ông phải thuốc dưỡng thai?!”
Lộ Ánh Tịch đưa mắt nhìn nàng ta lom lom, giọng bình thản hơn: “Ở đây, không thể ở lại lâu.”
Tình Thấm cũng là người nhanh nhẹn, vừa nghe đã hiểu rõ ý tứ, liền hỏi: “Có phải vì chuyện đã phát sinh đêm qua hay không?”
Lộ Ánh Tịch không đáp, lại hỏi ngược lại: “Bên ngoài có phải đã xôn xao cả lên hay không?”
Tình Thấm gật đầu, nhỏ giọng nói: “Bên ngoài đồn đãi, Công chúa tự thả gian
tế Hoàng Triều, đúng là hành động phản quốc. Có người còn nói, lần này
Công chúa về lại Ô Quốc, bên ngoài là vì minh ước hai nước đã đổ vỡ,
nhưng bên trong thì Công chúa lại hướng về Hoàng Triều, âm thầm làm việc cho Hoàng Triều.”
Lộ Ánh Tịch không bực tức, ngược lại nàng còn
bật cười. Từ xưa đến nay đều là như vậy, miệng lưỡi thế gian lắm đường
lắt léo. Người ta sẽ không đi tìm hiểu quá trình, cũng chẳng hơi đâu đi
phân tích nguyên nhân trong đó. Họ chỉ biết tự kết luận xằng bậy, lại
tiếp tục nghe nhầm lời đồn bậy, miệng nhiều người nói xói chảy cả vàng.
Nếu nàng xem thường ân dưỡng dục, cần gì phải giúp Ô Quốc đánh cửa Tây
Hoàng Triều?
Khó vẹn cả đôi đường của nàng, cuối cùng nàng lại thành người hai mặt.
Chẳng hay Mộ Dung Thần Duệ có còn tin tưởng nàng hay không? Hắn hiện đang ở
nơi nào? Có phải đã bị Đoàn Đình Thiên bắt rồi chăng? Hắn có trách nàng
đã không trở lại kịp thời cứu hắn không? Hay là hắn lại hiểu lầm cho
rằng nàng đã bán đứng hắn?
Vô số vấn đề xoay mòng trong đầu nàng, không ai có thể cho nàng lời giải đáp.
“Công chúa?” Tình Thấm thấy nàng vẫn còn thất thần, nhẹ nhàng kêu: “Rốt cuộc
đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Gian tế Hoàng Triều kia là… ‘hắn’ sao? Nếu
không phải ‘hắn’, thì làm sao Công chúa lại mạo hiểm, tự mình đột nhập
đại lao trong đêm?”
Lộ Ánh Tịch ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, vẫn không trả lời.
Nhưng Tình Thấm biết sự im lặng này chẳng khác nào đã mặc nhận, vội hỏi tiếp: “Công chúa, xin Công chúa cho phép nô tỳ lắm lời hỏi thêm một câu. Công chúa có thực sự cứu được người ra hay không?”
Lộ Ánh Tịch đau thắt lòng, thấp giọng nói: “Không có.” Nàng hạ mi mắt xuống, lại yếu ớt nhả ra một câu, “Sống chết còn chưa rõ.”
Tình Thấm đờ người, một lúc lâu sau mới định thần, lại hỏi: “Vậy nên làm gì bây giờ?”
Làm sao bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ?
Đáy lòng Lộ Ánh Tịch cũng đang tự hỏi như thế. Tuy rằng nàng không có cách
nào chứng tỏ có đúng là Đoàn Đình Thiên có liên quan tới chuyện này hay
không. Nhưng cho dù chỉ còn có một hy vọng duy nhất đó, nàng cũng phải
thử một lần.
“Tiểu Thấm, ngươi hãy đi bốc thuốc theo phương pháp
trước đây của ta. Nhớ cẩn thận, ngươi phải đích thân sắc thuốc, cũng
phải luôn đứng canh bên bếp.” Nàng xoa nhẹ bụng, cúi đầu thở dài.
“Vâng, nô tỳ đi làm ngay.” Tình Thấm cúi đầu, che đi khóe mắt ửng đỏ, bước nhanh ra khỏi phòng.
Lộ Ánh Tịch xốc lại tinh thần, đi rửa mặt rồi dùng bữa. Nàng chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đi đàm phán với Đoàn Đình Thiên. Coi như là phải lột da
hổ dữ, nàng cũng không sợ!
Nhưng không đợi nàng hành động, Đoàn Đình Thiên đã xuất hiện trước mặt nàng.
Thân thể cao lớn, tuấn tú đứng dựa ở trước cửa phòng. Sự xuất hiện của hắn ta giống như ma quỷ, không một tiếng động.
Lộ Ánh Tịch vẫn ăn cháo, không ngẩng đầu lên nhìn, giọng nói đều đều: “Đoàn Vương gia đến thật đúng lúc.”
“Lộ muội muội thực sự trấn tĩnh.” Đoàn Đình Thiên nhếch môi cười, nhìn nàng đang ung dung nhàn hạ ngồi trong phòng, lại nói: “Khí sắc xấu như vậy,
xem ra đêm qua Lộ muội muội cứu người không thành rồi.”
Lộ Ánh
Tịch khẽ nhíu mày, hạ chiếc thìa cháo xuống. Nàng đứng dậy đối mặt với
hắn ta, trầm giọng nói: “Đoàn Vương gia nói thế là có ý gì?”
Đoàn Đình Thiên thờ ơ nhướng mi nhìn trả nàng, chế nhạo nói: “Toàn bộ quân
dân Du Thành đều biết Công chúa điện hạ thả một tên gian tế Hoàng Triều. Lộ muội muội cần gì phải giả bộ hồ đồ?”
Lộ Ánh Tịch đi về phía
hắn ta, nheo mắt lạnh lùng nói: “Đoàn Đình Thiên, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám. Ngươi có điều kiện gì, chi bằng nói thẳng.”
Đoàn Đình Thiên đứng thẳng người, thu lại bộ dạng thong dong nhàn nhã của
hắn ta, nghiêm mặt nói: “Lộ muội muội, chính ta mới không rõ ý của muội
mới đúng. Đúng là ta đã đem tin tức mật báo cho Trang Thủ Nghĩa. Còn
muội có cứu người đi được hay không, đó phụ thuộc vào bản lĩnh của muội. Hôm nay ta đến đây không phải muốn chê cười, châm chọc. Ta là có ý tốt
muốn nhắc nhở muội một tiếng, Du Thành đã không còn thích hợp để muội ở
lại.”
Lộ Ánh Tịch ngước đầu nhìn sâu vào đôi mắt hoa đào xinh
đẹp, câu dẫn của hắn ta. Nàng nhìn một lúc cũng không tìm thấy dấu vết
đen tối, bất minh nào, chỉ thấy ánh sáng trong veo thẳng thắn vô tư.
Trái tim giống như bị một bàn tay to lớn vô hình bóp nát. Nàng nghẹn họng
không thốt nên lời, chỉ cảm thấy ngực đau thắt không chịu nổi. Là do
nàng đã không tìm kiếm tỉ mỉ sao? Thật ra trong mật đạo có một nơi khác
có thể ẩn thân sao? Mộ Dung Thần Duệ là trốn thoát, hay là bị chôn sống
đây? Sau khi Đoàn Đình Thiên bỏ đi, Lộ Ánh Tịch liền đi tìm Trang Thủ Nghĩa, đóng cửa nói chuyện với nhau.
Hai người đều