hoa, cả người Niệm Kiều co rúc ở trên ghế dựa, sắc mặt tái nhợt một mảng, quần áo trên người ướt đẫm, giống như là mới vớt ở trong nước ra.
Khuôn mặt anh biến sắc, tiến lại gần bế cô lên, thanh âm cũng nhuộm một tia lo lắng, "Sao vậy? Em thấy đau ở đâu?"
Niệm Kiều mở mắt nhìn anh, chỉ vô lực lắc đầu, nói không ra một chữ .
"Đừng sợ, trong nhà có bác sĩ." Cố Hành Sâm vừa trấn an, vừa ôm cô đi nhanh vào trong nhà.
Niệm Kiều gắt gao cắn môi, đôi tay ôm quanh bụng, nơi đó mỗi lúc lại quặn lên một cơn đau từng trận từng trận một, hơi sức để nói lên lời của cô cũng không có.
An Hi Nghiêu cùng Nam Cung Trần lúc này cũng đi tới, còn chưa hiểu là chuyện gì xảy ra, đã thấy Cố Hành Sâm tựa như một trận gió lướt nhanh qua hai người đi vào.
An Hi Nghiêu ngược lại quay sang tìm Vạn Thiên Sủng, ánh mắt kia tựa hồ muốn ăn tươi nuốt sống lấy cô!
Vạn Thiên Sủng sợ anh đối phó với mình, vội vàng đem Cố Cảnh Niên ôm vào trong ngực làm bia đỡ đạn.
"Mẹ ——" Cố Cảnh Niên nhìn Niệm Kiều bị Cố Hành Sâm bế đi ở phía trước, hô lên một tiếng.
Cố Hành Sâm giống như không nghe thấy, toàn bộ chú ý anh đều đặt ở trên người Niệm Kiều, bước chân cũng không có dừng lại.
Cố Cảnh Niên cái miệng nhỏ nhắn phụng phịu, cảm giác như bị bỏ rơi, nhưng mà cậu cũng thật biết điều , quay sang nhìn Vạn Thiên Sủng nói: "Cô ơi, nhanh đi theo đi, mẹ đau bụng, con muốn vào xem mẹ."
Vạn Thiên Sủng hôn cậu một cái, nói: "Tiểu bảo bối thật biết nghe lời, mẹ con nhất định sẽ không có chuyện gì."
An Hi Nghiêu nhìn một màn này, trái tim nơi nào đó đột nhiên mềm nhũn, phụ nữ bản tính làm mẹ là tuyệt vời nhất, mới vừa rồi Vạn Thiên Sủng ôm đứa bé bộ dạng nhẹ nhàng, mềm mỏng trông thật giống một người mẹ.
Trong đầu anh đột nhiên hiện lên một hình ảnh, nếu cô thật sự làm mẹ thì trông sẽ như thế nào đây?
Đang lúc anh trầm tư suy nghĩ, Vạn Thiên Sủng đã ôm Cố Cảnh Niên bước qua người anh cùng với Nam Cung Trần, nhanh chóng để lại hai bóng người sau lưng.
Quay vào trong nhà, bác sĩ tư ngay lập tức đến, bắt đầu kiểm tra cho Niệm Kiều.
"Tiểu thư, cô thấy đau ở phía trên bụng hay là ở phía dưới bụng? Vẫn cảm thấy đau từng đợt như vậy sao?" Bác sĩ nhìn sắc mặt của Niệm Kiều, mơ hồ cảm thấy có gì đó khác thường.
"Tôi không biết. . . . . ." Niệm Kiều đau đến muốn ngất đi, căn bản là không có cách nào tập trung tinh thần để cảm giác mình rốt cuộc đau ở nơi nào.
Bác sĩ ngừng lại một lúc, sau đó liếc mắt nhìn Cố Hành Sâm, không nói chuyện nữa.
Cố Hành Sâm con ngươi nhíu lại, nhất thời cảm thấy có gì bất thường, chẳng lẽ Niệm Kiều đau bụng còn có ẩn tình khác? Cái nhìn kia của bác sĩ chắc có thâm ý gì khác đây!
Mấy người còn lại cũng nhanh chóng nhìn ra hàm ý của vị bác sĩ, Mặc Thiên Sủng tiến lên đặt đứa nhỏ trong tay xuống, sau đó quay sang nói với Cố Hành Sâm: "Tôi cũng là bác sĩ, để bộ dạng Niệm Kiều đau đớn như vậy cũng không được, nếu không trước hết chúng ta nên cho cô ấy uống thuốc giảm đau đi đã."
Vị bác sĩ lập tức đồng tình, vội nói: "Cậu Hai, trong phòng tôi có thuốc giảm đau, tôi với cậu đi sang đó lấy nhé?"
Cố Hành Sâm khẽ gỡ tay Niệm Kiều ra, nhỏ giọng nói: "Để anh đi lấy thuốc giảm đau cho em."
Niệm Kiều đau đến thần trí đều không rõ ràng, chỉ còn biết gật đầu lung tung một cái, sau đó nhắm mắt nằm ở đó.
Ra khỏi căn phòng một khoảng khá xa, tựa như cùng thỏa thuận, Cố Hành Sâm và vị bác sĩ gia đình cùng nhau dừng lại.
"Nói đi, tiểu thư xảy ra chuyện gì?" Bởi vì Cố Bá Ngôn vừa rời khỏi, Cố Hành Sâm còn chưa có chính thức công khai thân thế của Niệm Kiều, cho nên Niệm Kiều vẫn được người trong nhà gọi tiểu thư như trước.
Vị bác sĩ quay đầu lại nhìn cửa phòng đóng chặt một cái, trong lời nói còn có chút quanh co: "Cậu hai, mới vừa rồi, khi kiểm tra cho tiểu thư tôi có phát hiện, ở bụng trái tiểu thư thấy xuất hiện một khối vật cứng..."
"Vậy đó là cái gì?" Cố Hành Sâm mi mày nhíu chặt, đáy lòng rung chuyển bất an, nhưng nét mặt vẫn trước sau trầm ổn không thay đổi.
Tựa hồ trừ khi ở trước mặt Niệm Kiều, anh rất ít khi mất kiểm soát.
Điệu bộ dáng vẻ kia, người ngoài nhìn vào, tựa hồ thấy anh thực sự là dáng vẻ của kẻ vô tình lãnh khốc, đối với bất kỳ người nào, bất cứ chuyện gì cũng không có một chút để tâm, nhưng đối với toàn bộ thế cục, anh vẫn cố tình tìm hiểu những thông tin vừa đủ để có hướng bày ra những phương án chiến lược tiến hành..
Bác sĩ nhíu nhíu lông mày, rốt cuộc cũng đem sự nghi ngờ trong lòng nói ra, "Tôi hoài nghi, tiểu thư bị người ta hạ cổ độc."
Cố Hành Sâm sắc mặt đột nhiên trầm xuống, vô hình trung làm cho người ta có một cảm giác bị áp bức, lạnh giọng hỏi ngược lại: "Cổ độc?"
"Đúng vậy, chúng tôi đã tiến hành kiểm tra cho tiểu thư, nhưng vẫn không tra ra bất kỳ tình trạng bất thường nào, trừ mảnh vật cứng trong bụng tiểu thư." Lòng bàn tay vị bác sĩ bắt đầu đổ mồ hôi, mắt không dám nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh như băng kia của Cố Hành Sâm.
Cố Hành Sâm nắm chặt lòng bàn tay, đột nhiên không biết nên hỏi thêm cái gì.
Đối với cổ độc hắn không biết, nhưng cũng đã từng nghe nói qua, nếu như không phải tự bản thân người