hai người gặp
lại sẽ thế nào.
Cậu thực sự rất hâm mộ loại người sau khi dứt
khoát chia tay, tới lúc gặp lại vẫn có thể ra vẻ bình thản xem như không có gì mà chào hỏi nhau giống bạn cũ thế này. Họ phải là kẻ sõi đời,
tinh ranh và thông minh thế nào mới có thể khiến bản thân không bị tổn
thương?
Từ bé, Vương Tranh đã đặc biệt ngốc nghếch hơn người
khác, nên trong thời đại đến cả tình yêu cũng như thức ăn nhanh này,
không thể giả vờ như chẳng có gì mà chào hỏi người mình từng yêu cũng
từng hận được.
Lý do thì cũng đơn giản thôi. Lúc còn ôm quá
nhiều mộng tưởng tốt đẹp về tình yêu, luôn có thể dâng trọn tất cả bản
thân cho đối phương, thì mọi thứ không chỉ đơn thuần là tình cảm mà còn
là lý tưởng, nhìn đâu cũng thấy hy vọng, đẹp đẽ, và tin tưởng. Vậy nên
một khi những điều đó đều sụp đổ, dù đã bỏ tâm huyết ra tu bổ cũng chỉ
đắp được một bức tường đổ nát, làm sao có thể xem nhẹ mà xem như chuyện
chưa từng xảy ra?
Nhưng Lý Thiên Dương lại làm được chuyện đó.
Hắn luôn sành sỏi và tự tin, nên mới sau khi làm thương tổn người khác,
liền đảo mắt tỏ ra rằng mọi thứ đều bình thường. Thêm nữa hắn còn muốn
người khác cũng tỏ ra bình thường như hắn, lúc nào cũng phải tuân theo
quy tắc mà ra vẻ là bạn bè lâu ngày xa cách nay gặp lại.
Nếu ngay cả chuyện nhỏ nhặt đó cũng không làm được thì sao đáng để làm người trưởng thành phóng khoáng, hiểu lý lẽ đây.
Vương Tranh bỗng nhiên lại cảm thấy nỗi hận không tên lại vô cớ trồi lên.
Song, đúng lúc này, cánh tay cậu lại bị cấu một cái, đau suýt phải kêu lên,
bên tai thì vang lên giọng nói nũng nịu của Vu Huyên: “Tranh, hôm nào
rồi gặp bạn anh đi, em thấy đau hết cả người.”
Vương Tranh giật
mình tỉnh ra, hít sâu một hơi rồi bình tĩnh đáp: “Là anh à. Ngại quá,
bạn tôi không khỏe, tôi phải đưa cô ấy đến bệnh viện, có gì nói sau
nhé?”
Lý Thiên Dương nheo mắt nhìn nhưng rất nhanh lại khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cười đầy quan tâm: “Được chứ. Phải ưu tiên phụ nữ
trước chứ. Hai người không lái xe phải không, đợi một chút anh đi mượn
xe bạn rồi chở cả hai đến bệnh viện trước.”
Vương Tranh chưa kịp đáp thì Vu Huyên lại siết lấy tay áo nói hộ: “Cảm ơn anh nhưng không
dám phiền anh đâu. Lúc nãy tôi ăn nhiều quá nên cấn bụng ấy mà.” Cô khe
khẽ cười, lại vờ oán trách Vương Tranh: “Cũng tại anh ấy hết, suốt ngày
nói tôi đang có em bé thì phải ăn nhiều một chút, bây giờ thai chỉ hai
tháng mà ngày nào anh ấy cũng hầm canh, rồi bắt tôi ăn hết món này tới
món kia. Sau khi sinh con rồi thể nào tôi cũng thành bà béo cho xem.”
Vương Tranh ngớ người vài giây, liền hiểu dụng ý của Vu Huyên, chỉ đành cúi
đầu cười khổ, ôm lấy vai cô: “Xấu hổ quá, khiến anh chê cười rồi. Cô ấy
cứ như trẻ con vậy, không chịu nghe lời, hại tôi suốt ngày phải lo lắng, lại còn kén ăn nữa chứ. Phiền chết được… Không nói chuyện này nữa. Cảm
ơn anh, nhưng tôi không ở lại được, phải đưa cô ấy tới bệnh viện thì tôi mới an tâm, gặp lại sau nhé.”
Lý Thiên Dương sắc mặt thay đổi
như trở bàn tay, thần kinh căng thẳng, nhưng sau một chốc lại nhoẻn
miệng cười: “Không sao, lần này anh ở đậy tận hết Tết mới đi… có gì sẽ
gọi cho em, được không?”
Vương Tranh gật đầu lấy lệ: “Sau này rồi tính.”
Cậu cười hết sức miễn cưỡng, cứ như phải nhếch miệng rộng thêm nửa phân nữa thôi gương mặt sẽ nứt ra vậy.
Lý Thiên Dương vô cùng khó chịu, đứng ở cửa nhìn người đàn ông gầy yếu kia dìu cô gái đó vào taxi. Tiểu Tranh của hắn mở cửa cho cô ta, dịu dàng
và cẩn thận đặt cô ta vào ghế, không thèm che giấu chút xíu vẻ lo âu
cùng đau xót trên mặt.
Có thể thấy, Vương Tranh vô cùng quan tâm cô gái đó, quan tâm tới mức hơi quá.
Lý Thiên Dương vẫn biết Vương Tranh là người luôn hết lòng vì người khác.
Ngày trước lúc còn sống cùng nhau, hắn thường xuyên thấy cảnh cậu chỉ vì chuyện kho cá mà đau đầu suy nghĩ xem nên bỏ hành nguyên lá hay cắt
thành hành hoa. Kiểu tính cách này, nói nhẹ thì là chu đáo dịu dàng, còn nói quá là lằng nhằng do dự. Có một điều phải thú thật, vừa lúc bắt đầu yêu đương, Vương Tranh đã khiến Lý Thiên Dương thấy thích thú vì có
được người yêu kỹ tính, luôn tận tình chăm sóc hắn, trước nay chưa ai
đối xử với hắn được như thế cả. Hắn không phủ nhận hắn từng rất hưởng
thụ khi được chăm lo như vậy.
Có một lần, hai người cùng giành
ra chút thời gian tới nghỉ xả hơi ở một nông trại ngoại thành. Thời gian cũng chỉ có hai ngày nhưng trong hành lý của Vương Tranh có đủ các loại thuốc, từ thuốc cảm, thuốc dạ dày, cho đến thuốc trị mẩn ngứa, khăn
ướt, nước chống muỗi, đến cả loại cà phê, kẹo cao su hay dung dịch làm
mềm da sau khi cạo râu mà Lý Thiên Dương thích cũng có đủ cả.
Khi ấy Lý Thiên Dương đã nghĩ, tìm được người yêu chu đáo hơn cả mẹ mình,
nhưng lại không lằng nhằng giống đàn bà, là chuyện hết sức may mắn.
Nhưng càng ở lâu, đức tính hắn từng thích lại trở thành nỗi phiền muộn khó
giải, kiểu quan tâm săn sóc dông dài lôi thôi đó chỉ tổ làm hắn chán
ghét. Lý Thiên Dương không rõ bắt đầu từ khi nào mà ngay cả việc Vương
Tranh gọi điện thoại tới, hỏi hắn muốn ăn gì bữa nay cũng dễ