Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211004

Bình chọn: 7.5.00/10/1100 lượt.

ự xử lý đi!"

"Được."

Dứt lời thì Tiểu Mễ ôm theo hai bộ quần áo đi ra khỏi phòng, một chiếc

áo đầm màu trắng loại vải ren xuyên thấu và một chiếc đầm màu đen lộ

vai, một hấp dẫn một đoan trang, ánh mắt Tiểu Mễ vẫn không bằng Tiểu

Toa.

"Lão đại, cô thích bộ nào?" Tiểu Mễ dừng bước lại trước bàn làm việc, nháy mắt nhìn cô hỏi thăm ý kiến.

Đưa ngón tay chỉ chiếc đầm màu đen, Úc Tử Ân mở miệng nói: "Cái màu đen

đi, mặc đồ màu trắng đi đến Kim Cung rất dễ dàng trở thành mục tiêu."

"Lão đại, các người là họp mặt bàn bè sau mười năm gặp lại, dầu gì cũng

nên ăn mặc xinh đẹp một chút nữa, để cho bọn họ biết cô vẫn còn tốt hơn

bọn họ rất nhiều!" Xoay người, Tiểu Mễ đem chiếc đầm màu đen giắt ở cửa

phòng thay quần áo, vừa đi vừa nói.

"Tiểu Mễ à, cô suy nghĩ cái gì thế? Thật ra tôi cũng không có quan hệ

tốt với bọn họ, càng không muốn sống vì bọn họ. Hơn nữa lúc đi học bọn

họ cứ hiểu là cha tôi có tiền, tôi học khá cũng là chuyện đương nhiên,

nhưng đó cũng chỉ là công lao của cha tôi, vì sao không ghi nhận sự nỗ

lực của tôi?."

"Nhưng tối thiểu cũng không thể khiến bọn họ cảm thấy cô quá nghèo túng! Nếu không sẽ rất mất mặt của Boss! Dầu gì Boss cũng là tổng giám đốc

của QM, cô cũng là phu nhân tương lai của tập đoàn, cũng không thể ăn

mặc quá bình thường chứ?!"

"Những bộ quần áo được may ra rất bình thường, nhưng bình thường mà lại

không tầm thường đó mới được gọi là đặc biệt, cũng không phải toàn thân

treo đầy châu báu thì tập tức là quý phái, đó là thô tục. Còn có việc

buổi tối hôm nay Boss mời mọi người đến Kim Cung làm khách, tôi muốn mặt mũi thì như vậy cũng đủ rồi? Huống chi bọn họ cũng đều biết tôi là vợ

chưa cưới của Dịch Khiêm Mạch, nghèo túng nữa bọn họ cũng không dám nói

gì đâu?"

"Vậy cũng đúng!"

"Được rồi, tôi vào trong chuẩn bị quần áo đây, Tiểu Toa, cô phải ra ngoài mua đồ ăn rồi, khi nào ăn cơm tối tôi sẽ đến."

"Được, Pizza Hut sao?"

"Cũng có thể, hai người thích ăn gì thì mua đó đi, thuận tiện mua giúp cho tôi một phần."

"OK, không thành vấn đề."

Úc Tử Ân mới vừa vào phòng thay quần áo, Tiểu Mễ liền bu lại, mặt đầy

mong đợi nhìn cô: "Chị, em muốn ăn canh móng ngựa ở Ngự Thiện Đường, lão đại cũng thích. . . . . ."

"Vậy thì quyết định Ngữ Thiện Đường đi!" Im lặng liếc cô một cái, Tiểu

Toa cầm lấy điện thoại trên bàn, mở máy vi tính ra liếc nhìn tấm thực

đơn trên máy tính, vừa gọi điện thoại vừa đọc tên món ăn.

——《Quân môn sủng hôn》——

Vào nửa đêm, khắp nơi trong Kim Cung đều được ánh đèn chiếu rọi, cơ hồ

chiếu sáng nửa vùng trời, kéo ra một cuộc sống ồn ào về đêm.

Sau khi Tiểu Mễ và Tiểu Toa lái xe đưa Úc Tử Ân vào Kim Cung, trực tiếp lên lầu, tìm một góc khuất ngồi xuống.

Mới vừa lên đến lầu hai, Úc Tử Ân liền thấy Hồng Di đi từ ghế dài đến, lễ phép cười lên tiếng chào, "Hồng Di."

"Ân Ân." Hồng Di đi lên trước, cũng lên tiếng chào Úc Tử Ân, "Bên trong

đã có rất nhiều người rồi, đi thôi, tôi sẽ đưa cô đến đó."

"Có thể dì rất bận, thật là làm phiền dì quá! Tự cháu có thể lên đi." Đi ở bên phải Hồng Di, Úc Tử Ân cười đưa mắt nhìn lên lầu, hôm nay khách

rất đông, đoán chừng Hồng Di rất bận rộn

"Không có việc gì, tôi cũng có thể nhân cơ hội này lén lười biếng." Bấm

thang máy xong Hồng Di quay đầu nhìn Úc Tử Ân một cái, "Cô và Dịch Khiêm Mạch như thế nào rồi, định tổ chức với lễ vào lúc nào? Có nói với ba

chưa?"

"Cháu theo anh ấy, trước khi kết hôn đã dọn về sống chung, để có thể

tăng thêm hiểu biết lẫn nhau. Về phần hôn lễ, ba mẹ anh ấy đã quyết định sẽ tổ chức vào ngày Quốc Khánh, nhiều người sẽ vui vẻ hơn, dù sao còn

chút thời gian, không vội." Bước vào thang máy, Úc Tử Ân quay đầu nhìn

về phía Hồng Di, khẽ mỉm cười, "Hồng Di, vậy cô cùng cha cháu thế nào?

Tính toán lúc nào sẽ làm rõ chuyện của hai người? Không thể cứ im lặng

bên cạnh ông ấy như thế này? Việc này rất uất ức cho cô!"

". . . . . ." Nghe được lời nói của cô, Hồng Di sửng sốt một chút, hình

như có chút không thể tin, "Ân Ân, cháu. . . . . . không phải cháu không để ý sao?"

Có thể rộng rãi giựt dây để cha mình đến mẹ kế, thứ nhất cô sợ rằng Úc

Tử Ân vẫn còn sợ, thứ hai sợ lòng cô yếu đuối dễ sinh ra mặc cảm.

"Để ý cái gì? Tuổi của cha cháu cũng đã cao rồi, cưới được người như dì

là phúc phần của ông ấy!" Khẽ cười một tiếng, cô cúi đầu quay sang nhìn

túi xách, nhàn nhạt mở miệng: "Mẹ cháu cũng đã ra đi nhiều năm như vậy,

những năm này ông đã vô cùng cực khổ mới nuôi được cháu không lớn. Cháu

là con cái, đương nhiên không hy vọng nửa đời còn lại của ba mình tiếp

tục chịu nhiều cơ cực rồi, có một người hầu hạ bên cạnh ông là điều tốt, về sau cháu sẽ lập gia đình, không thể ngày ngày ở bên cạnh ba phải

không ạ? Nếu lỡ ông có ốm đau gì, bưng trà dâng nước cũng có dì ở bên

cạnh ba, không phải sao?"

"Ân Ân. . . . . ." Hồng Di cảm kích nhìn cô, chưa từng nghĩ tới cô lại

hiểu chuyện hơn người khác như thế, cũng rộng lượng hơn người khác rất

nhiều.

"Hồng Di, con người lúc còn sống cũng chỉ vài năm thôi, một cái chớp mắt sẽ không còn, thay vì đi để ý nhiều điều như vậy, còn không bằng

co


Insane