“A! Sư huynh cũng nhận
thức tiểu Phi tử nhà em?” Thiệu Mẫn ghé vào trên vai Vạn Quý Phi, tràn đầy ý
cười hỏi.
“Ân, cùng xã đoàn .”
Nhìn đôi môi mỏng manh
của hắn chậm rãi phun ra vài từ, Vạn Quý Phi nhất thời tâm hoa nộ phóng. Nguyên
lai… Nguyên lai hắn cũng có để ý.
“Là… Đúng vậy.” Cô vô vị
lặp lại, khóe miệng lặng lẽ giơ lên.
“Viên mãn a!” Thiệu Mẫn
hì hì lại bồi thêm một câu, Tiếu Hà chính là thản nhiên cười cười, vẫy vẫy tay
chuẩn bị tránh ra.
Thiệu Mẫn huých vai Vạn
Quý Phi ngừng ý cười vẻ mặt háo sắc, đè nặng thanh âm vừa nói: “Uy , đừng ngốc
nữa, hành động!”
Hiện tại? Nhưng là, nhiều
người như vậy? Vạn Quý Phi lắc đầu, Thiệu Mẫn trợn mắt trừng, cô nghĩ mà sợ run
rẩy cả lên, xiết chặt quyền đầu, như ra trận chiến nhỏ nhẹ kêu: “Tiếu… Tiếu sư
huynh!”
Tiếu Hà nghe tiếng quay
đầu lại, Vạn Quý Phi nuốt một ngụm nước bọt, chần chờ không biết nói gì thì
tốt. Thân thể lại bất thình lình bị Thiệu Mẫn đẩy về phía trước vài bước, cô bị
loạng choạng một cái, vô thố đứng thẳng.
“Có chuyện gì?”
“Em… Em…” Ấp úng hơn nữa
ngày, thật vất vả mới cố lấy dũng khí: “Em rất vui…” Nói còn chưa đầy đủ, di
động đột nhiên kêu lên.
“Mẹ bạn tìm bạn, ba bạn
tìm bạn, anh bạn tìm bạn, bà nội bạn tìm bạn, chú dì của bạn toàn thế giới đều
đang tìm bạn! Mẹ bạn tìm bạn…” [TNN: Ta...ta đau bụng quá. hố hố O ^_^ O '>
“A?” Đây là cái tình
huống gì?
“Hình như em có điện
thoại.” Hắn chỉ chỉ vào túi áo của cô, Vạn Quý Phi không thể không lấy điện
thoại ra, xấu hổ cười cười, nhanh chóng xoay người nhận điện.
Ô… Tỏ tình bị đánh gãy.
Ô… Tiếng chuông như thiên lôi này lại bị hắn nghe được. Ô… Vừa rồi miệng hắn
hiện lên mạt cười kia là có ý tứ gì? Ô… Cô thật muốn chết! Trở về trước tiên
nhất định phải đem tiếng chuông này thay đổi!
“Vạn Quý Phi.”
Điện thoại truyền đến
thanh âm lười nhác, lại là xú gia hỏa* này! Cô nghiến răng nghiến lợi thấp giọng hỏi: “Chuyện
gì?”
*Xú gia hỏa: kẻ xấu xa
“Tôi ở bên ngoài trường
học của em.”
“Đâu liên quan gì tới
tôi?”
“Đi ra!”
“Mới không!”
“Tôi đây trực tiếp đem xe
chạy vào, sau đó ở radio nói muốn tìm Vạn Quý Phi.”
“Anh…” Vạn Quý Phi hít
thật sâu vào một hơi, hơn nữa ngày mới lộ ra thanh âm nửa khóc nói: “Chờ tôi!”
Lời của Editor: Lúc đầu
QT dịch là Tiếu gì đó, bạn cứ tưởng Phi Phi thích người ta nhưng không biết rõ
tên. Mừng hụt, ai dè bạn này họ Tiếu tên Hà ~ đại thần nhưng trong này không có
đất dụng võ. Thất Thất ác quá.
