ìn với ánh mắt hâm mộ, cô
nghĩ, nếu như cô có con, dù có phải sống một mình suốt đời cô cũng không sợ.
Tuy nhiên, không quan trọng, không có con cô vẫn còn
tiền gửi tiết kiệm, rồi lại chuẩn bị được đề bạt làm phó giám đốc chỉ việc ngồi
thu lợi nhuận; Phùng Hy cảm thấy đây là điều may mắn trong số những cái bất
hạnh của cô. Còn về việc nên cân đối quan hệ giữa phó tổng giám đốc Vương và Dương
Thành Thượng như thế nào, chắc chắn cô sẽ tìm được cơ hội sinh tồn trong cái
khe chật hẹp này, bởi vì, Phụ Minh Ý đến công ty con để làm tổng giám đốc.
Đây là một suy nghĩ khác khiến Phùng Hy nhận lời phó
tổng giám đốc Vương, cũng là nguyên nhân hôm qua khi gặp Phụ Minh Ý cô đã chủ
động giới thiệu mình, không cho Phụ Minh Ý cơ hội nói ra chuyện quen cô từ
trước.
Sau khi dỗ con ngủ, Chi Hoa chui vào chăn cùng Phùng
Hy. Vẫn giống như thời còn học cấp hai, hai người thích nằm trên giường tâm sự.
Chi Hoa xoa vết thâm tím trên cổ tay Phùng Hy, hỏi với
vẻ thương cảm: “Không định kiện hắn ta thật à?”.
“Ngại phiền hà lắm, suốt đời không bao giờ muốn gặp
hắn một lần nữa”. Phùng Hy bình tĩnh trả lời. Câu trả lời này cô đã nghĩ kỹ và
đưa ra quyết định rồi, nói ra cũng rất tự nhiên.
“Tao vẫn cảm thấy tiếc, được chia ít tài sản cũng tốt
chứ sao, mày không cần thì để cho hai thằng con nuôi cũng tốt!”.
“Hắn ta yêu tiền, nếu tao vẫn còn đôi co với hắn thì
lại phải kéo dài thêm một thời gian nữa, còn may là tao biết dứt khoát bỏ của
chạy lấy người, nếu không Điền Đại Vĩ không chịu ly hôn. Hắn biết Phụ Minh Ý,
tao không ngờ hắn lại nhìn thấy ảnh ngày trước chúng mình đi chơi trong tập
album nhà mày”.
Chi Hoa hơi sững người, nói với vẻ không tin: “Tấm ảnh
đó hả? Phụ Minh Ý còn đứng bên cạnh tao nữa, hắn đoán ra được à?”.
Phùng Hy nhìn lên trần nhà, thực ra từ trước đến nay
Điền Đại Vĩ không phải là người vô tâm. Anh ta rất hay để ý đến những chuyện
vặt vãnh, chỉ có điều, đối với cô thì anh ta lại không để ý. Để cho tất cả mọi
người đều tưởng rằng anh ta là người qua loa đại khái, không biết nhẹ nhàng
quan tâm, đây chính là điều khiến cô căm hận.
“Phụ Minh Ý đến công ty làm tổng giám đốc. Tao nghĩ,
người mà anh ấy lấy không phải là con một vị lãnh đạo cấp cao nào đó thì cũng
là người có quan hệ mật thiết với cấp trên của công ty. Trên tổng công ty dù
tao không quen biết nhiều, nhưng kiểu gì cũng phải biết về người có đủ điều
kiện về công ty con làm tổng giám đốc. Hai năm qua, tao không hề biết trên tổng
công ty có người tên là Phụ Minh Ý”, Phùng Hy khẽ nói.
Cô quen với Phụ Minh Ý khi còn đang học đại học, còn
anh thì học nghiên cứu sinh. Hồi đó tình cảm của hai người thực sự rất gắn bó,
không hề lẫn chút tạp chất nào. Khi tốt nghiệp, Phùng Hy nhận được giấy tuyển
dụng của công ty CWE, nhưng địa điểm làm việc lại không phải là tổng công ty ở
Bắc Kinh, mà là công ty con ở quê hương cô. Phụ Minh Ý thì được một công ty ở
Thượng Hải tuyển dụng. Cũng giống như bao sinh viên khác, tình yêu sinh viên
của họ đành phải khuất phục trước hiện thực, kết thúc mà không thu được kết quả
gì.
Mặc dù lúc chia tay đã nói hết nỗi tương tư và sự
quyến luyến, nhưng dần dần, liên lạc cũng ít dần. Một năm sau, Phùng Hy nghe
người khác nói Phụ Minh Ý đã kết hôn. Cuối cùng cô mới cảm thấy trong lòng như
trống vắng một điều gì, chỉ muốn tìm một ông chồng để lấy. Từ đó trở đi cô trở
nên an phận, coi những tình cảm yêu đương cuồng nhiệt thời sinh viên là bức ảnh
đặt trong tủ, vài năm sau giở ra xem lại thì đã ố vàng, chỉ coi đó là một kỷ niệm
của thời quá khứ mà thôi.
Thế nhưng hôn nhân đã khiến Phùng Hy thất vọng như
vậy, thậm chí cô còn cảm thấy ăn mặc trang điểm không biết là để cho ai xem,
cuộc đời cứ thế ảm đạm trôi qua. Để mặc bản thân ăn uống thỏa thích, trong lúc
cô chưa cảm nhận được, đến một ngày đứng trước gương mới phát hiện ra rằng cô
đã không còn là Phùng Hy của ngày trước.
Chi Hoa khẽ thở dài, hỏi cô: “Mày vẫn thích anh ấy
à?”.
“Không còn cái cuồng nhiệt như ngày trước nữa, chắc
mày cũng hiểu”.
“Liệu giữa mày và anh ấy có nối lại được duyên xưa nữa
không?”.
Câu nói bất ngờ này của Chi Hoa khiến Phùng Hy giật
nảy mình. Cô chưa nghĩ đến, nhưng rồi cô lại bật cười, “Tao chỉ biết rằng anh
ấy xuất hiện rất đúng lúc. Hai ông sếp trong công ty đang đấu đá nhau, tao như
ngọn cỏ bị kìm kẹp ở giữa. Phụ Minh Ý làm tổng giám đốc, ít nhiều là có lợi cho
tao”.
“Phụ Minh Ý mà biết chắc chắn sẽ tức chết vì mày”.
“Mày tưởng đàn ông chung thủy đến thế hay sao? Sau khi
chia tay, anh ta lấy vợ trước chứ không phải tao lấy chồng trước. Chẳng báo câu
nào mà lấy vợ luôn, từ đó bặt vô âm tín. Chi Hoa, mày đừng nghĩ đến việc năm
xưa anh ta tốt với tao như thế nào nữa. Năm đó cũng là chuyện của tám năm về
trước rồi, nếu tao vẫn còn dương dương tự đắc vì chuyện đó, tưởng rằng anh ta
đến công ty để mà mơ mộng hão huyền, tao sợ vừa mới ly hôn chẳng mấy chốc lại
mất luôn cả việc nữa”. Giọng Phùng Hy xen lẫn vẻ châm biếm.
Chi Hoa cười hích hích: “Không ngờ mày lại theo chủ
nghĩa hiện thực đến vậy”.
Phùng H