hỏi cục quản lý đất đai, cô lái xe về công ty, giao bản giá đấu
thầu cho Vương Minh Lãng, đợi đến sau khi tan tầm về nhà cô mới đem
Iphone đi sạc điện. Nhưng mà dù sao thứ này, thủy chung vẫn không bằng
tiền mặt.
*
Ngày hôm sau lúc sắp tan tầm, Vương Minh Lãng đến trước bàn làm việc tìm Kim Hạ, ra lệnh: “Buổi tối có bữa ăn, cô đi cùng đi.”
Kim Hạ giương mắt, muốn cô đi cùng, đại khái là mời Lục Xuyên ăn cơm đi: “Vâng.”
“Vậy khi nào đi tôi sẽ gọi cô.” Vương Minh Lãng bỏ lại câu này rồi trở về
văn phòng, sau một lát Mina từ bên ngoài tiến vào, trang phục thoạt nhìn dường như không có ý đồ gì.
Kim Hạ cảm thấy kỳ quái, theo
tính cách Mina, không phải loại người muốn buông tha, người đàn ông độc
thân hoàng kim giống Lục Xuyên, cô sẽ không buông tay đơn giản như vậy,
sao hôm nay lại thiếu long trọng vậy?
Chốc lát sau Vương Minh Lãng cầm bao tay to vội vàng đi ra: “Đi thôi.”
Kim Hạ lập tức đứng lên, đi theo sau Vương Minh Lãng, Mina thấy Kim Hạ cũng đi cùng, nhíu mày: “Kim Hạ, chúng tôi đi bàn công việc, em đi theo làm
gì?”
Kim Hạ bộ dáng phục tùng: “Là Vương tổng bảo em đi.”
Vương Minh Lãng quay đầu giải thích với Mina: “Tôi bảo cô ấy đi cùng, càng nhiều người càng đông vui.”
Mina không nói nữa, tiếp tục đi về phía trước, trong lòng Kim Hạ biết, bữa
ăn đêm nay không phải mời Lục Xuyên, nếu không, Mina sẽ không hỏi cô đi
theo làm gì, nhưng vì sao Vương Minh Lãng muốn mang cô theo?
Nếu sớm biết rằng có xã giao, cô cho rằng nên trang điểm lại chút, thay đổi quần áo, như bây giờ đi, trừ phi đối phương có mắt nhìn giống như Lục
Xuyên, nếu không rất khó coi trọng cô.
Bữa ăn ở khách sạn
Ngân Hạnh, bọn Kim Hạ đợi trong chốc lát, người được mời chậm rãi đến.
Người đến ước chừng đã ngoài bốn mươi, ngũ quan đoan chính, tướng mạo
đôn hậu, thân hình hơi mập, bụng có chút to ra.
Vương Minh
Lãng lập tức đứng lên: “Chu tổng, đã lâu không gặp, nghe nói gần đây anh phát triển mạnh mẽ a, khi nào thì chiếu cố đến em nhỏ này.”
Người đến bắt tay với hắn: “Phát triển mạnh mẽ cái gì, cùng lắm là mới có
chút tiến triển thôi, nhưng thật ra thằng em này, nghe nói cậu đang
chuẩn bị nhận dự án lớn ở thủ đô.”
Ban đầu Vương Minh Lãng
như hơi run và đánh trống lãng: “Không có….không không có, tôi đây đều
là mối làm ăn nhỏ, không đáng để bàn đến.” Nói xong nhìn về phía Mina và Kim Hạ: “Giới thiệu với các cô một chút, vị này là Chu tổng Chu Quảng
Phúc công ty vật liệu xây dựng Vĩnh Phát.” Tiếp theo lại nhìn về phía
Chu Quảng Phúc: “Hai vị này là nhân viên của em, đây là Mina, đây là Kim Hạ.” Chu Quảng Phúc thích đông vui, càng nhiều cô gái xinh đẹp trẻ
tuổi, hắn càng cao hứng.
Chu Quảng Phúc bắt tay với Kim Hạ trước: “Xin chào.”
Kim Hạ mỉm cười đáp lại: “Xin chào Chu tổng.” Trong lúc nắm tay, cô để ý trên ngón tay áp út của hắn có đeo chiếc nhẫn.
Rồi Chu Quảng Phúc vươn tay về phía Mina: “Xin chào.”
Mina tươi cười thật khéo làm sao: “Lâu nay nghe đại danh Chu tổng như sấm đánh bên tai.”
Chu Quảng Phúc cười: “Không dám không dám, tiểu thư Mina quá khen.”
Mina làm tư thế mời chỉ vào vị trí bên người cô: “Chu tổng mời ngồi bên này.”
Chu Quảng Phúc gật đầu ngồi xuống, Vương Minh Lãng ngồi ở một bên khác của, kêu phục vụ đến chọn món ăn.
Sau khi rượu và thức ăn được bưng lên bàn, Vương Minh Lãng và Mina chủ yếu
ngồi tán gẫu, Kim Hạ không hiểu vật liệu xây dựng, chỉ có thể làm chút
việc là rót rượu, xếp lại khăn tay bị lẫn lộn.
Trong bữa
tiệc Vương Minh Lãng không chỉ để mình hắn không ngừng kính rượu, còn
lôi kéo Mina, Kim Hạ cùng Chu Quảng Phúc uống, Kim Hạ chưa bao giờ tiếp
khách như vậy, tửu lượng không được tốt uống chưa được mấy chén liền
say.
Sau khi uống mấy chén rượu vang trắng lót bụng, Chu
Quảng Phúc trong lúc nói thỉnh thoảng vỗ vỗ đùi Mina, Kim Hạ đều nhìn
thấy rất cảm thông với Mina, đồng thời cũng may mắn người ngồi ở chỗ kia không phải mình.
Cô đang suy nghĩ, Chu Quảng Phúc liền giơ ly rượu đứng lên: “Này Kim Hạ, tôi kính em một ly a, cảm tạ em bỏ ra
thời gian tối nay của mình, đi theo uống rượu với nhóm người già như
chúng tôi.”
Kim Hạ nghĩ thầm, kính rượu thật đúng là cớ gì
cũng có thể nghĩ ra, cũng bưng ly rượu đứng lên, cảm thấy đầu có chút
choáng váng, huyệt Bách Hội1 như muốn bốc khói: “Chu tổng ngài nói quá
lời, có thể đến đây là vinh hạnh của em.”
Khi hai ly rượu
nhanh đụng vào nhau, Chu Quảng Phúc bỗng nhiên trực tiếp cầm tay Kim Hạ, còn vuốt vuốt mấy cái trên mu bàn tay của cô: “Chừng này rượu của em,
còn chưa đầy a.”
Kim Hạ sửng sốt, bình tĩnh rút tay ra, thật có lỗi cười: “Ai nha, là em không chú ý, em sẽ đổ đầy. Chu tổng đừng để ý a.”
Đổ đầy rượu, Kim Hạ nơm nớp lo sợ cùng Chu Quảng Phúc uống hết một ly, khi ngồi xuống thở phào nhẹ nhõm, cùng Lục Xuyên uống rượu cô không có gánh nặng lớn như vậy, nhưng Chu Quảng Phúc là người đã kết hôn, vạn nhất có yêu cầu thêm một bước, cô quyết không theo.
Tiếng chuông
di động từ trong túi truyền ra, cô lấy ra vừa thấy người gọi đến là Lục
Xuyên, hơn nữa vừa thông một cái là phát ra tiếng chuông ngay. Cô nắm di động, đ