Polaroid
Quá Sớm

Quá Sớm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323600

Bình chọn: 9.00/10/360 lượt.

ột thùng rượu vào mừng nhà mới.

Ngoài tôi, ngày đó tổng cộng có 5 anh chàng và 3 cô gái. Đoàn người cùng nhau xuống siêu thị dưới lầu mua đồ ăn và hoa quả. Sau đó con trai thì ở phòng khách chơi điện tử, nhóm con gái thì ở trong bếp vội vàng xào rau nấu cơm.

Khi đó tôi còn chưa biết nấu cơm, Tần Bạch Liên có thói quen đưa tôi đến nhà hàng ăn cơm, cho nên đến tận tám tuổi tôi vẫn chưa biết phòng bếp là khái niệm gì.

Tôi ở phòng bếp hỗ trợ nhặt rau rửa rau. Cẩn Du đi tới xoa xoa đầu tôi, tôi ngẩng đầu trừng anh: “Đừng làm loạn tóc tớ.”

Thời điểm ấy các cô gái lưu hành kiểu tóc để mái, tôi cũng để một kiểu tóc mái lượn sóng, tóc mái tôi cắt chính là kiểu tóc mái các cô gái ưa thích nhất, nhưng Cẩn Du đối với tóc mái của tôi vô cùng không hài lòng. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy mái tóc mới của tôi, anh đã phát biểu một câu: “Vừa ngốc vừa đần.”

Cẩn Du ngồi xổm bên cạnh tôi oán giận: “Mình rất đáng thương.”

Tôi: “Làm sao đáng thương?”

Cẩn Du mỉm cười nói: “Trương Khản, Chu Nguyên, hai người đó đều có vợ xuống bếp được, còn vợ mình thì sẽ không.”

Tôi già mồm át lẽ phải: “Không phải mình vẫn đang ở phòng bếp sao, lát nữa đồ ăn cậu ăn đều do mình rửa sạch đó.”

Cẩn Du gật gật đầu: “Nói cũng đúng, nhưng mà mình vẫn hy vọng cậu có thể nấu cơm cho mình ăn, dù là mì tôm cũng được.”

“Không nói sớm.” Tôi nói, “nấu mì tôm rất dễ mà? Cậu thích gà hầm nấm hau là sườn kho tàu?”

Cẩn Du đánh nhẹ lên gáy tôi, làm bộ bất đắc dĩ: “Tại sao mình lại yêu cậu cơ chứ?”

“Hối hận à?” Tôi le lưỡi với anh, “Muộn rồi.”

Ngày đó chơi đùa thật vui vẻ, các bạn nam uổng rượu kể chuyện cười, các bạn nữ, vừa than vãn vừa cười tươi vui vẻ.

Tuy Cẩn Du đã uống rất nhiều nhưng nhất quyết không để cho tôi uống. Anh nói với đám huynh đệ của mình: “Triều Ca không phải không muốn uống, mà cậu ấy không uống được. Như vậy đi, phần của cậu ấy cứ để mình nhận.”

Tay tôi ở dưới bàn kéo tay anh, không hiểu vì sao Cẩn Du không cho tôi uống. Cẩn Du nắm tay tôi, cười mà không nói. Sau này tôi mới biết suy nghĩ của Cẩn Du, anh sợ sau khi mình uống rượu sẽ làm chuyện xấu nên cố ý để tôi tỉnh.

Bất quá, anh vẫn không ngăn được, chúng tôi vẫn làm ra chuyện xấu.

Bạn bè của Cẩn Du và bạn gái của họ đến 12 giờ đêm còn ầm ĩ đòi đi hát, Cẩn Du lắc đầu nói mình không thể đi được, anh tựa đầu vào bả vai tôi, thật nóng.

Đám người ra vẻ hiểu rõ cười cười: “Đi, chúng mình đi đây, để Tiểu Ca ở lại chăm sóc cậu, buổi tối nhớ phải chú ý, đừng hung mãnh quá.”

