thôi, mọi người nên để bệnh nhân dưỡng
bệnh vài ngày, tránh làm những việc nặng nhọc và ăn uống tẩm bổ cho mau
lại sức là được.
– Vâng. Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm.
Nói rồi thành Phong lao thẳng đến nắm chặt lấy tay của nó theo y tá đẩy băng ca về phía phòng hồi sức.
Nguyệt Vy nắm tay Nhật Phương hỏi:
– Em biết bọn chúng là ai ko?
Câu hỏi đó làm mọi người bất giác
quay lại nhìn Phương chỉ trừ Thành Phong vẫn chăm chăm vào người con gái với khuôn mặt trắng bệch trên giường, tay anh nắm chặt lấy tay nó, ánh
mắt ko di chuyển còn lông mày cứ nhíu cả lại.
– Em ko biết họ, chỉ nghe chị Hiểu Minh nói là Quỷ Vương gì đấy.
- “Quỷ Vương ???” – Quốc Bảo tức giận – “Trước giờ Hiểu Minh đâu làm gì đắc tội với bọn chúng”.
Nguyệt Vy tức giận, ánh mắt như tóe lửa nhìn Quốc Bảo
– Gọi mọi người, chúng ta tới chỗ đó.
– Được thôi.
Rồi hai người họ kéo nhau đi, Anh Vũ mới đứng lên đưa Nhật Phương về nhà. Vương Hòang vỗ vai Thành Phong lên tiếng:
– Ở lại chăm sóc cho Hiểu Minh, Quỷ Vương giao lại cho tao với Anh Vũ giải quyết.
Thành Phong vẫn ko trả lời, thấy
vậy Vương Hòang bỏ lại một câu rồi quay đi – “Thích người ta thì tỏ tình đi đừng ngồi im đó mà quan sát, tới lúc có người khác cướp mất thì chỉ
có hối hận”.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại hai người, hắn siết tay nó một cách nhẹ nhàng thì thầm.
– Anh cũng ko biết cái cảm giác này nữa… Bây giờ anh rất đau, còn lúc nãy… anh rất sợ… Bên em, anh thật sự
thấy rất bình yên… Mỗi ngày ko được thấy em cười, nghe em nói… anh thấy
thật bồn chồn, bức rức… Mỗi lần em phùng mang giận dữ… anh thấy tim mình đập rất nhanh… và anh thích chọc em giận hơn nữa…vì lúc đó…nhìn em
rất…dễ thương…
– Hiểu Minh…có lẽ…anh yêu em rồi.
- Hiểu Minh…em tỉnh dậy đi… dậy kêu anh là bò cũng được…
– Hiểu Minh…trong hôm nay em mà ko tỉnh dậy là anh sẽ kêu em heo mãi đấy…
– Hiểu Minh…anh yêu em…thật đấy…
Quay về phía Nguyệt Vy cùng Quốc Bảo, cả hai đang ngồi trong Thiên Đường nốc rượu. Thịnh sau khi nghe hai người
kể lại thì tức giận đấp bàn quát :
– Mẹ nó. Cả chị hai mà chúng cũng dám động vào ư?
– “Nhưng đâu ai biết chị Hiểu Minh là chị hai của Ác Ma đâu trừ chúng ta” – Zen xen vào.
– “Bọn bây biết đại ca Quỷ Vương là ai ko?” – Nguyệt Vy đặt ly rượu xuống giương đôi mắt đang sòng sọc tức giận hỏi.
– “Là Dương Quang Minh, con trai chủ tịch tập đòan điện tử Dương Hòang” – Thịnh nhìn nhỏ chậm rãi nói.
– “Đó chẳng phải anh của Dương Lệ Phi ư?” – Nhỏ ngước mặt lên nhìn Thịnh và Zen
– “Nhất định là con đó trả thù chị hai rồi” – Thịnh nói chắc như đinh đóng cột.
