ích từ bài “Hy vọng” của nhà thơ Sándor Petõfi.
“Đúng, ý tớ chính là vậy.” Vu Huyên hài lòng vỗ bàn, khoái chí cười to. “Tiểu
Tranh, chỉ có nói chuyện với cậu mới không phí sức. Tới giờ tớ cũng
không thể nào nhớ nổi mấy bài thơ loằng ngoằng sến súa đó.”
Vương Tranh gục đầu xuống bàn, gần như là nức nở: “Để tớ nhớ thay cậu là được rồi.”
“Ế, lại sao vậy, đau lòng hả?” Vu Huyên ngạc nhiên, sau đó ném ngay cái
càng cua xuống lựa lời an ủi cậu: “Được rồi mà! Tớ hứa là tớ sẽ không
chết bây giờ, được chưa? Tớ nói thật đấy, từ bé tớ đã biết trước, lúc
này vẫn chưa phải lúc để tớ chết…”
Vương Tranh đau lòng không chịu được, quay đầu sang phía khác mà nói lung tung: “Tớ, tớ ra ngoài hút thuốc…”
“Đi đâu nữa, khu này cho hút thuốc mà!” Vu Huyên nhất quyết giữ cậu lại.
Cậu ngoảnh lại nhìn cô, đáy mắt đã dâng đầy lệ: “Tớ tìm một nơi thoải mái không được sao?”
“Không được đi!” Vu Huyên kiên quyết.
Vương Tranh trừng mắt nhìn cô, cô lại chỉ vừa thở gấp vừa nói loạn lên: “Đừng đi. Thật đó! Ngồi lại đây, ngồi đối diện với tớ. Nếu cậu thấy tớ chỗ
nào không đúng thì cứ nói thẳng, mắng cũng được, cớ gì phải một mình
chịu đựng? Cậu chưa hết giận nữa thì cứ tát tớ một cái, không vấn đề gì
hết, tuyệt đối không được rời khỏi cái bàn này. Mẹ kiếp, tớ nói vậy cậu
nghe không hả?”
Vương
Tranh bị một tràng dài của cô khuấy bừng cơn giận, môi run run chẳng nói được một câu lành, xen trong lửa giận lại vừa là nỗi đau lòng cùng sự
nuối tiếc, thậm chí còn cay đắng hơn cả những tháng ngày cô đơn chịu
đựng vết thương bị phản bội. Cậu run rẩy cầm lấy tách trà, run rẩy đưa
lên môi rồi bất cẩn đánh rơi chiếc tách xuống đĩa sushi gây ra tiếng vỡ
lớn, khiến mọi người xung quanh phải quay sang nhìn, phục vụ thì lại
nhanh nhạy chạy tới thu dọn.
Cậu chỉ im lặng không lên tiếng, cố bình ổn cơn hoảng loạn trong lòng, sau cùng biến nó thành tiếng thở dài bất lực, rồi nhắm mắt điều chỉnh nhịp thở, khi mở mắt định nói gì đó
lại thấy Vu Huyên trợn mắt, mặt mày co giật, ôm lấy bụng mà kêu rên:
“Ui, khó chịu quá! Uiii…”
Vương Tranh giật mình kinh hãi, vội chạy qua cạnh cô, liên thanh hỏi: “Sao vậy? Cậu đau ở đâu?”
“Ui, mau đưa tớ về bệnh viện! Không được rồi! Đau quá…”
Vương Tranh vội vàng đỡ lấy Vu Huyên, hoảng loạn gọi người tính tiền trong
khi cô lại không ngừng kêu la: “Nhanh lên! Nhanh lên nào! Tớ khó chịu
quá! Bảo họ nhanh lên…”
“Cậu cố chịu một lát, nhanh thôi!” Vương Tranh quýnh quáng, “Gọi xe cấp cứu nhé?”
“Kêu con khỉ, xe cấp cứu chiếm phần lớn thuế mà người dân đóng đấy!” Vu Huyên tức giận mắng. “Mau trả tiền rồi đi ngay…”
“Được, được, cậu chịu đựng một chút, xong ngay thôi!” Vương Tranh liên tục an
ủi, rối tới mức chẳng biết làm gì, còn người tính tiền kia lại còn rầy
rà mãi chẳng xong. Bình thường thì lâu lắc thế nào cũng được nhưng nay
lại lúc dầu sôi lửa bỏng thời gian như kéo dài mãi ra. Phải khó khăn lắm cậu mới nhìn thấy nhân viên mang theo khay chứa hóa đơn của bàn mình
tới, Vương Tranh đã nhảy dựng lên rồi lấy tiền hỗ trợ đón Tết từ trong
ví da ra, đếm đếm rồi đưa sang người kia, la lớn “Không cần thối tiền”,
liền tức tốc dìu Vu Huyên đi.
Vương Tranh lo lắng nhìn Vu Huyên, thấy son phấn trên mặt cô vẫn đều đặn, không hề có chút biến sắc nào.
Cậu đỡ cô đi mà chỉ thấy cô toàn thân vô lực đè hết lên trên cậu, cứ ôm
bụng đòi quay lại bệnh viện mà không rõ cô bị gì. Vương Tranh càng nghĩ
càng thấy sợ, chẳng lẽ vừa rồi cô ăn trúng thứ gì? Hoặc là bệnh tình đột ngột chuyển xấu?
Cậu vừa rầu lo suy nghĩ vừa ôm Vu Huyên ra
khỏi tiệm, lúc này bỗng có giọng nói quen không thể quen hơn, vẫn trầm
và từ tính tựa như trong trí nhớ, xen lẫn sự kinh hỉ gọi cậu: “Tiểu
Tranh? Tiểu Tranh, sao em lại ở đây?”
Vương Tranh cả người sựng
lại như bị điểm huyệt không nhúc nhích được. Tiếng nói cười ồn ào trong
nhà ăn, tiếng gọi phục vụ, tiếng chén đĩa va chạm bỗng chốc đều như cách cậu rất xa, không gian đặc quánh chỉ còn lại mỗi âm thanh quen thuộc đó cùng tiếng miệng vết thương đáy lòng cậu rách toạc ra.
“Tiểu
Tranh, Tiểu Tranh…” Giọng nói phía sau lưng cậu vang lên như cơn ác
mộng. Bàn tay đang ôm lấy Vu Huyên của Vương Tranh vô thức siết chặt,
lại run rẩy không thôi. Cậu như một người già mắc phải chứng bệnh phong
thấp, khó nhọc quay đầu lại, đập vào mắt là Lý Thiên Dương đang đứng
cách cậu không xa, trên mặt là vẻ tươi cười không chút sầu muộn, cơ thể
cường tráng, vạm vỡ, không mặc áo vest ngoài, tay áo sơ mi một bên thả
một bên xắn cao tận khuỷu, bộ dáng hiển nhiên là đang vội vàng chạy tới. Hắn nhìn thẳng vào mắt Vương Tranh, nở nụ cười ôn hòa động lòng, dịu
dàng hỏi: “Anh thấy ai đó giống em nhưng lại không dám chắc. Nhớ là dạ
dày em không tốt, không ăn được đồ sống. Cơ mà nhìn kỹ lại thì đúng là
em thật. Em về à? Đừng đi sớm vậy, lâu rồi không gặp, ngồi xuống nói
chuyện với anh chút nhé?”
Vẫn cái vẻ dịu dàng đa tình trước sau như một.
Lần này thì định làm gì đây?
Bất chợt Vương Tranh lại muốn ngửa mặt lên trời mà cười to, suốt mấy năm
qua cậu một mình chịu đựng, cũng đã nhiều lúc tưởng tượng