XtGem Forum catalog
Phượng Tê Thần Cung

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218190

Bình chọn: 8.00/10/1819 lượt.

g? Là Trang Thủ Nghĩa hay Đoàn Đình Thiên đã bày ra cái

bẫy này?

“Công chúa, mời.” Trang Thủ Nghĩa đi sau đám binh sĩ,

sau khi bố trí binh sĩ trong mật đạo, mới ra hiệu bằng tay, cung kính về phía nàng.

Lộ Ánh Tịch cắn môi, im lặng không nói. Nàng theo hắn ta quay lại phòng giam. Trang Thủ Nghĩa đã xem nàng như một kẻ phản

bội, nhưng điều đó không quan trọng với nàng.

“Mạt tướng hộ tống Công chúa về hành quán.” Trang Thủ Nghĩa đứng ở một chỗ sau lưng nàng, giọng điệu lãnh đạm.

“Trang tướng quân quả thật rất lợi hại.” Lộ Ánh Tịch bỗng xoay người lại, đối

mặt với hắn ta. Nàng hờ hững nhìn hắn ta, lên tiếng: “Bản Công chúa dịch dung mà ngươi vẫn nhận ra được.”

“Mạt tướng chỉ suy đoán theo lẽ thường mà thôi.” Trang Thủ Nghĩa trả lời đúng mực.

“E rằng không chỉ có như vậy chứ? Lẽ nào chẳng có quân sư nào đứng sau bày mưu tính kế cho Trang tướng quân?” Sắc mặt Lộ Ánh Tịch trầm trọng,

giọng nói không rõ vì sao lại có chút khàn khàn.

“Mạt tướng không dám gạt Công chúa. Quả thật mạt tướng có cao nhân chỉ điểm vài chỗ.”

Sắc mặt Trang Thủ Nghĩa cũng âu lo, đôi mắt hổ sáng quắc nhìn thẳng vào

đôi mắt của nàng, “Vẫn mong Công chúa đặt an nguy của Ô Quốc lên trên

hết thảy, đừng lại làm việc phản quốc quên nguồn.”

Lộ Ánh Tịch không hé răng, mím chặt môi.

Các binh sĩ trong địa đạo nối đuôi nhau trở lại nhà tù, tiếng bẩm báo vang lên: “Bẩm tướng quân, trong mật đạo không có ai.”

Trang Thủ Nghĩa ngẩn người tại chỗ. Lộ Ánh Tịch càng kinh ngạc hơn so với hắn ta. Chẳng nhẽ đây không phải là cái bẫy do Trang Thủ Nghĩa bố trí ư?

Vậy thì Mộ Dung Thần Duệ sao lại tự dưng biến mất?

“Công chúa!” Trang Thủ Nghĩa dùng ánh mắt lạnh lẽo săm soi, chất vấn nàng: “Người đang ở đâu?”

Lộ Ánh Tịch nhìn về phía miệng lối vào của mật đạo, dằn lo lắng xuống, cố

gắng ổn định tinh thần. Nàng khẩn thiết nói: “Trang tướng quân, xin hãy

để ta trở lại mật đạo một lần nữa.” Trong mật đạo chắc chắn có huyền cơ, có phải Đoàn Đình Thiên đã lén cướp Mộ Dung Thần Duệ rồi không?

Trang Thủ Nghĩa trầm mặc trong giây lát, sau đó kiên quyết nói, “Mạt tướng hộ tống Công chúa về hành quán.”

Lộ Ánh Tịch biết hắn ta không tin nàng, nhưng chuyện này thực sự quá kỳ

lạ. Nàng đang định lên tiếng dịu giọng khẩn cầu, thì lại nghe một binh

sĩ khác báo cáo: “Tướng quân, trong mật đạo cũng không có lối ra! Chắc

là phạm nhân đã trốn từ đường khác từ lâu!”

Trang Thủ Nghĩa thần

sắc nặng nề, vung tay lên ra lệnh: “Hãy hun khói! Hun đủ một đêm, sáng

ngày mai địa đạo này phải ngập khói!”