– “Bây giờ sang karaoke Mizz xử bọn Quỷ Vương trước, con Lệ Phi gì đó thì để dành mai lên trường mấy chị em mình tính” – Quốc Bảo đứng lên ra lệnh cho mọi người.
Nói rồi cả bọn ùn ùn phóng xe đến
chỗ Quỷ Vương đóng quân như đàn ong vỡ tổ. Đến nơi, ko cần chờ đợi, Quốc Bảo cùng Thịnh đập bọn bảo vệ quán một trận thừa sống thiếu chết rồi
tiến vào bên trong quán. Chỉ chừng một tiếng sau, người của Ác Ma bước
ra khỏi quán để lại một cảnh tượng vô cùng hãi hùng. Khi họ vừa khuất
khỏi thì đến người của Phong Vũ đến, Anh Vũ cùng Vương Hòang nhìn nhau
ko nói nên lời, nơi đây giống như tàn dư của cuộc chiến thành Troy vậy.
Tuy nhiên họ vẫn lôi đầu lên cầm đầu ra dần thêm một trận cho hả dạ rồi
mới tức tối bỏ về.
Trong bệnh viện,
Nó thấy mình vô cùng mệt mỏi, đau
nhức khắp người, từ từ hí mắt mở lên để nhìn cho rõ xung quanh. Thứ đầu
tiên nó nhìn thấy là một cái đầu bù xù nù như ổ quạ, nó cố sức khều khều cái núm rơm đó nhưng ko được, tức khí, nó giựt giựt thật mạnh ra hiệu
rằng ta đây đã tỉnh. Ngước lên là khuôn mặt tràn đầy sự lo lắng của
Thành Phong, bất giác nó thấy vui vui đến lạ thường.
– Em…Cô tỉnh rùi hả? Thấy sao rồi? Có đau ở đâu ko? Có đói ko? Có khát ko? Có cần tôi giúp gì ko? Gọi bác sĩ nha?
– Tôi…
– Sao cô ko nói gì hết vậy?
– ANH HỎI NHƯ THẾ LÀM SAO TÔI TRẢ LỜI ĐƯỢC HẢ????
– Hơ… còn dữ như thế thì chắc ko sao rồi hì hì.
– Chứ anh nghĩ tôi có sao được hả? Mọi người đâu hết rồi?
– Ai về nhà nấy hết rồi.
– “Thế à! Điện thoại tôi đâu rồi?” – Nó lục tung túi xách cũng ko thấy, rồi quay sang nhìn Thành Phong nói
như ra lệnh – “Đưa điện thọai đây”.
- Tôi giữ điện thoại cô làm gì?
– TÔI KÊU LÀ ANH CHO TÔI MƯỢN ĐIỆN THOẠI CỦA ANH CHỨ KO PHẢI ĐIỆN THOẠI TÔI CON BÒ Ạ!
– TÔI KO PHẢI LÀ BÒ NGHE CHƯA CÔ HEO.
Nói rồi Thành Phong đưa điện thoại cho nó với ánh mắt vừa bực vừa buồn cười, nó bấm dãy số quen thuộc rồi áp vào tai.
– Alô! Nguyệt Vy, mày đi đâu vậy?
- Hiểu Minh, mày tỉnh rồi hả? May quá! Bọn tao xử Quỷ Vương rồi, mày yên tâm.
– Tại sao bọn chúng gây chuyện với tao?
- Lệ Phi là em gái của đại ca Quỷ Vương, mày hiểu chứ?
– Nhỏ ở canteen hả? Ờ tao hiểu rồi. Thui cúp đây. Có người đang tiếc tiền kìa.
– Ờ bye. Mai tao vào thăm mày sớm.
– Vào thì mua gì ăn được ấy chứ hoa với cỏ thì miễn dùm cho.
– Còn sức mà ăn hả? Ừ! Mai mua cho mày hai cái pizza hải sản.
- Ok! Chỉ mày hiểu tao.
Thành Phong nhìn nó với con mắt
mang hình viên đạn còn nó thì chỉ mỉm cười, nhưng nụ cười đó đột nhiên
làm trái
