Polly po-cket
Sắc Yêu Ngọt Ngào

Sắc Yêu Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328780

Bình chọn: 8.00/10/878 lượt.

của cô, nhưng anh hy vọng cô cố

gắng dũng cảm một chút vì anh, sau này trường hợp phải tham dự còn

nhiều, chung quy không thể mỗi lần đều lâm trận bỏ chạy.

Mấy ngày nay đều là anh đuổi theo cô, cô chưa bao giờ chủ động. Nhưng không phải anh cảm thấy vất vả hay là có ý oán hận, đây là sau khi phân tích

nhược điểm của cô, anh lập ra phương pháp theo đuổi hữu hiệu nhất, chỉ

là bây giờ hai người ở cùng nhau, anh vốn kỳ vọng có thể thấy cô càng

thêm bộc lộ cảm xúc, mà không phải lạnh lẽo giống như trước, chỉ cần

ngẫu nhiên lộ ra yêu thích với anh.

“Sao đứng đây một mình?”

Lục Xuyên nghe vậy ngẩng đầu, phụ nữ thướt tha đứng trước mắt, màu da trắng nõn, bên môi lộ nụ cười không sâu, sóng tóc xoăn cuộn lớn màu nâu quyến rũ xõa tung trên ngực phải, trên người mặc lễ phục nữ thần Hy Lạp chéo

một vai màu hồng cánh sen, bên kia lộ ra đầu vai trơn bóng, trên lưng

điểm một dây thắt lưng đan chéo bằng ngón út, làn váy thật dài, kéo dài

thẳng đến mũi giày cao gót màu bạc.

Chỉ là khuôn mặt kia,

hết sức quen thuộc, như có một đoạn ký ức, bỗng nhiên bị móc ra thật

sâu, cuốn theo hơi thở ngây ngô, ùn ùn kéo đến.

Cô gái là

tác phẩm nghệ thuật xuất sắc, ánh mắt trong sáng, còn thật sự cố chấp

nói với anh, em thích anh, như đang nói chuyện quan trọng duy nhất với

cô. Thiếu niên thấy buồn cười, bình thường cô thật hời hợt, kia ước

chừng là nguồn gốc tự tin của cô, nhưng dựa vào cái gì anh phải có cùng

loại tình cảm.

Vì thế thiếu niên liền tìm cách trốn tránh

cô, cô gái cũng quật cường hiếm có, bất khuất dây dưa, rốt cục khiến

thiếu niên phiền chán, lòng sinh ác ý. Anh nghĩ cách trêu cợt cô, khiến

cô cứ làm trò cười cho thiên hạ, còn kéo anh em của mình đến vây xem,

nhưng khi anh thấy cô gái uất ức đến đỏ hốc mắt, không rõ vì sao lại đau lòng.

Nhiều năm qua đi, anh cho rằng anh đã quên mất bắt

đầu của hai người, lại không nghĩ rằng, tất cả vẫn như cũ rõ ràng trong

mắt, ngược lại sau khi chia xa, anh lại mơ mơ hồ hồ, có chút không nhớ

rõ.

Chuyện cũ như dòng suối chảy nhỏ giọt, chậm rãi chảy qua trước mắt hai người.

Người đàn ông đứng đối diện Kỳ Thư, gần 10 năm không gặp, anh có chút thay

đổi, bỏ đi hào hứng thanh xuân lúc còn trẻ, cả người đọng lại thâm thúy

hậu trọng (đôn hậu+thận trọng), lãnh đạm trên mặt làm cô không thể đọc

được biểu tình, hai mắt không biểu lộ cảm xúc, lại làm cho người ta

không thể nắm bắt.

Đoán không ra tâm tư của anh, cô ta thở sâu, cười nhợt nhạt, trịnh trọng nói một tiếng: “Đã lâu không gặp.”

Tầm mắt Lục Xuyên dừng trên mặt cô ta, như đang xuyên qua cô ta, nhìn một

người trong quá khứ xa xôi, đó là người anh yêu thương phủng trong lòng

bàn tay, là người anh ngày nhớ đêm mong, là người anh hận thấu xương, là người anh uống rượu đến ngộ độc mới có thể quên, nhưng mà người này,

người nghĩ sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại nữa, bây giờ đang đứng

trước mặt mình, vẫn khuôn mặt giống như trước, chỉ là càng thành thục

quyến rũ, dường như ngay cả thời gian vô tình, cũng phá lệ khai ân với

cô ta.

Giữa áp lực quyết tâm đột nhiên nổi lên sóng to, anh lạnh nhạt trả lời: “Đã lâu không gặp.” Cuộc sống dần dần dạy anh rất

nhiều chuyện, một trong số đó, là vui giận không hiện ra mặt.

Kỳ Thư thử đến gần vài bước, tay phải có chút co lại xoa bàn tay trái của

mình: “Em đến cùng lãnh đạo đài truyền hình, không nghĩ tới lại gặp anh ở nơi này.”

Lục Xuyên thu lại bàn tay cầm di động: “Bây giờ em đi làm ở Bắc Kinh?”

Kỳ Thư nở nụ cười có chút chua xót, khẽ ừ một tiếng: “Trở về mấy tháng,

người Hoa khó hòa nhập vào thế giới bài ngoại ở nước Mỹ, tính về nước

phát triển.”

Lục Xuyên thản nhiên gật đầu, không nói nữa, cũng không thấy có gì để nói.

Từng có lúc ngày luôn xanh, bọn họ cả ngày tán gẫu không hết đề tài, tình

cảm sâu nặng đến mức hai người ước định, chờ cô ta tốt nghiệp đại học

liền kết hôn.

Cô ta nhỏ hơn anh hai tuổi, lúc mang cô ta về nhà, anh sắp tốt nghiệp khoa chính quy. Còn nhớ rõ ngày đó, trước mặt

ba anh cô ta lộ ra vẻ mặt cáu kỉnh, không lâu sau cô ta liền chia tay,

không muốn làm cho anh đứng ở giữa cô ta và gia đình anh khó xử.

Anh hiểu được tâm tình của cô ta, nhưng vẫn tức giận, chẳng lẽ tình cảm bọn họ, ngay cả chút ấy bất lợi cũng không thể trải qua?

Dưới tức giận anh đồng ý chia ra, anh luôn nghĩ, chờ cô ta hiểu rõ rồi, biết sai lầm rồi, sẽ quay đầu tìm anh, nhưng cuối cùng cô ta cũng không đến.

Anh thật sự chờ không được, liền cắn răng hạ thấp mình, kiên trì đi tìm cô

ta, đổi lại là thái độ không muốn nhiều lời của cô ta, cùng chém đinh

chặt sắt một câu: về sau không cần đến tìm tôi nữa.

Anh như cô ta mong muốn, liền không tiếp tục đến tìm cô ta nữa.

Kỳ Thư thấy anh luôn trầm mặc, lại tìm đề tài nói: “Ai, ở nước ngoài thời

gian dài, rất nhớ đồ ăn vặt ở Bắc Kinh, nào là sữa đậu nành, tàu hũ,

toàn là trước kia anh dẫn em đi ăn, không biết bây giờ có còn không.”

Tầm mắt Lục Xuyên ở trên mặt cô ta dò xét một vòng: “Có thì có, nhưng quán cũ càng ngày càng ít.”

Trong mắt Kỳ Thư trở nên sáng rọi: “Thật vậy chăng? Vậy thật tốt quá, em nhớ