ra, sau đó cúi người xuống hôn lên lên mặt hai bảo bối một lớn một nhỏ, đứng dậy rời đi.
Niệm Kiều khi tỉnh lại thấy trời đã sáng hẳn, duỗi cánh tay của mình ra,có cảm giác tê dại, cô cau mày.
Chuyện gì xảy ra, thế nào cảm giác tối hôm qua cánh tay này giống như bị tảng đá lớn đè lên, toàn bộ máu giờ phút này đều ở đây nghịch lưu, khó chịu quá!
Nhìn về phía Cảnh Niên, lúc nào thì chạy đến cách chỗ cách xa mình vậy, vậy mà còn chưa có té xuống.
Từ trên giường xuống, rửa mặt xong, Niệm Kiều đứng ở trước gương thay quần áo, những y phục này đều là tối hôm qua Cố Hành Sâm để cho người đưa tới, cô vừa nhìn thấy lòng lại chua xót, tức giận.
Anh ấy đến cùng là đang làm cái gì? Nếu quả như thật chán ghét mình, cũng không cần làm những thứ này khiến cho cô hiểu lầm, nếu như không có chán ghét, vậy cách làm của anh bây giờ lại coi là cái gì? Cố ý để cho cô khó chịu sao? Vẫn là anh có bệnh, thấy người mình yêu khó chụi anh rất vui vẻ có phải hay không?
Nghĩ như thế nào cũng muốn không thông, Niệm Kiều cuối cùng dứt khoát không muốn nghĩ nữa, anh muốn làm gì là chuyện của anh ấy , mình làm thế nào là chuyện của mình
Cô là Cố Niệm Kiều, cô là người có tính cách phản nghịch không kềm chế được, Cố Niệm Kiều là người luôn làm theo ý mình .
Cô đúng là rất thích anh, nhưng không đến nỗi yêu cũng không có tôn nghiêm, giống như An Manh Manh nói, tình địch đến cửa khiêu khích, chẳng lẽ còn muốn cô tiếp tục mang khuôn mặt tươi cười chào đón hay sao?
Về phần không trở về Cố trạch, thành thật mà nói, vừa bắt đầu cô không có nghĩ như vậy, nhưng nếu An Manh Manh dẫn cô tới nơi này, cô cũng liền tùy ý mà ở lại.
Còn nữa, cô nói muốn ở nơi này, Cố Hành Sâm cư nhiên không nói gì, cũng không còn gọi cô trở về, cô chẳng lẽ làm mặt dày trở về sao?
Cô Cố Niệm Kiều mới không phải loại người như vậy! Chỉ là, gần đây biểu hiện của anh thật rất khác thường!
Lần nữa cúi đầu nhìn qua nhìn cổ tay của mình, tại sao cảm thấy nơi đó giống như có người khác cầm qua, hơn nữa cầm cực kỳ lâu, mình là nằm mơ hay là thật xảy ra chuyện như vậy?
Sau đó cô giơ tay lên sờ sờ mặt của mình, nơi này, giống như cũng bị người hôn qua, hơn nữa còn là cảm giác rất quen thuộc, giống như là Cố Hành Sâm hôn mình!
Chẳng lẽ, tối hôm qua mình ngủ say, anh thật sự có xuất hiện?
Không muốn tiếp tục nghĩ tiếp, cô lập tức quay người ra khỏi gian phòng đi tìm dì Trần.
Dì Trần đang ở dưới lầu làm điểm tâm cho hai mẹ con họ, thấy Niệm Kiều chạy như bay xuống, mắt mở thật to, khay thức ăn trong tay thiếu chút nữa rơi trên mặt đất.
"Niệm Kiều, cháu đi chậm một chút, cẩn thận a!" Nhìn lên người trước mặt hoàn hảo không hao tổn gì, dì Trần trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Đứa bé này, cũng làm mẹ, thế nào còn thật giống như đứa bé!
Niệm Kiều hô hấp có chút gấp gáp, nghỉ một chút, cô mới hỏi: " Dì Trần, tối hôm qua. . . . . . Là có người tới phải không?"
"Không có a, làm sao cháu lại hỏi như thế?" Dì Trần hồi đáp cực nhanh, tựa hồ đã sớm liệu đến cô sẽ hỏi cái vấn đề này.
Nhưng Niệm Kiều không muốn hỏi nhiều, chỉ là cúi đầu, có chút ảo não nắm chặt tay lại.
Nguyên lai là tự mình nghĩ nhiều, hắn căn bản là không có xuất hiện qua, cũng thế, Mạc Thuần tới, hắn làm sao có thể nửa đêm chạy tới gian phòng của mình nắm tay của mình đây?
Cố Niệm Kiều ơi là Cố Niệm Kiều, ngươi lại vờ ngớ ngẩn đi?
Đã qua ba năm, nhiều như vậy cái ngày đêm, ngươi còn chưa có nếm đủ cảm giác từ trên thiên đường ngã xuống địa ngục sao? Ngươi còn cảm giác mình có thể chịu đựng nhiều đả kích hơn sao?
Ngực đau đến giống nỗi hít thở không thông, Niệm Kiều giơ tay lên đè, tựa hồ như vậy là có thể đem cỗ đau đớn đuổi đi.
" Dì Trần, con gọi Cảnh Niên rời giường, sau đó xuống ăn điểm tâm."
Nói xong, cũng không đợi dì Trần trả lời cái gì, cô xoay người hướng đi lên lầu.
Nhìn bong lưng cô mất mác, Dì Trần thiếu chút nữa liền bật thốt lên nói Cố Hành Sâm tối hôm qua thật ra đã tới, nhưng là Cố Hành Sâm tối hôm qua đã giao phó, bà lại nhịn không nói.
Chỉ là nhìn người đang chậm chạp di đông trên cầu thang, thật là khiến cho người ta rất đau lòng!
Niệm Kiều trở lại phòng ngủ, kêu Cố Cảnh Niên rời giường, tiểu tử coi như ngoan, vẫn ngái ngủ mông lung giơ tay lên để Niệm Kiều mặc quần áo cho hắn, không có làm ầm ĩ.
Mặc quần áo tử tế xong, ăn điểm tâm, bởi vì nhàn rỗi không có chuyện gì làm, Niệm Kiều liền dẫn theo Cố Cảnh Niên ra ngoài cùng An Manh Manh hội họp, sau đó đi dạo phố.
Về đến nhà đã là hơn bảy giờ tối rồi, ăn cơm, cho Cố Cảnh Niên tắm rửa, sau đó cô tắm rửa, đi ngủ.
Giống như tối hôm qua, hôm sau cô tỉnh lại, vẫn cảm thấy tối hôm qua có người xuất hiện qua, nắm tay của mình, lầm bầm đang nói cái gì đó.
Tối hôm qua cô liều mạng muốn tỉnh lại, muốn mở mắt, nhưng là, làm thế nào cũng không mở ra được.
Cuộc sống như thế kéo dài qua một đoạn thời gian, cho đến khi vết thương trên lưng cô tốt lên, mà quan hệ giữa cô cùng Cố Hành Sâm, vẫn như cũ không có cải thiện.
Có lúc ngồi ngẩn người, cô cảm thấy, hai người đã mấy thế kỷ không có liên lạc, không có gặp mặt, qua báo chí thỉnh thoảng sẽ xuất