mang theo một đứa nhỏ là không có cách nào sống sót .”
“Phu quân?” Cận Liễu Liễu bắt đầu cảm thấy bộ dáng Cổ Vưu Chấn nói chuyện có gì đó là lạ .
Cổ Vưu Chấn đột nhiên đẩy ra nàng: “Ngươi đi ra ngoài đi. Gia muốn ở một mình.”
“Vâng.” Cận Liễu Liễu chỉ có thể đi ra ngoài, đi tới cửa đã vòng trở về nói: “Phu quân, ngươi đừng quên đắp chăn.”
Cổ Vưu Chấn không nói gì, Cận Liễu Liễu liền đi ra ngoài.
Hắn nhìn đôi tay nhỏ bé của Cận Liễu Liễu đóng cửa lại, trong lòng giống như có dòng nước nóng đang sôi sục.
Tất cả những gì cha hắn nói đều không có sai, hắn là con cháu Cổ gia, hắn phải vì Cổ gia nối dõi tông đường.
Trong ba điều bất hiếu, không có con nối dõi tông đường là tội nặng nhất.
Tại thời điểm như thế này, nếu hắn thật sự có thể có một đứa nhỏ chưa ra
đời, cho dù không biết nam nữ, cha hắn cũng có thể được an ủi tuổi già
đi.
Bất quá là sinh một đứa nhỏ thôi, là lọai chuyện thiên kinh địa nghĩa của con người.
Trước kia hắn cũng đã có đứa nhỏ a, một oa nhi chưa ra đời, đã bị hủy ở trên tay Lý thị.
Hắn hiện tại bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hối hận, nếu lúc trước đứa nhỏ kia không có mất đi, bình an trưởng thành đến bây giờ, cũng đã hai tuổi
rồi.
Nếu có đứa nhỏ kia, hiện tại cha hắn cũng sẽ không nóng lòng như lửa đốt muốn hắn sinh một đứa nhỏ như vậy.
Hắn tìm cớ vì chính bản thân mình, tại thời điểm có đứa nhỏ kia, hắn cũng không biết chuyện này. Nghĩ một lát, hắn lại lắc đầu.
Cho dù là đã biết thì sẽ thế nào đâu?
Lấy trạng thái ngay lúc đó của hắn, cho dù là biết nhị thiếu phu nhân hoài
thai đứa nhỏ của hắn, hắn cũng không tất sẽ làm bất kỳ hành động gì để
bảo trụ đứa nhỏ.
Bởi vì hắn không cam lòng, hắn không muốn, khi
đó hắn tuyệt không muốn hoàn thành nghĩa vụ vì Cổ gia, lưu lại một chút
huyết mạch.
Hắn nặng nề thở dài một hơi, tiếp theo lại cười lạnh một tiếng.
Hiện tại suy nghĩ nhiều như vậy thì có ích lợi gì?
Đứa nhỏ kia cũng không về được, hắn có hối hận cũng vô ích!
Việc cấp bách là dựa theo lời nói phụ thân mà làm. Làm cho Cận Liễu Liễu thụ thai, lưu lại huyết mạch vì Cổ gia.
Nhưng vì sao trong lòng hắn lại cảm thấy không thoải mái?
Hắn biết, hắn thích Cận Liễu Liễu.
Cũng là vì thích nàng, hắn không đành lòng làm cho tương lai của nàng thật
sự hoài một đứa nhỏ của Cổ gia mồ côi từ trong bụng mẹ, một nữ nhân độc
thân nuôi lớn một đứa nhỏ, chậm rãi già đi.
Nàng mới mười lăm tuổi, cái gì cũng không hiểu.
Hiện tại nàng chỉ biết mơ hồ là nếu có thai, sẽ phải chịu khổ sở rất lâu.
Sau khi sinh hạ đứa nhỏ, làm mẫu thân. Mà đứa nhỏ kia, có lẽ sẽ phải mồ
côi cha từ khi chưa sinh ra.
Hắn từ nhỏ đến lớn đều đã nhận hết
sự xem thường của người khác, tiểu hài tử ở quê nhà mỗi ngày đều chỉ vào hắn, nói hắn là đứa nhỏ không cha.
Mà Cận Liễu Liễu có lẽ sẽ phải chịu càng nhiều đau khổ hơn.
Một khi hắn gặp chuyện không may, chỉ có thể để cho Lê Tuyền mang theo nàng rời khỏi kinh thành. Bởi vì lưu lại ở kinh thành, khả năng sẽ gặp nguy
hiểm giống hắn. Nhưng trên người hắn cũng không có khả năng cung cấp cho nàng chi phí để nuôi một đứa nhỏ, cả đời chi tiêu ăn uống không phải
lo.
Lấy cách làm người của phụ thân Cận Liễu Liễu, chỉ sợ sẽ chờ
đợt sóng gió này qua đi, trăm phương nghìn kế tìm được Lý thị, làm cho
Lý thị tiếp nhận Cận Liễu Liễu cùng đứa nhỏ chưa sinh trong bụng.
Mà một khi đến cái thời điểm kia, Cận Liễu Liễu ngốc nghếch sẽ là đối thủ của Lý thị sao?
Chỉ sợ nàng sẽ bị hại chết, còn không biết là chuyện gì xảy ra!
Đến lúc đó, Lý thị có thể lưu lại đứa nhỏ kia, đem thi thể Cận Liễu Liễu
tùy tiện mai táng, có thể danh chính ngôn thuận giành được sự ủng hộ ở
trong từ đường Cổ gia, được toàn bộ gia sản Cổ gia.
Cổ Vưu Chấn thống khổ đỡ trán.
Hắn nên làm gì bây giờ?
Hắn có thể làm sao bây giờ?
Một bên là phụ thân, một bên là nữ tử đầu tiên hắn thích trong cuộc đời!
Là dựa theo nhắc nhở của phụ thân hoàn thành tâm nguyện phụ thân, hay kiên trì quyết định lúc ban đầu của hắn, bảo trụ tương lai hạnh phúc cho Cận Liễu Liễu?
Tại đây gian phòng không lớn cũng không nhỏ, khách
phòng bố trí ấm áp hợp lòng người trong, lần đầu tiên trong cuộc đời Cổ
Vưu Chấn cảm thấy bị dày vò, có thể đem toàn bộ sự cuồng ngạo trẻ tuổi
của hắn đốt thành than không dư thừa chút nào.
Đần độn ăn xong
cơm trưa, hắn viết bái thiếp đưa đến phủ thái tử, nhưng thủ vệ đi đưa
thư nói cho bọn họ, thái tử đi Tây Giao săn bắn .
Cổ Vưu Chấn cơ hồ giận đến điên người. Làm sao lại như vậy được?! Thái tử cư nhiên còn nhàn hạ thoải mái đi Tây Giao săn bắn!
Mà phụ thân hắn cư nhiên vì một người như vậy sắp bị mất tánh mạng của bản thân!
Phẫn nộ trở lại nhà cậu, trong lòng hắn bắt đầu rơi vào tuyệt vọng.
Hắn biết, thái tử đã muốn không nghĩ quản đám thần tử đang bị giam giữ trong ngục.
Nhưng vào thời điểm cơm chiều, thời điểm người một nhà ngồi vây quanh cùng
một chỗ ăn cơm, trên mặt hắn cũng không biểu hiện ra chút nào. Hắn ngồi ở một chỗ chuyện trò vui vẻ, còn cùng cậu và đại biểu ca uống rất nhiều
rượu.
Cận Liễu Liễu ngồi bên người Cổ Vưu Chấn, nhìn hắn uống rất nhiều trong lòng có chút l