“Vâng, thưa tướng quân!” Chúng binh sĩ nhất loạt đồng thanh, khí thế ngút trời.

Lộ Ánh Tịch quả thực không cách nào tin được, trợn trừng mắt nói: “Trang tướng quân, ngươi…”

Trang Thủ Nghĩa nghiêm mặt, lạnh lùng nói từng chữ một: “Nếu không thể bắt

giữ, vậy thì chỉ có thể diệt cỏ tận gốc. Mạt tướng mặc kệ trong địa đạo

có bí ẩn gì. Tóm lại là không thể thả hổ về rừng.”

Lộ Ánh Tịch

cắn răng, không nhịn được phun ra hai chữ: “Mãng phu[1'>!” Quả nhiên là

một kẻ võ biền, cuối cùng lại làm việc tắc trách, cẩu thả như vậy!

[1'> Mãng phu: dùng để chỉ người hữu dũng vô mưu, tứ chi phát triển, đầu óc

đơn giản, ngoài ra còn chỉ là người ngang ngược, thô lỗ, lỗ mãng.

Nhưng ngay sau đó nàng không cố chấp tranh cãi với hắn ta, nàng đi nhanh về

phía cửa vào mật đạo. Nhưng nàng còn chưa đến gần đó, đã bị Trang Thủ

Nghĩa nắm kéo cánh tay nàng lại.

“Xin thứ lỗi đã mạo phạm, Công

chúa.” Trang Thủ Nghĩa mặt mũi tuyệt tình, tính nết ngoan cố, quay đầu

ra lệnh với hai tên phó tướng đang đứng bên cạnh, lạnh giọng nói: “Hộ

tống Công chúa quay lại hành quán! Chú ý canh phòng cẩn mật, đừng để ai

quấy nhiễu đến Công chúa!”

“Tuân lệnh!” Hai gã phó tướng lên tiếng trả lời, mỗi tên một bên giữ chặt cánh tay của nàng.

Lộ Ánh Tịch giận dữ, nhưng lo lắng cho thai nhi nên nàng vẫn không giãy giụa.

Đột nhiên, nàng cảm thấy sau lưng tê rần, Trang Thủ Nghĩa thừa dịp nàng không phòng bị đã yểm huyệt của nàng.

***

Lúc Lộ Ánh Tịch tỉnh dậy đã là giữa trưa, Tình Thấm đang ngủ gật, nằm úp

mặt bên mép giường. Nàng bỗng nhiên bật người dậy, Tình Thấm nhạy cảm

giật mình tỉnh giấc liền.

“Công chúa!” Tình Thấm đứng dậy đỡ nàng đến ngồi bên bàn uống nước. Sau đó nàng ta cung kính dâng chén thuốc

hơi ấm cho nàng: “Công chúa, người nên uống thuốc trước đã.”

Lộ Ánh Tịch nhận chén thuốc, để sát bên miệng định uống, nhưng đột nhiên đặt mạnh chén thuốc xuống bàn.

Nước thuốc màu nâu đen sóng sánh bắn ra ngoài, vẩy ra cả mặt bàn.

Tình Thấm thấp thỏm không yên, lo lắng hỏi: “Công chúa? Có phải người đang lo lắng cho an nguy của… ‘hắn’ hay không?”

Lộ Ánh Tịch khép hờ hai mắt, cố gắng lắng dịu tâm tình. Nàng mới mở mắt

lại, giọng lạnh căm: “Tiểu Thấm, chén thuốc này có phải do ngươi đích

thân sắc thuốc hay không?”

“Dạ không, thuốc không phải do nô tỳ

sắc. Sáng nay Trang tướng quân mời một vị quân y cho Công chúa. Đây là

phương thuốc do vị quân y kia bốc.” Tình Thấm trung thực trả lời, vừa

nói xong thì trong lòng nàng ta vang lên một tiếng chuông. Nàng ta không khỏi thốt to lên: “Chẳng nhẽ kh