thì cậu đã chiều theo ý thích của cô rồi.
[1'> Món lẩu rất cay nổi tiếng.
Khi còn thanh xuân, người ta vẫn luôn cho rằng thời gian rất nhiều nên
thoải mái lãng phí. Sống là phải luôn nhìn về phía trước với những ước
vọng cao vời, nhưng lúc đó còn trẻ người non dạ, nhón chân ngước mắt
cũng nhìn không đủ xa, trông chẳng đủ rộng. Thời gian ấy, kích thích tố
tên gọi “xuân xanh” chảy xuyên suốt huyết quản Vương Tranh, nên chẳng
biết chùn chân lo sợ là gì, lại thêm nhân tố thúc đẩy là Vu Huyên luôn
kề cận sát bên, thành ra luôn thích làm chuyện khác người nhằm chứng tỏ
bản thân. Chẳng hạn như, nửa đêm nửa hôm leo cổng mò vào khu nhà trẻ
trực thuộc trường đại học, ngồi hút thuốc uống bia ở vòng quay ngựa sắt, rồi ngước nhìn sao trời mà đinh ninh rằng mình thật sự khác biệt, mai
này chắc chắn gây dựng tiền đồ xán lạn, từ ngón chân đến ngọn tóc đều
rất có giá trị nhân sinh, dù cả hai đều chẳng biết giá trị đó tên là gì, cụ thể ra sao.
Lúc đó, Vương Tranh nội tâm và Vu Huyên hướng
ngoại đều có thể thoải mái biến những chuyện trọng đại thành những việc
bình thường cỏn con như người ta đánh rắm, còn việc cỏn con đánh rắm nơi công cộng lại trở thành hệ trọng hàng đầu. Mọi chuyện vô hình trung bị
hai người bóp méo, phóng to thu nhỏ một cách không tài nào hiểu nổi.
Bao nhiêu năm rồi, Vương Tranh trở thành người ngay cả cười cũng không toàn tâm, còn Vu Huyên thì bệnh tật vô phương cứu chữa, thực ra cô ấy cũng
đã cười nói ăn uống để chờ ngày chết.
Nhưng nay quay đầu nhìn lại đều là vật đổi sao dời, không chốn tìm thấy.
Vì để áp chế cơn bực tức không được đi đúng quán, cả hai rẽ vào nhà hàng
sushi Nhật tên Shibuya, rồi ăn hết một phần sushi lớn tên “Vũ Điệu Chiến Binh”, nửa tá sủi cảo chiên kiểu Nhật, một phần lươn cắt khúc nướng,
một phần tempura salad, nửa nồi cháo hải sản giá đặc biệt của nhà hàng,
năm que gan gà – nấm xiên que nướng, một phần đầu cá hồi nướng
Teppanyaki[2'>, cuối cùng là một con cua Hokkaido[3'> ướp lạnh tươi ngon
được chuyển đến bằng đường hàng không.
[2'> Teppanyaki là một từ
ghép của tiếng Nhật-Teppan là cái bàn và yaki là nướng, Teppanyaki là
cái bàn nướng. Tenpanyaki xuất hiện tại Nhật từ thế chiến II, là một
hình thức làm chín thức ăn trên một bàn thiếc lớn có nhiệt độ cao
(thường là trên 1000C).
[3'> Còn được biết với tên cua hoàng đế, loài cua càng rất to và giá rất đắt.
Những món này đa phần đều nằm hết trong bụng Vu Huyên. Cô nàng luôn có tình
yêu nồng nhiệt với thức ăn, vừa bước chân vào tiệm thì đã không còn nghĩ gì khác hơn ngoài ăn và ăn.
Bữa cơm tính sơ cũng đã tốn hơn nửa tháng lương của Vương Tranh, nhưng đấy chỉ là tiểu tiết, cậu vốn không quan tâm.
Nỗi thê lương không ngừng chiếm hết tâm trí khiến cậu chăm chú nhìn cô bạn
thân. Cậu hạnh phúc khi nhìn thấy cô nhiệt tình với tất cả món ăn, vui
vẻ gặm từng chiếc càng cua. Mỗi một miếng thức ăn cô nuốt vào bụng như
có thể khiến những hy vọng tốt đẹp lấp đầy được nội tâm trống rỗng của
cậu. Giống như chỉ cần cô ăn nhiều thêm một chút nữa thì cô sẽ cách ngày tử vong càng xa, càng gần với cậu hơn. Vương Tranh mắt cay xè phiếm đỏ, liền vội vàng cúi đầu uống một ngụm trà gạo, đoạn lại lấy giọng bình
tĩnh mà trêu chọc cô: “Tiểu thư, bộ cô vừa mới ra tù hay vừa từ Châu Phi đói rét về à?”
Vu Huyên bĩu môi lườm cậu, đôi mắt nhỏ được tô
viền tinh xảo vừa liếc ngang liền như con dao phong tình sắc lẻm liếm
qua mặt, rồi lại nhếch miệng lên nói: “Cục cưng à, tớ chẳng ăn thêm được bao nhiêu bữa ngon lành nữa đâu, đừng càm ràm hoài nữa đi !”
Chuyện sinh tử hệ trọng vậy mà Vu Huyên lại chỉ nói nhẹ như không, khiến Vương Tranh lòng đau như thắt phải siết chặt tách trà trong tay để nén cơn
run, nhưng trước mắt lại chỉ thấy xây xẩm một màu đỏ rực chết chóc, vừa
định mở miệng nói lại chỉ thấy yết hầu khô ran, tiêu điều, nóng rát như
sa mạc tháng Bảy.
Vu Huyên vừa gặm chân cua vừa nghiêng đầu nói
đầy bình thản: “Tiểu Tranh, tớ năn nỉ cậu đó, đừng bao giờ an ủi tớ bằng mấy lời như phải biết quý trọng sinh mệnh, đừng mất hy vọng, hiện tại y học tiến bộ, phải kiên cường đấu tranh với bệnh tật, vân vân. Bà đây
nghe nhàm tai rồi, vậy nên cậu tha cho tớ đi, nhé?”
Vương Tranh nhắm mắt lại, khi mở ra lại chỉ nhẹ nhàng đáp: “Tớ cũng không rảnh đâu mà tranh cãi chuyện đó với cậu…”
“Thế thì tốt.” Vu Huyên giơ hai tay lên trời tung hô, mười đầu móng tay hồng hào, hết sức nõn nà. “Con người ta sống trên đời thì số mạng đã được
định sẵn rồi. Khi nào kết thúc không liên quan tới chuyện sợ chết hay
không. Y học tiến bộ và khoa học kỹ thuật tiên tiến cũng chả giúp được
gì. Tất cả kỳ tích đều chỉ là chuyện hư cấu lừa người, hy vọng giống như con gà rừng[4'>…”
[4'> Tiếng lóng chỉ gái điếm.
Vương
Tranh méo miệng đính chính: “Không phải là gà rừng. Câu này chính xác
phải là, ‘Niềm hy vọng tựa như số phận nàng kỹ nữ. Nàng với ai cũng đều
đầy mê hoặc, mọi người đều quỳ dưới chân nàng dâng hiến hết ngọc ngà
châu báu, xem nàng như bảo vật, dâng hiến cho nàng cả thanh xuân tuổi
trẻ, cuối cùng nàng vẫn vứt bỏ cậu.’[5'>”
[5'> Được tr
