g cùng anh trai, cô cao hứng bay đi qua.
“Tiểu Dung Dung, chị đã
đến rồi! Ai nha nha, nhớ em không!”
Cơ hồ đồng thời, Vạn Tuế
kéo mái tóc dài của cô. ”Chó ngoan không cản đường.”
“Đại hiệp tha mạng! Đại
hiệp tha mạng!” Vạn Quý Phi kéo lấy mái tóc chính mình yêu thích oa oa kêu to.
“Dừng lại a! Sẽ đau.” Đạm
Dung đánh cánh tay hắn một chút, Vạn Tuế tức thời buông tay, hừ một tiếng đi
vào.
“Tiểu Dung, cũng là chị
rất tốt với em. Xem, ai cũng thích khi dễ em!” Vạn Quý Phi xoa ót khóc không ra
nước mắt.
“Còn có ai khi dễ em?”
“Còn không phải cái Hoắc
Duẫn… Đình… kia” Vạn Quý Phi hơi mếu máo, nhắc tới cái tên này liền thương tâm.
“Hoắc tổng? Em cùng hắn
còn liên lạc?” Nhà của Hoắc Duẫn Đình đã đi vào giai đoạn kết thúc, trong
khoảng thời gian này cô cũng chưa nhìn thấy hắn. Đạm Dung nghĩ hắn cùng Vạn Quý
Phi sớm đã không còn liên lạc?
“Tiểu Phi như thế nào
cùng người này nhận thức ?” Xa xa khi Vạn Tuế nghe được cái tên này không hờn
giận hỏi.
“Lần trước ở nhà ăn…”
“Ai nha nha, việc này
đừng nói nữa. Tiểu Dung Dung, em nói với chị chuyện này vui lắm!” Sợ anh trai
biết Đạm Dung cùng tiểu nhân âm hiểm này có tiếp xúc sẽ ghen, Vạn Quý Phi lập
tức mở miệng chặn đứng lời nói kế tiếp của cô ấy. Hai người này thật vất vả mới
có ngày hôm nay, vẫn là đừng gây thêm rắc rối.
Quả nhiên, sau đó cô đến
nhìn lén thấy bọn họ ở trong phòng tắm ôm nhau liền quay đầu trở ra, lại cảm
thấy chuyện chính mình làm tuyệt đối đúng.
Buổi tối mẹ làm lẩu thịt
bò mà cô thích nhất, tuy rằng ba không ở nhà ăn cơm, nhưng bởi vì có thêm Đạm
Dung cùng anh trai, trong nhà vẫn thực náo nhiệt.
Thật muốn cùng bọn họ
chia sẻ bát quái vừa mới nghe được, đoán trước được anh trai sẽ nổi bão, nhưng
lại không đoán trước chuyện hắn sẽ tức giận đến như thế, thế nhưng ngay cả lời
nói không cần đứa nhỏ cũng đều tuôn ra.
Sau bầu không khí tràn ngập
mùi thuốc súng, ăn xong bọn họ liền nhanh chóng rời đi, bà nội tức giận đến
toàn thân đều phát run, mẹ vội vàng an ủi.
Vạn Quý Phi lần đầu cảm
thấy chính mình tội ác tày trời, cả nhà mọi người thật ấm áp ăn bữa cơm, lại
bởi vì quá mức đắc ý vênh váo mà đem mọi người chọc đến tức giận.
Cả đêm không thể ngủ,
ngày hôm sau lại mang theo hai con mắt đen đi gặp Hoắc Duẫn Đình. Bởi vì tâm
tình không tốt lắm, cô chính là yên lặng chụp ảnh, ít khi im lặng như vậy.
Hoắc Duẫn Đình đã không
dưới ba lượt ngó sang nhìn cô nhóc này, mới qua một đêm, vì sao cô hôm nay nhìn
trông buồn bã ỉu xìu như vậy?
“Tối hôm qua lại đi làm
kẻ trộm?”
Đang chụp ảnh thình lình
bàn tay cô run lên, ảnh chụp bị khét. Ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, chỉ thấy hắn
hai mắt nâng lên, làm như đang trông chờ đáp án của cô, nhưng là chính mình
cùng hắn không thân thiết đến có thể tâm sự, vì thế không tiếng động cúi đầu,
tiếp tục công việc trong tay.
Cư nhiên lại đem hắn
thành trong suốt, xem ra là thật sự xảy ra vấn đề. Thói quen của cô vẫn hay thì
thầm lít chít luôn miệng, hiện tại trầm tĩnh như vậy hắn thực cảm thấy cả người
không được tự nhiên.
Tự hỏi một hồi, hắn đột
nhiên nói: “Có một người đến nước ngoài du lịch, không cẩn thận lạc vào một
hang động trong núi, thời điểm khi nhân viên cứu viện đến, ở phía trên hỏi:
‘How are you?’ Sau đó xuất phát từ thói quen của người Trung Quốc cùng với sự
hiểu biết tiếng Anh, hắn trả lời: ‘Fine,Thank you.’ Co đoán hắn cuối cùng như
thế nào?”
Lòng hiếu kỳ thực dễ dàng
đã bị khơi mào, Vạn Quý Phi dừng lại, hơi ngẩng đầu lên hỏi: “Như thế nào?”
“Bởi vì hắn nói không có
việc gì, nhân viên cứu viện liền bỏ đi, cuối cùng hắn chết .”
‘Phốc.’ Vạn Quý Phi nhịn
không được bật cười, lập tức lại cảm thấy chính mình cười có chút thực không
tính cách, vì thế nhếch miệng nói: “Thật nhạt nhẽo.”
Hoắc Duẫn Đình nhún nhún
vai, ngồi xuống đất ở bên cạnh cô, đôi chân thật dài cong lên, bộ dáng nhàn
nhã.
“Nhạt nhẽo mà cô cũng
cười ? Vẫn là đừng giả bộ thâm trầm, thật sự rất dọa người .”
“Nào có giả bộ thâm
trầm?” Vạn Quý Phi nỗ lực bĩu môi, ngồi chổm hổm cũng mệt, đơn giản cũng học
theo hắn ngồi xuống đất. Vùi đầu đau khổ suy tư vài giây, vẫn là cảm thấy trong
lòng có chuyện không nói ra thì không thoải mái.
“Anh có trải qua loại này
hay không? Ân, chính là nói lung tung, sau đó chọc người khác mất hứng, cho nên
cũng rất buồn bực?”
“Tôi cảm thấy, tôi nói
chuyện đều rất có đạo lý, tuyệt đối không có như cô trải qua cái loại này.”
“Cắt!” Là ai lúc trước
làm cho cô xấu hổ? Thôi, nói với hắn cũng phí công, hỏi sai người. Cô nhảy dựng
lên, một lần nữa mở máy chụp ảnh ra, tiếp tục chụp ảnh.
Hoắc Duẫn Đình hai tay
chống đỡ ở sau người, nhìn hai má của cô phúng phính như con ếch, bất tri bất
giác trên khuôn mặt tự nhiên nhiễm ý cười.
Sau giữa trưa, Vạn Quý
Phi lần đầu cùng bạn bè quen biết bên ngoài chia sẻ tâm sự, đáng tiếc mỗ nam
kia quá xấu tính, sau câu nói đầu tiên liền đem nhiệt tình của cô chặn lại. Bất
quá cũng bởi vì dạng này, nên nỗi lòng đa sầu đa cảm của cô chỉ ngắn ngủn lưu
lại nửa ngày, phiền não rất nhanh đã bị ném đến cửu tiêu vân ngoại*.