Sao Phải Quá Đa Tình

Sao Phải Quá Đa Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323480

Bình chọn: 7.5.00/10/348 lượt.

ôn tập. Học kỳ này không thể so với kỳ trước, Đinh Dật dồn hết sức lực học tập, nửa là để giành lại thể diện, nửa là để cho mẹ an tâm trước khi đi, bởi vậy khi đến giai đoạn ôn tập cuối cùng, về cơ bản Đinh Dật đã xong xuôi hết, nhưng người lớn vẫn không cho phép cô xin nghỉ để đi tiễn mẹ, bỏ mặc cô ở đây lo lắng vớ vẩn, thật bực mình!

“Đinh Dật, có người tìm!”

Đinh Dật ngẩng đầu nhìn về phía bạn học vừa đi từ bên ngoài vào, nhận ra đã đến giờ giải lao, có bạn còn ra ngoài xong lại vào rồi.

Lười nhác đứng dậy, phát hiện trên mặt bàn bị cánh tay của cô hấp hơi làm đọng lại hai vệt hơi nước, ôi, cô không ý thức được mình đã quá lâu không đổi tư thế.

Đứng lên đi về phía cửa ra vào, Đinh Dật phát hiện ánh mắt các bạn ở hàng phía trên nhìn cô hơi kỳ lạ, vội vàng kéo Nguyễn Thúy qua một bên xem giúp có phải cô có vấn đề gì hay không, ví dụ trên mặt có vết nước miếng, trên đầu có rơm cỏ gì đó, sau khi xác nhận không có gì bất ổn mới đi ra ngoài, hai ngày nay quá hỗn độn, thật sự không thể không dè chừng.

Ra khỏi lớp học, Đinh Dật bỗng ngây người, sau đó chuyển thành vui mừng phát điên, bổ nhào về phía người đang nhìn cô cười dịu dàng, ôm chầm lấy nhảy tưng tưng, mãi mới nhận ra có gì đó không ổn, các bạn học đang bận rộn ở xung quanh đều dừng lại nhìn cô, đa số là vẻ mặt không thể tin được, trong lớp còn có mấy bạn ghé vào cửa sổ nhìn, càng ngày càng có nhiều người ra ngoài xem một màn khiến họ kinh ngạc này.

Ý thức nhanh chóng khôi phục, Đinh Dật vội vàng buông tay, khuôn mặt biến thành đỏ bừng như cà chua chín, nhìn cậu thiếu niên tuấn tú như xưa trước mắt, trên mặt cậu cũng đang đỏ lên rất đáng ngờ.

Trời ơi! Xa cách bao lâu giờ mới gặp lại khiến cô kích động quên mất đây không phải sân nhỏ trong nhà, mọi người xung quanh cũng không biết bọn họ đã là bạn từ khi còn mặc chung một chiếc quần thủng đít. Mọi người nhất định đã hiểu lầm, đầu óc Đinh Dật nhanh chóng xoay chuyển, hiểu lầm thì hiểu lầm, ai sợ ai chứ! Đinh Dật cô từ trước tới giờ không phải là người sợ những lời đồn đại nhảm nhí!

Đinh Dật vẫn đang vui cười hớn hở quan sát Thẩm Trường Đông đã một năm không gặp, cậu cao lên không ít, dáng người ngày càng mạnh mẽ rắn rỏi, đường nét khuôn mặt cũng trở nên nam tính hơn, khi cười lại giống như mặt trời tháng sáu, cậu của ngày trước thì có phần thanh tú quá mức.

Cùng lúc đó, Thẩm Trường Đông cũng nhìn Đinh Dật không rời mắt, ở tuổi này, một năm không gặp thật sự có quá nhiều thay đổi cần quan sát.

Sau khi cười ngây ngô, Đinh Dật mới nhớ ra phải hỏi cậu: “Sao cậu lại ở đây? Các cậu không phải thi cuối kỳ sao?”

“Kỳ thi cuối kỳ của bọn tớ vừa mới kết thúc, dạo này viết thư cậu không trả lời lại, gọi điện thoại thì trong nhà luôn không có người, tớ bèn tới thăm cậu một chút, không sao là tốt rồi. Vừa rồi tới nhà cậu trước, thấy không có ai nên tớ mới đến trường học, cậu cứ đi học đi, tớ sẽ tự ra ngoài một lát, tan học lại tới tìm cậu.”

Dạo này lo bày tỏ tình cảm với mẹ trước kia chia xa nên không để ý hồi âm cho cậu, không hiểu sao, nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm đó, Đinh Dật bỗng cảm thấy những phiền muộn gần đây tiêu tan không ít, trái tim trống trải cũng có cảm giác như được lấp đầy.

Đinh Dật vốn đề nghị trốn học để cùng cậu đi ra ngoài, nhưng lại bị Thẩm Trường Đông kiên quyết ngăn cản, quả nhiên cậu đi đến đâu thì vẫn là học sinh ngoan ngoan nghe lời, chẳng còn cách nào, Đinh Dật đành nhượng bộ, dù sao cô cũng sắp tan học, vẫn còn nhiều thời gian để cùng nhau chơi đùa.

Ra ngoài vào, thời gian chưa đến mười phút vậy mà trạng thái tinh thần của Đinh Dật đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, mọi người nhìn bộ dạng hớn hở của cô, ai nấy đều kìm nén lòng hiếu kỳ mà không có gan tiến đến hỏi. Ngay cả Chu Văn Bân cũng nhìn cô chăm chú bằng ánh mắt hàm ý không hiểu, Đinh Dật bị cậu ta nhìn làm tim đập mạnh một nhịp, nghĩ thầm cậu nhìn tôi làm gì? Chẳng nhẽ lại muốn xác minh lời nói của mẹ cậu, xem tôi có phải thật sự lỗ mãng không sao? Hừ, cho dù tôi có lỗ mãng thật thì cậu muốn làm gì, chẳng qua là ghét tôi thêm một chút, tôi không quan tâm, tôi không quan tâm!

Lý Tịnh ở bàn trên quay xuống hỏi một bài toán, Đinh Dật giảng xong, cô bạn lại không lập tức quay lên giống như trước kia. Bình thường có vấn đề gì, Lý Tịnh đều hỏi Chu Văn Bân trước, cậu ta không giải đáp được thì mới quay sang hỏi Đinh Dật, sau đó lại thảo luận kết quả lần nữa với Chu Văn Bân, lần này cậu ta không lập tức kể với Chu Văn Bân cách giải đề mới phát hiện, mà lại tiếp tục ghé vào trước bàn Đinh Dật nhìn cô, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.

“Còn vấn đề gì sao?” Cái bàn này vốn đã nhỏ, hai người cùng chúi vào thành ra quá chật, Đinh Dật muốn đuổi khách.

“Đinh Dật, người vừa nãy ở bên ngoài là ai vậy, trông rất không tồi nha.” Lưỡng lự mãi, cô bạn vẫn không thể nhịn được đành hỏi, thường xuyên trao đổi bài học, cô ta với Đinh Dật cũng coi như thân quen, hỏi loại vấn đề như thế này cũng không phải quá vô duyên, vừa hỏi xong, lớp học thoáng cái trở nên yên tĩnh đến thần kỳ.

“Cậu ấy là Thẩm Trường Đông.” Đinh Dật không hề nghĩ


Insane