ước, lấy lại kính mắt đặt ở đuôi giường, cầm ví tiền cùng chìa khóa xe trên
bàn học phẫn uất đá cửa mà đi.
Mà người nằm trên giường
qua một phen ép buộc, lại giống như cái gì cũng chưa từng phát sinh, theo bản
năng kéo đệm mền qua, hơi lạnh lẻn vào hai chân, xoa xoa cái mũi, vô (số) tội
đi vào giấc ngủ.
Thời điểm Vạn Quý Phi
tỉnh lại, trong phòng máy điều hòa thổi vù vù. Cô sờ sờ hai cánh tay lạnh như
băng, gió lạnh đánh úp khiến cô mãnh liệt đánh một cái hắt xì thật kiêu.
Đây là làm sao?
Giãy dụa khởi động thân
mình, cái cảm giác đầu tiên chính là đầu đau đớn giống như búa bổ.
“A!” Say rượu, đây là tác
dụng phụ của việc say rượu trong truyền thuyết, thực mệt mỏi. Cô khe khẽ rên
rỉ, ôm đầu ngồi thẳng dậy.
Bên trong phòng u ám, mắt
quét một loạt căn phòng, phòng này cách phòng tắm bên phải một tấm thủy tinh
trong suốt, màu trắng mang theo hơi lạnh như băng. Bên trái là màn che cửa sổ
màu cà phê ngăn cách cảnh vật bên ngoài, cũng không rõ lúc này là khi nào rồi.
Trang hoàng mới mẽ tao
nhã, giống như là khách sạn.
Cô cả kinh, vội vàng sờ
sờ trước ngực, quần áo còn nguyên vẹn ở trên người, cô nhẹ nhàng thở ra một hơi
nhẹ nhõm. Hai chân giật giật, buông xuống đất, đầu càng đau đến lợi hại.
Giẫm lên đệm thảm dày,
thoáng đứng lên, ánh mắt lại quét nhìn xung quanh một vòng nữa, cuối cùng dừng
hình ảnh ở trên bàn học. Nơi đó có cái bảng tên, cô đi qua lấy lên xem, là tờ
xác nhận thuê phòng, mà trên mặt đính tên Hoắc Duẫn Đình, bên cạnh bảng tên còn
có một tờ hóa đơn. (chém đẹp câu cuối)
Cho nên nơi này là phòng
của hắn? Cô ném tờ giấy, đỡ trán ngồi trở lại trên giường, não nhớ lại từng
đoạn ký ức vụn vặt tối hôm qua khi ăn cơm. Sư huynh nói là hiểu lầm, ám chỉ
rằng hắn đối với cô không có ý tứ gì cả. Sau đó cô tâm tình rất kém cỏi, lấy
tên kia xả giận, lại sau đó chính là càng không ngừng uống thứ đồ uống kia.
Trí nhớ khi tua lại đoạn
này, cô ảo não vỗ vỗ đầu, trách cứ chính mình như thế nào uống rượu. May mắn…
Tên kia đem phòng cho cô trụ, chính mình đi rồi.
Tiến phòng tắm rửa mặt,
khi soi gương cảm thấy kỳ quái như thế nào miệng lại hồng như vậy. Sau khi đi
ra móc di động trong túi xách nhìn xem, đã là buổi chiều, còn có mấy cuộc gọi
đến, trong đó ba cuộc là Thiệu Mẫn, một cuộc khác… Là sư huynh.
Cô thở dài, nhấn dãy số
Hoắc Duẫn Đình, gọi đi.
Sau một hồi chuông, giọng
nữ máy móc vang lên: Thực xin lỗi, số máy quý khách đang gọi người sử dụng tạm
thời không tiếp nghe.
Như thế nào lại như vậy?
Cô sững sờ gọi lại, kết quả vẫn là giống nhau trả lời thuyết phục.
Tên kia không nghe điện
thoại của cô? Là vì tối hôm qua cô nói chuyện chán ghét hắn? Quỷ hẹp hòi! Cô
mắng hắn một câu, lập tức lại hối hận không thôi. Người này kỳ thật không xấu,
ít nhất không đem cô vứt ở trên đường.
Mang theo áy náy rời đi
khách sạn, trở lại trường học không khỏi bị phê bình một chút, cô hàm hàm hồ hồ
giải thích, ngày hôm qua anh trai đến tìm cô ăn cơm, sau đó về nhà, như vậy
Thiệu Mẫn mới bằng lòng yên tĩnh.
Đúng là càng nói càng
thuận miệng, cô rất là áy náy.
Buổi tối đánh điện lại
cho Hoắc Duẫn Đình, vẫn như cũ không người tiếp. Xem ra hắn là thật sự tức
giận, Vạn Quý Phi cắn cắn môi, gửi một tin cho hắn: Thực xin lỗi, tối hôm qua
không nên lấy anh làm nơi trút giận.
Giống như dự đoán không
có hồi âm, cô chưa từ bỏ ý định lại gửi thêm một cái: Cái kia, tối hôm qua cám
ơn anh.
Đợi hơn hai giờ, điện
thoại không có hồi âm, Vạn Quý Phi đành phải phẫn nộ tắt máy, ngủ.
Đêm đó, cô thấy mộng,
trong mộng có người dùng sức hôn cô. Dù rằng nụ hôn đầu tiên còn chưa có tiễn
đi, nhưng loại cảm giác tê dại này lại như tự mình trải qua cực mãnh liệt. Đáng
tiếc bộ dáng người cùng cô hôn môi thủy chung mơ hồ không rõ, cô nhiều lần nghĩ
muốn mở mắt ra, thế nhưng cuối cùng cũng không thành công. Nhiều lần giãy dụa,
rốt cục khi tỉnh lại, mới phát hiện chính là giấc mộng Nam Kha*.
*Giấc mộng Nam Kha:
giấc mơ hão huyền (Điển tích này xuất phát từ sách “Nam Kha ký thuật” của Lý
Công Tá đời Đường (Trung Quốc). Chàng trai Thuần Vu Phần nằm ngủ dưới gốc cây
hoè, mơ thấy mình được lấy công chúa và được bổ làm thái thú ở quận Nam Kha,
mừng quá bừng tỉnh dậy thì mới biết đó chỉ là giấc mơ)
—————– Tiếu: Vì là điển
tích nên có nhiều phiên bản không phải cố định nha.
Đầu óc mờ mịt, toàn thân
không hiểu vì cớ gì rét run, cô đoán chắc mình bị cảm lạnh. Chịu đựng hết tiết
tính đến phòng y tế trong trường lấy chút thuốc uống, ngoài ý muốn lại gặp Tiếu
Hà.
“Mặt của em thần sắc có
vẻ không tốt lắm, sinh bệnh sao?”
Tiếu Hà quan tâm làm cho
cô cảm thấy có chút xấu hổ, từ sau đêm đó cô ngay cả cuộc gọi của hắn cũng chưa
hồi đáp. Muốn nói lại không có gì để nói, ở trước ánh nhìn chăm chú của hắn
đành gật gật đầu. ”Có khả năng bị cảm.”
Hắn không nói cái gì nữa,
một đường đi theo cô đi đến chỗ phòng y tế, còn giúp cô lấy hộ dược. Yên lặng
giúp đỡ như vậy, Vạn Quý Phi cảm thấy đặc biệt khó chịu, so với sinh bệnh còn
khó chịu hơn.
Không thích tôi thì cũng
đừng tới gần tôi nữa! Trong lòn