Khiêm Mạch chạy tới Kim Cung, thì
người tổng giám đốc Kim Cung luôn không dễ dàng lộ diện, mang theo một
nhóm người đang mặt trang phục màu đen cung kính chờ tại cửa, có lão đại của các ban phái xã hội đen hợp lại không? nhất thời khiến khách trong
Kim Cung sinh ra tò mò, nhưng một lúc sau đã biết đây là chuyện lớn
không được phép tham gia, rối rít núp ở góc bên cạnh.
Nghe được có tiếng khách bên ngoài đi vào, một hai người đứng ở ghế dài bên ngoài lan can nhìn về động tĩnh phía dưới.
Thấy Dịch Khiêm Mạch đi vào, Tổng giám đốc Hàn Tiêu bước nhanh đi lên trước, một mực cung kính cúi đầu, "boss!"
"Người nào? Bây giờ đang ở đâu?!" Không nhìn quanh, không quan tâm mình
có đưa đến chấn động cho mọi người hay không, Dịch Khiêm Mạch vừa mới
bước vào Kim Cung liền mở miệng hỏi.
"Ở lầu bảy, phòng tím." Đuổi theo bước chân, Hàn Tiêu bấm cửa thang máy, dẫn anh lên lầu, sau lưng là đám hộ vệ hộ tống đi vào bằng một thang
máy khác
Lầu bảy cửa, đám hộ vệ đang đứng cung kính chờ ở cửa, thấy hai người đến liền mở cửa ra, Dịch Khiêm Mạch bước nhanh hơn đi vào, bước vào phòng
liền nhìn thấy bóng dáng trên ngực Tiểu Toa, trên người bọc áo choàng
Kim Cung , đầu tóc rối bời, không cần nghĩ cũng biết xảy ra chuyện gì,
trong lòng chợt hoảng hốt, anh vội vã chạy tới, ôm lấy cô gái nhỏ trong
tay Tiểu Toa, đau lòng sờ sờ mặt
của cô, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt áy náy của Tiểu Toa: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"
Đứng ở một bên, Tiểu Toa cúi đầu trầm giọng trả lời: "Trong lúc gặp gỡ
hội bạn cũ, đã có người bỏ thuốc, tôi mới vừa kiểm tra, đúng là thuốc
mê, cụ thể có thành phần khác hay không thì phải đến bệnh viện kiểm tra
một chuyến.
Cúi đầu, anh nhìn cô gái trong ngực, nhỏ tiếng gọi: "Ân Ân? Ân Ân em tỉnh lại đi!"
Gọi thêm vài tiếng nữa thấy cô vẫn không có phản ứng, anh không khỏi xụ
mặt xuống, quay đầu nhìn về phía Tiểu Toa,gầm nhẹ: "Người đâu?!"
"Theo hướng chỉ của Tiểu Toa, Dịch Khiêm Mạch quét mắt nhìn đám người
đứng trong phòng, chắc hẳn đó là nhóm người cùng tham gia buổi họp hôm
nay, quét mắt một vòng, anh quay đầu nhìn về phía người đàn ông bị trói
quỳ trên sàn nhà: "Chính là hắn ta? Hắn ta là ai?!"
"Mới vừa rồi tôi có hỏi qua, cũng là thành viên trong nhóm bạn bè." Lúc
nói lời này, cô ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Tiểu Uyển đang đứng trong đám người đó, hài hước giật giật khóe miệng, "Không ngoại trừ có người chỉ
điểm."
Nắm chặt quả đấm, anh dường như sắp nổi điên: "Hàn Tiêu, kiểm tra cho
tôi! Không bỏ qua bất cư người nào có tham gia bữa tiệc này!"
Đột nhiên có một dòng khí lạnh truyền qua, Tổng giám đốc hít một hơi thật sâu, cung kính mở miệng: "Dạ, boss!"
Dịch Khiêm Mạch ôm cô gái đang bất tỉnh trên ghế salon, chậm rãi đứng
dậy, ánh mắt lạnh lẽo rơi vào trên người Lâm Tiểu Uyển đang đứng ở hàng
thứ nhất, giọng khàn khàn mang theo vài phần chết chóc: "Đừng để cho tôi điều tra được chuyện này có liên quan đến cô, nếu không cô chờ mà xem
tôi sẽ cho người giết sạch người nhà họ Lâm các người!"
"Tiểu Mạch, em.....Chuyện này, không quan hệ với em...." Lâm Tiểu Uyển
đang muốn giải thích, Dịch Khiêm Mạch đã ôm người ra khỏi phòng, căn
phòng vốn đang yên tĩnh vào giờ phút này lại đang tỏa ra hơi lạnh.
Dịch Khiêm Mạch vừa đi, đám người vốn đang yên tĩnh liền lên tiếng bàn
bạc, không ít người rối rít nhìn về phía Tổng giám đốc Kim Cung - người
không dễ xuất hiện bên ngoài, nhớ đến cảnh mới vừa rồi anh một mực cung
kính với Dịch Khiêm Mạch, còn có một tiếng boss kia, phần lớn mọi người
hiểu rõ người tổng giám dốc đứng đằng sau câu lạc bộ Kim Cung thần bí
nhất thành phố C là Dịch Khiêm Mạch, tổng giám đốc của tập đoàn QM!
Vừa ý thức được điều này, Lâm Tiểu Uyển không khỏi rùng mình một cái,
quay đầu nhìn về phía Tổng giám đốc và người quản lý chỗ này, mơ hồ có
dự cảm xấu, lần này hình như cô đã thật sự trêu chọc đến Dịch Khiêm Mạch rồi.
Quay đầu liếc nhìn Trương Cần đang quỳ trên mặt đất, cô khẽ vặn lông
mày, trong lòng chỉ có thể cầu nguyện anh ta đừng có khai tên mình ra,
nếu không trêu chọc đến Dịch Khiêm Mạch thì khẳng định sẽ không có cái
kết cuộc tốt đẹp.
Ngàn tính vạn tính chỉ sai một đường là sẽ hủy tất cả. Cô không thể nào
ngờ đến Dịch Khiêm Mạch sẽ an bài hai người phụ nữ ở bên cạnh để bảo vệ
cho Úc Tử Ân, càng không nghĩ tới trong lúc mấu chốt - chuyện tốt sẽ bị
phá hủy, thật là rất xui xẻo mà!
Cận vệ vừa tới cửa Kim Cung, vội vã chạy tới liếc nhìn cô gái đang nằm
trong ngực của Dịch Khiêm Mạch, hơi sững sờ, còn chưa kịp lấy hơi đã
hỏi: "Boss?!"
Vẻ mặt của Dịch Khiêm Mạch vô cùng bình tĩnh, lạnh giọng mở miệng: "Đi
giúp Hàn Tiêu, trước khi trời sáng, tôi muốn biết rõ chân tướng sự
việc!"
"Dạ!" Chưa bao giờ cảm thấy boss lạnh lùng và nghiêm túc như vậy, cận vệ cũng không khỏi run rẩy, sau khi nhận xong mệnh lệnh thì lập tức rời
đi.
Lên xe, Văn Khâm nhanh chóng khởi động động cơ, người đàn ông ở ghế sau
nhàn nhạt mở miệng: "Trước tiên đi đến bệnh viện tìm Văn Niên."
"Được, tôi vừa mới gọi điện thoại cho anh ấy." Nhìn qua kính chiếu hậu,
Văn Khâm nhanh chóng chạy x