qua cũng không nhiều lời, lạnh nhạt đứng
tại chỗ. Chuyện này nếu Dịch Khiêm Mạch nói anh sẽ xử lý, như vậy cô
cũng không còn lo lắng gì nữa rồi.
Điều duy nhất cô lo lắng chính là sợ chị em Lâm Tiểu Uyển vùng vẫy giãy
chết, chơi một ván cờ rách như thế thì cô sẽ gặp phiền toái.
Cái gọi là minh thương dễ tránh *(tức là hành động ngoài sáng dễ thấy, còn ngầm thì khó), đó chính là cái cô sợ nhất.
Mà hình như cô đã đánh giá thấp khả năng của Dịch Khiêm Mạch, cũng chỉ
trong mấy ngày cô đã lấy được chút tin tức từ Tiểu Mễ và Tiểu Toa, biên
cảnh đã bắt được một vụ buôn bán lớn, mọi người đang tụ tập nơi đó thì
bị bắt quả tang, bị chết ra sao thì chỉ nói hàm xúc mấy câu thôi, nhưng
dường như có chút nghiêm trọng, tối thiểu được một nhóm buôn lậu thuốc
phiện, duy trì an toàn cho quốc gia.
Về phần ông trùm ma túy một mực đứng phía sau che chở chị em nhà họ Lâm, cũng bị cảnh sát bắn chết ở một thị trấn nhỏ, mất đi núi dựa lớn, nhà
họ Lâm thật sự thảm hại, không thể tiếp tục đứng lên.
Mà từ đầu đến cuối cô đều ở nhà, không có đi ra ngoài, đang cố gắng hoàn thành những khâu cuối cùng cho bộ lễ phục của mình, mặc dù bận rộn đơn
điệu, nhưng cũng đầy thú vị.
Cũng không biết lấy bao nhiêu quan hệ, tốn bao nhiêu tiền, cuối cùng Lâm Toàn Minh và Lâm Tiểu Uyển biết được việc Dịch Khiêm Mạch đang ở sân
đánh golf, thấy anh đánh xong cần nghỉ ngơi, vội vã lôi kéo Lâm Tiểu
Uyển chạy tới, bộ dáng nghèo túng và nhếch nhác chẳng hề giống với vị
đại tướng quân trong quá khứ.
Đang cầm khăn giấy ướt thay Dịch Khiêm Mạch lau mồ hôi, nghe được tiếng
bước chân dồn dập, theo bản năng Úc Tử Ân quay đầu lại nhìn về phía sau
lưng, chỉ thấy Lâm Toàn Minh lỗi Lâm Tiểu Uyển vội vội vàng vàng chạy
tới, phịch một tiếng, quỳ gối trên cỏ, còn chưa kịp lấy hơi liền mở
miệng cầu khẩn: "Tổng giám đốc Dịch, van xin anh bỏ qua cho chúng tôi
đi! Tất cả chuyện ngày hôm đó đều là lỗi của Tiểu Uyển, hôm nay tôi dẫn
nó tới đây, cậu muốn xử lý nó như thế nào cũng được, van xin cậu...."
"Xử lý?" Dịch Khiêm Mạch cười lạnh một tiếng, trên gương mặt dịu dàng là ánh mắt lạnh lẽo được che giấu sau viền kinh rộng, nhưng vẫn có thể cảm thấy quanh cơ thể anh ngập tràn vị chết chóc: "Xử lý cô ta xong sợ dơ
bẩn tay tôi. Không phải cô luôn luôn nói mình có khả năng sao? Phải sớm
nhìn ra kết cuộc như thế này chứ?"
Lôi kéo người bên cạnh ngồi xuống ghế dựa, Dịch Khiêm Mạch hài hước nhìn cô gái vẫn còn đứng chưa chịu phục, nhàn nhạt nhíu mày, "Sớm nói cho cô đừng có ý nhúng chàm những vật không thuộc về cô, do biết rõ rồi mà còn không chịu phục. Thì đó là hậu quả!"
"Dạ, tôi đáng chết! Nhưng tôi yêu anh cũng có lỗi sao? Tại sao con nhỏ
Úc Tử Ân này có thể yêu anh còn tôi thì không?! Tôi đã yêu anh nhiều năm như vậy, không thể ít hơn cô ta dược, tại sao lại là cô ấy!" Những
chuyện phải trải qua trong mấy ngày qua đã quá mức tàn khốc, dường như
ép cho Lâm Tiểu Uyển có chút điên cuồng, nhìn về phía Úc Tử Ân, ánh mắt
có chút ác độc đến cơ hồ hận không được nhào đến cắn chết cô.
"Tại sao cô không hỏi lại tư cách của mình! Những người phụ nữ như cô
vậy, căn bản không xứng đáng để yêu tôi!" Quay đầu,Dịch Khiêm mạch lành
lạnh nhìn về phía Lâm Toàn Minh đang quỳ trên mặt đất với vẻ mặt cầu
khẩn, "Mảnh đất kia tôi lấy tiền mình mua lại giúp ông, không tính là
thua thiệt cho ông, thế là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ ông rồi! Hãy cầm số tiền kia cút ra khỏi thành phố C, nếu không đừng trách tôi quyết
không lưu tình!"
Khẽ hừ một tiếng Dịch Khiêm Mạch khẽ nắm tay cô gái nhỏ đang im lặng bên cạnh rời đi, anh không muốn giải quyết Lâm Tiểu Uyển trước mặt Úc Tử
Ân, sợ về sau sẽ tạo thành ác mộng cho cô, cho nên lần này, tạm thời bỏ
qua cho cô gái kia.
Vẻ mặt tuyệt vọng của Lâm Toàn Minh hòa cùng với sắc mặt có chút không
cam lòng, có chút oán hận nên cứng ngắc của Lâm Tiểu Uyển khi nhìn bóng
dáng rời đi, một tuyệt vọng, một dữ tợn.
Hai người mới vừa đi, Lâm Toàn Minh đang quỳ trên mặt đất chợt đứng lên, giơ tay cho Lâm Tiểu Uyển một bạt tai: "Đều tại mày! Nhà họ Lâm rơi vào hôm nay làm tại mày! Nếu như mày không động đến người phụ nữ của Dịch
Khiêm Mạch, thì căn bản hắn ta cũng không xuống tay với Lâm thị, tiện
nhân!"
Lâm Tiểu Uyển bụm mặt, nhìn người cha độc ác của mình, cái người cha vẫn luôn đem cô đẩy vào trong hố lửa, độc ác mà ghen ghét, cắn răng nghiến
lợi xoay người rời đi.
Úc Tử Ân, cái gì không phải của tôi thì cô cũng đừng mong lấy được! Nhìn chuyện xảy ra ở thành phố C, Đường Minh Lân đại khái cũng đoán được là xảy ra chuyện gì, liên tiếp gọi nhiều cuộc điện thoại hẹn gặp mặt Úc Tử Ân, do dự liên tục, cuối cùng Úc Tử Ân vẫn đồng ý.
Để suy tính cho sự an toàn, Đường Minh Lân cũng rất thức thời chọn địa điểm hẹn là nhà hàng Tây trong World Trade Center.
Đi theo vào phòng ăn, Tiểu Mễ và Tiểu Toa liếc nhìn bóng dáng đang ngồi
bên cạnh cửa sổ, nói thầm vài câu với Úc Tử Ân sau đó trực tiếp vòng tới chỗ lấy đồ ăn, hai cặp mắt thỉnh thoảng nhìn về phía bàn ăn bên cạnh
cửa sổ, đề phòng hoạn loạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Kéo gh