“Phải dịu dàng, nhớ kĩ đấy.” Trương Khản cười đến bỉ ổi, nói xong cậu ta còn nháy mắt với tôi một cái, ôm bạn gái vào lòng rồi rời đi.

Sau khi bọn họ rời đi, tôi bắt đầu tiến hành kiểm tra xem Cẩn Du say đến thế nào rồi.

Tôi giơ ba ngón tay lên hỏi anh: “Đây là mấy?”

Cẩn Du nhìn thoáng qua: “Hai.”

Tôi chưa bao giờ chứng kiến Cẩn Du hồ đồ như vậy, cho nên cảm thấy lúc này trêu đùa anh là một việc cực kỳ thích thú. Tôi lại giơ một ngón tay lên hỏi tiếp: “Đây là mấy, biết không?”

Cẩn Du không đáp lại, anh đột nhiên trằm mặc cúi đầu nhìn tôi, trong mắt anh như có lửa, nóng đến mức thiêu đốt lòng tôi.

Anh bắt lấy đầu ngón tay tôi ngậm vào miệng, lòng tôi như bị cái gì vỗ mạnh vào, chỉ cảm thấy nhiệt độ trong miệng Cẩn Du nóng đến mức có thể hòa tan tay tôi.

Sau đó chúng tôi bắt đầu hôn môi, mọi chuyện diễn ra sau đó, tất cả đều thuận theo tự nhiên.

Thời điểm tiến vào, đầu Cẩn Du chôn trong ngực tôi không ngừng nói yêu tôi.

Tôi nói: “Đau.”

Cẩn Du không nói lời nào, chỉ không ngừng hôn tôi, trong mắt anh có đau lòng, có tình yêu cũng có một tia hối hận.

Sáng sớm ngày hôm sau, điện thoại tôi reo không ngừng, tôi liếc nhìn cái tên hiện lên trên điện thoại, là Tần Bạch Liên gọi tới.

“Đang ở đâu?” Tần Bạch Liên đi thẳng vào vấn đề hỏi tôi.

“Nhà bạn.”

Tần Bạch Liên hiếm khi nào không vặn hỏi tôi là nhà bạn nam hay nữ, chỉ một mực thúc giục tôi mau trở về, ngừng lại một chút, bà nói tiếp: “Không cần tới khách sạn Hoa Sen, còn nhớ căn nhà trước bảy tuổi con vẫn ở không, phía sau nhà trẻ thành tây, mẹ ở đó chờ con.”

Tôi lặng lẽ rời giường mặc quần áo, nhìn ngắm Cẩn Du vẫn đang ngủ say, để anh ngủ tiếp, tôi rời đi trước.

Tôi cảm thấy mình thực may mắn khi thời điểm mỉnh tỉnh dậy thì Cẩn Du vẫn còn ngủ say.

Lúc chúng tôi làm chuyện xấu đó là dựa vào lúc đầu óc không tỉnh táo, nhưng đến khi đã làm xong chuyện xấu rồi, đầu óc vận hành bình thường, thì cảm thấy thực xấu hổ, thực bất an.

Đã mười năm nay chưa lần nào trở về căn nhà cũ, trong lòng tôi dâng lên dự cảm không tốt. Giác qua thứ sáu của tôi rất kỳ quái, chuyện tốt thì không linh nhưng chuyện xấu lại cực kỳ linh nghiệm.

Tôi gõ gõ lên cánh cửa sắt đã tróc sơn.

“Ai?” Trong phòng truyền đến tiếng nói tràn đầy cảnh giác của Tần Bạch Liên.

“Là con.”

Cửa rất nhanh được mở ra, Tần Bạch Liên quan sát bên ngoài cửa, sau đó kéo tôi vào nhà.

“Mẹ, xảy ra chuyện gì?”

Sắc mặt Tần Bạch Liên u ám, bà tựa hồ do dự không biết có nên nói với tôi không. Rất lâu sau, bà mới tùy tiện nói vài câu: “Mẹ vay nặng lãi, không còn cách nào trả, buổi tối sẽ đưa con rời khỏi thà