, không ngờ tôi có thể ngủ nhiều như vậy.
Duỗi thắt lưng một chút, thình lình liền thấy Khang
Duật đang ngồi trên ghế cạnh giường nhìn tôi.
Làm tôi sợ tới mức không dám nhúc nhích, duy trì động
tác duỗi người khó coi này.
Tôi đột nhiên nghĩ, tôi có chảy nước miếng hay không.
Có hay không a!?
Tôi không dám vươn tay ra sờ, lỡ may có chảy thật thì
rất xấu hổ.
Khang Duật vẫn nhìn tôi, còn vuốt cằm, giống như đang
suy tư gì đó.
Tôi cảm thấy mình giống như con gà đang đợi bị làm