hành phố M?”
Thành G có nhiều quán rượu lớn nhỏ như vậy, vì sao phải ngàn dặm xa xôi chạy về
thành phố M? Chỉ vì một bữa cơm?
“Thông minh!” Hắn gật gật
đầu, trên mặt lộ ra chút tán thưởng.
“Tôi mang cô đi một nơi
thực sự rất đáng xem, đảm bảo cô đi qua nhất định khen không dứt miệng. Chờ cơm
nước xong, tôi đưa cô về nhà là được, dù sao hôm nay là thứ sáu.”
“Nhưng là… Nhưng là tôi
cái gì cũng không mang theo.” Với lại tuần này cô cũng không tính về nhà.
“Về nhà còn cần mang theo
cái gì?”
Bị hắn hỏi như vậy, Vạn
Quý Phi khinh ngạc một chút. Cũng đúng, có người về nhà căn bản cái gì cũng
không mang. Không có biện pháp, xe đã đi qua ranh giới hướng về thành phố M
rồi, cô muốn phản đối cũng không kịp.
Rời đi thành G, xuyên qua
thành phố L, là vào trung tâm thành phố M, thời gian đã nhanh đến chạng vạng 6h
tối.
Dọc theo quốc lộ đi không
bao lâu, xe chuyển vào vùng ngoại thành, chung quanh hoàn cảnh càng chạy càng
tối.
“Còn rất xa? Anh xác định
nơi đó thực sự có thứ ăn tốt lắm sao?” Mắt thấy ông mặt trời mau xuống núi, Vạn
Quý Phi không khỏi oán giận.
Đi vào chỗ đó nếu là vùng
núi hoang vu hẻo lánh, hắn có thể đối với cô có ý đồ gây rối hay không? Nghĩ
vậy trong lòng cô sợ hãi.
“Sắp đến rồi, mùa này
thực thích hợp đi chỗ đó.”
Vạn Quý Phi nửa tin nửa
ngờ, cũng không nói nữa.
Ngoài cửa sổ hiện lên con
đường nhỏ quen thuộc nơi thôn quê, đi xuyên qua chợ, lại chậm rãi lên một cái
đê.
Con đường xi-măng trải dài
uốn lượn khúc quanh, phía bên trái nhìn lại là một đồng cỏ xanh mởn mởn, mà bên
phải còn lại chính là mặt biển rộng lớn. Tịch dương (nắng ráng chiều), thuyền đánh cá chầm
chậm lướt mặt biển, cảnh trí thật là say lòng người!
“Oa!” Trước mắt cảnh sắc đột
nhiên rộng mở sáng sủa, Vạn Quý Phi nhịn không được kêu to lên. Cô mở cửa kính
xe ra, ghé mắt vào ven đường, một trận gió biển mát rượi đánh úp lại, mang theo
hương vị muối mặn thản nhiên, tâm tình nhất thời sảng khoái rất nhiều.
“Rất đẹp đi!”
“Ừ!” Cô quay đầu hưng
phấn nhìn hắn lia lịa gật đầu, lập tức lại đem tầm mắt rơi xuống mặt biển.
“Không hối hận đến đây
đi.”
“Đúng!” Sống ở thành thị,
đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng xinh đẹp tự nhiên như vậy, đương nhiên cao hứng.
“Muốn đi xuống đi một
chút không?”
“Có thể chứ?” Đề nghị của
hắn khiến cô tâm động, mắt to quay đầu lại nhìn hắn tràn ngập kinh hỉ.
Hoắc Duẫn Đình gật đầu,
cũng đánh xe tấp vào một bên đường. Khi xe ngừng lại, Vạn Quý Phi đã khẩn cấp
mở cửa đi xuống.
Nơi này cách thôn làng
hơi xa, hơn nữa sắc trời đã tối, trên đê trừ bọn họ, ngay cả xe cộ qua lại cũng
thật ít.
Xa xa bờ bên kia trên
đỉnh nhà xưởng tỏa ra làn khói trắng mông lung, mà trước mắt một đàn vịt nhộn
nhịp đang tắm ở trên mặt biển, mặt nước biển tựa như một vỏ quýt không lồ.
“Hô!” Cô thật sâu hít một
hơi, hít vào trong lỗ mũi, hơi thở nồng đậm mùa xuân. Thật tiếc a, máy chụp ảnh
không mang theo, không thể đem một khắc này lưu lại.
“Cô có thể đi xuống một
chút.” Hắn chỉ chỉ bãi biển đối diện bờ đê, Vạn Quý Phi nhìn lại chính mình một
thân cao thấp, tuy rằng mặc váy, nhưng may mắn hôm nay mang hài vải, như vậy
hẳn là không thành vấn đề, vì thế gật gật đầu.
Bọn họ tìm được một con
đường nhỏ quanh co, từ từ đi xuống dưới. Vạn Quý Phi vài lần thiếu chút nữa té
ngã, hắn không thể không vươn bàn tay to đỡ cô bình ổn.
Bờ biển trải dài, xung
quanh là thuyền bè cập bến. Sóng biển dồn dập va vào bờ, vẽ nên những cành hoa
nhợt nhạt.
Vạn Quý Phi kêu to vọt
tới nơi sóng vừa vỗ về, nhìn mặt biển rộng lớn vươn tay duỗi người.
Gió lạnh phất phơ, thế
nhưng thật sự cảm thấy không lạnh lẽo chút nào, thật thoải mái, cô thật sự rất
yêu chỗ này nga.
“Nhìn xem bên kia, một
chút chúng ta ở chỗ này ăn cơm.” Hoắc Duẫn Đình chỉ chỉ cái bè cách nơi này
không xa, Vạn Quý Phi theo phương hướng nhìn qua, cái bè kia ở ven biển, tựa
như hòn đảo nhỏ. Thật sự thú vị thú vị nha!
“Nơi này còn có rất nhiều
vỏ sò, cô có thể thu thập.”
“Thật sao?” Cô ánh mắt
chợt lóe, khom thắt lưng tìm kiếm chung quanh. Quả nhiên, trên bãi cát phủ kín
đủ loại vỏ sò, có nhiều con hình dạng kỳ lạ nhưng lại thập phần đáng yêu.
Dù sao trái tim cũng là
tiểu hài tử, Vạn Quý Phi sung sướng đi tìm tìm kiếm kiếm. Không bao lâu sau,
trên tay cô đã ôm một đống lớn, còn vừa đi vừa từ một khe hở rớt ra một vài vỏ.
Hoắc Duẫn Đình lắc đầu,
từ túi áo lấy ra một cái khăn tay, mở ra đặt ở lòng bàn tay, Vạn Quý Phi vội
vàng thả xuống, phát hiện còn chưa có lấp đầy, vì thế lại vui vẻ rạo rực chạy
đi.
“Tôi lại đi nhặt thêm một
chút.”
Hoắc Duẫn Đình im lặng,
sớm biết thế này hắn sẽ không hỗ trợ.
Một lát sau, ráng chiều
hoàn toàn nhập vào mặt nước, ánh chiều tà ở mặt biển nhẹ nhàng phiêu bồng.
Thân ảnh kiều nhỏ kia
đang ngồi trên mặt đất, còn đang cố gắng nhặt lấy nhặt để. Hoắc Duẫn Đình rốt
cục nhịn không được hô qua: “Tốt lắm, phải đi!”
“Nga!” Cô lên tiếng đáp
lại, động tác dưới tay lại nhanh hơn. Một, hai, ba, ồ, thành công! Cô đem vỏ sò
bị dính một mảng bùn thật to nhặt lên, cao hứng chạy đến mặt biển tẩy sạch