dàng chọc
hắn tức giận quát: “Gì cũng được. Mỗi cuộc gọi nhỡ có giá tới những mấy
chục vạn đồng, em làm ơn đừng có gọi mãi làm máy bận có được không?”
Rồi lại tới loại canh hầm không nhìn ra nguyên liệu gì của Vương Tranh cũng trở thành gánh nặng cho hắn.
Lúc đó, hắn đã nói không ít những lời tàn nhẫn với cậu. Ví như:
Em đừng mất thì giờ vào mấy chuyện đàn bà này, được không?
Tôi thích uống thì uống, em đừng làm như chủ nợ mà nhìn chằm chằm tôi, được không?
Tôi đã nói khuya lắm mới về, em chừng này tuổi mà không ngủ một mình trước
được à? Đừng có cả đến chuyện ngủ nghê cũng để tôi lo, được không?
Tôi không muốn sống với em nữa, được không?
Mỗi một câu nói đều khiến hắn thấy hổ thẹn.
Tại sao lại thế?
Những lời nói đó sao có thể do hắn thốt ra, nhất là đối với cậu bé yêu hắn đến thế?
Nhưng quả thật khi bật ra những lời đó hắn như ở trong cơn mê muội, lúc đầu
còn có chút chột dạ. Nhưng Lý Thiên Dương là ai nào? Là gã đàn ông mạnh
mẽ đầu đội trời chân đạp đất nên dù có chột dạ thì cũng sẽ làm cho
chuyện đó trở nên đúng lý hợp tình. Với lại thời gian lâu dần cũng không còn biết chột dạ là gì, ngược lại còn trở nên vô lại, càng châm chích
càng thấy thuận lợi, càng làm càng thấy không thể dứt ra được.
Ai bảo em cam tâm tình nguyện ỷ lại vào tôi làm gì?
Bây giờ nhớ lại chợt hay, cả đời hắn chưa từng đối xử với ai tồi tệ như thế.
Cậu nghĩ sao về những chữ “được không” cao thé của hắn?
Dường như chịu đựng tới cực điểm, nhưng kỳ thực chỉ là ngoài giả vờ mạnh mẽ còn nội tâm yếu đuối.
Chuyện căn bản không nằm trong vấn đề được hay không, mà là do thói quen. Quen người ta đối xử tốt toàn tâm toàn ý với mình. Quen người ta kính nể
mình. Vì đã quen rồi nên mới không cần giữ gìn rồi tùy tâm giày xéo.
Hiện giờ, người từng yêu thương hắn hết lòng lại mang tất cả dịu dàng đó đem trao người khác. Cô gái kia dù có oán giận cậu thì cậu cũng mỉm cười bỏ lỗi. Lý Thiên Dương thấy tim mình như có móng mèo cào xé. Hắn biết, bản thân không xứng để ghen, hay đau lòng, nhưng dẫu thế nào cũng thấy mất
mát, sao dời vận đổi, chẳng níu nổi ngày đã qua.
Lý Thiên Dương
thở dài, thẫn thờ một hồi lại quay về bàn. Một bàn chỉ toàn đàn ông, là
những nhà cung ứng và kinh doanh có quan hệ làm ăn với hắn ở thành phố
này. Một đám đàn ông bàn xong chuyện thì kéo nhau đi uống rượu, không ai rảnh quan tâm vẻ vui buồn của Lý Thiên Dương. Hắn cũng tự rót tự uống,
hai ly rượu gạo, miệng mỉm cười vui vẻ, góp lời trêu chọc vài câu, đá
đểu vài lời, với chuyện không đùa được cũng hết sức nghiêm chỉnh mà
nghe. Làm ăn bao năm, xã giao trở thành một bản năng, có nhắm mắt lại
cũng biết cái gì nên nói, cái gì không, lời nào mới kiếm được tiền, câu
nào chiếm được lòng. Đời này của hắn có thể xem như là thành công. Từ
lúc bắt đầu quen Vu Thư Triệt cho tới nay cũng đều tiến thối chừng mực,
làm việc chu toàn hai phía mọi sự đều hoàn mỹ.
Nhiều năm là vậy, người đến kẻ đi bên hắn cũng không chứa oán hờn gì. Kẻ trong giới luôn
miệng khen Lý Thiên Dương rộng rãi phóng khoáng, làm gì cũng gọn ghẽ dứt khoát, làm tình nhân của hắn hay là bạn bè cũng chỉ lợi không hại.
Nhưng lại chỉ có mỗi mình Vương Tranh từng thấy qua bộ mặt tàn nhẫn lạnh lẽo
cùng vẻ yếu đuối bị hắn vùi sau dưới lớp mặt nạ đẹp đẽ hào nhoáng.
Mọi người ăn uống no say, bèn gợi ý đi giải trí ở câu lạc bộ đêm. Tất cả
đều là chân làm ăn lão làng ở thành phố G, quen mặt biết tên hầu hết
những chỗ vui chơi giải trí. Hơn nữa, ai trong số họ cũng đều có tiền,
thái độ hành xử đều rất mềm mỏng khéo léo, lại còn biết tự chiêu đãi bản thân. Lý Thiên Dương xem như là trẻ nhất trong hội, sản phẩm công ty
hắn làm đại diện tiêu thụ nhiều nhất ở khu vực duyên hải đều nhờ vào
những tay này, nên không dám đắc tội một ai. Hắn chẳng qua cũng chỉ là
hơi chút tâm phiền ý muộn, vừa nhác thấy vẻ mặt mọi người liền biết phải đi đâu giải trí, đi thì đi thôi, chuyện chẳng hệ trọng gì. Một khi đến
chốn mua vui sẽ có ngay trai xinh gái đẹp đến chăm sóc tiếp đãi. Áo mão
đường hoàng khí thế gọi một cậu bé tới, chẳng qua chỉ là vui chơi, chốn
phong hoa tuyết nguyệt và cũng chẳng có ai nghi hoặc gì đến khuynh hướng tình dục cả.
Cả hội vừa định đứng dậy rời đi, người đàn ông họ
Hầu ngồi cạnh Lý Thiên Dương nhận được điện thoại, gã dịu dàng tiếp xong thì quay ra cáo lỗi: “Ngại với mọi người quá, vợ tôi đang hầm canh ở
nhà, tôi phải về ăn canh thôi!”
Mọi người cười ầm lên, đem gã ra trêu chọc, gã thì đã quá quen với chuyện này nên chỉ cười hì hì đáp
lại, rồi ngẫu nhiên vặn lại vài câu: “Mấy anh thì biết gì, không phải
mấy năm trước có một cái quảng cáo ư? Người rót rượu cho mình nào phải
người vợ mình cần, người rót sữa cho mình thì mới đúng là người đáng để
mình đối tốt.”
Lý Thiên Dương ngẩn người, đoạn lại cười trêu: “Trong nhị thập tứ hiếu, anh Hầu đáng danh đi đầu. Nhìn thật không ngờ nha!”
“Gì mà đứng nhất đạo hiếu, chẳng qua chỉ là một nô lệ của vợ thôi.” Một kẻ khác vừa cười vừa mắng.
“Mẹ nó, tên này, anh có muốn làm nô lệ thì cũng không cô nào chịu cho làm
đâu.” Gã Hầu đốp chá