T_TIII Bạn ý cùng tên
blog ta, thế mà…
Khi mắt lạnh Thiệu Mẫn
mang theo mũi kiếm lợi hại nhìn dọc theo sân bóng rổ, Vạn Quý Phi lấy tốc độ
cực nhanh dốc lòng bay ra cửa chạy đi, e sợ chỉ cần chậm vài giây, tên kia thật
sự trực tiếp đi vào tìm người. Thẳng đến khi thở hổn hển vù vù tìm được xe của
hắn, cô mới thở phì phò buông tảng đá lớn trong lòng xuống.
“Tìm… Tìm tôi có chuyện
gì?” Cô khom thắt lưng dùng sức để thở, nhìn qua cửa kính xe đang nửa mở hỏi
người đang ngồi ở bên trong. Chủ nhật tuần trước vừa chụp ảnh, cô đều up ảnh
chụp lên website rồi mà, chẳng lẽ còn sót lại cái gì?
“Trước lên xe.”
“Đi đâu?”
“Mời cô ăn đại tiệc.”
Chỉ vì việc này?
Cô lắc đầu: “Không cần.”
Đại ân không cần lời cảm tạ, chỉ cần hắn đừng phiền cô nữa là được.
“Cô muốn cho tôi phải nợ
cô sao?”
A, đau đầu! Nam nhân này
như thế nào khó chơi như vậy? Muốn hỗ trợ lại không muốn thiếu nợ lẫn nhau,
tốt! Cô sảng khoái ngồi lên xe, thắt dây an toàn.
“Nhất định là anh mời
nha!” Cô xác định rõ ràng lại mới được.
Vừa rồi đi ra từ sân bóng
rổ, ngay cả ký túc xá cũng không trở về, trên người ví tiền cũng không mang
theo, cũng chỉ có điện thoại. Lần này vô luận như thế nào cũng không thể lại
cậy mạnh, cho nên vẫn là trước tiên là nói rõ về chuyện này.
“Đương nhiên! Cho dù cô
lại dành thanh toán, tôi cũng không cho.” Hoắc Duẫn Đình trêu ghẹo cười cười,
hai tròng mắt bị kính mắt che khuất vẻ mặt tính kế.
Vạn Quý Phi phút chốc
quay đầu, thật sâu trừng hắn liếc mắt một cái, Hoắc Duẫn Đình cười càng thoải
mái.
Cũng không hỏi hắn như
thế nào lại từ thành M đến thành phố G đây, dù sao người này luôn xuất quỷ nhập
thần, cô nửa điểm cũng không quan tâm.
Trong não hiện ra tình
cảnh vừa rồi ở sân bóng rổ, tinh thần có chút hoảng hốt. Không biết Tiếu sư
huynh có cảm thấy cô thực động kinh hay không? Không biết bây giờ Thiệu Mẫn có
điên cuồng muốn bắt người hay không. Ai, đau buồn a.
Volvo màu đen lăn bánh
rời đi trường đại học, rất nhanh liền ra đường cao tốc. Cô từ trong trầm tư dần
phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện tốc độ xe cực nhanh, nhìn ra bên ngoài
cửa sổ, thiếu chút nữa liền hôn mê.
“Anh… Anh muốn mang tôi
đi nơi nào thế?”
“Ăn cơm.”
“Ăn cơm làm sao ra ngoài
đường cao tốc?” Hơn nữa cô nhận ra được, đây là phương hướng trở về thành phố
M.
“Bởi vì cảm giác tốc độ
khá.” Hắn đầu thoáng nhìn qua cô, bình tĩnh trả lời, giống như vấn đề cô hỏi
cực ngu ngốc.
Vạn Quý Phi cầm chặt lấy
dây an toàn, thiếu chút nữa là thét chói tai: “Tôi đương nhiên biết đi dường
cao tốc có tốc độ khá cao, vấn đề là, anh muốn đưa tôi trở về t
