là sau khi trải qua một lần sinh tử máu chảy đầm địa, vị Phù Vân linh chủ từ nhỏ đã được các trưởng bối bảo vệ rốt cục đã trưởng
thành.
Nếu nói chuyện Thanh Dao đột nhiên phản kháng
mọi người là việc ngoài ý muốn thì hành động tiếp theo của nàng càng
khiến cho người khác phải trợn mắt há mồm.
Thanh Dao
xoay người đi về phía Thanh đế, sau đó khi mà tất cả mọi người đều nghĩ
rằng nàng có chuyện cần nói với Thanh đế thì nàng vượt qua Thanh đế đi
đến bên cạnh Lê hoa tiên tử Như Nhược. Hạ thấp người, uyển chuyển cúi
đầu.
“Như Nhược tiên tử, đối với chuyện hôm qua xảy
ra trên Lăng Tiêu bảo điện, ta thật sự vô cùng có lỗi, đây cũng không
phải là kết quả mà ta muốn. Minh Thiệu tướng quân lạnh lùng cao ngạo,
mọi người đều biết. Kỳ thật không phải hắn cố ý muốn thương tổn tiên tử, chỉ là tính tình của hắn vốn như vậy, hi vọng tiên tử không trách hắn.”
Như Nhược đưa tay đỡ Thanh Dao: “Linh chủ đừng như vậy, ta không trách linh chủ, thật sự.”
“Cảm tạ tiên tử.”
“Linh chủ chậm bước.” Thanh Dao vừa muốn xoay người, Như Nhược cầm lấy tay
nàng, tiến đến nói nhỏ vài câu bên tai nàng.
Khóe miệng Thanh Dao khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười: “Cảm tạ tiên tử, nhất định ta sẽ.”
Kiều Vi An bước đến bên cạnh Như Nhược, khé kéo ống tay áo của nàng hỏi:”Như Như, ngươi vừa nói cái gì với nàng đó?”
Như Nhược cười mà không đáp. Kiều Vi An liên tục mắng nàng keo kiệt. Kỳ
thật vừa rồi nàng đã nói với Thanh Dao một câu: Minh Thiệu tướng quân
thực yêu linh chủ, ta hi vọng hai người có thể hạnh phúc!
Có lẽ đúng là bởi vì những lời này nên Thanh Dao đã quyết định một việc.
Nàng quay đầu lại, “Sư huynh, Thần ca ca, Dao Cơ, cám ơn những việc mà mọi người đã làm cho ta, ta phải đi.”
Dao Cơ hỏi nàng: “Thanh nhi, ngươi muốn đi đâu?”
“Chân trời.”
“Thanh nhi khoan đã!”
Một tiếng này thình lình xuất hiện, ai cũng không đoán được rằng chủ nhân của thanh âm đó lại xuất hiện lúc này.
Tâm của thần tiên hay tiên nữ ở đây đều bị níu lại. Tiểu tuyết hồ Tinh Tinh cũng cảm giác được bầu không khí không đúng, nhanh chóng rụt người vào
trong lòng Thanh Dao, ngây người ô ô than nhẹ.
Gió
thổi mưa giông trước cơn bão. Mưa gió không hẹn mà tới, sự yên lặng lại
một lần nữa bị đánh vỡ. Thanh âm nghị luận nhỏ vụn từ trong đám người
lại vang lên, xôn xao.
Thanh Dao mới đi vài bước, nàng bất đắc dĩ quay đầu lại.
Chỉ thấy một nam nhân bạch y đứng đó, thanh cao thoát tục, hai mắt buồn vui lẫn lộn nhìn nàng. Phía sau hắn hai vị nữ tử một lam một thanh đi theo, trong đó nữ tử áo lam thì Thanh Dao có biết, chính là Sương Linh hôm
qua tại Lăng Tiêu bảo điện xung đột với Thượng đế. Vị nữ tử thanh y kia
tuổi lớn hơn, Thanh Dao cảm thấy ánh mắt của vị thanh y nữ tử này nhìn
nàng có vẻ là lạ, tựa hồ mang theo oán khí mãnh liệt.
“Tỷ tỷ!” Sương Linh bước về phía Thanh Dao, không thể tin được đưa tay lên
mặt sờ nhẹ, “Tỷ tỷ? Thật là tỷ, thật sự là tỷ? Tỷ còn sống! Thật tốt
quá!”
“Muội gọi ta là tỷ tỷ?”
“Tỷ không nhớ rõ sao? Tỷ. . . . . .”
“Thanh nhi, con thật sự chưa chết?” Nam nhân bạch y chặn lại lời của Sương
Linh. Hắn đi về phía trước từng bước, lại bị Dao Cơ mạnh mẽ ngăn lại.
Dao Cơ nở một nụ cười khinh miệt: “Như thế nào, đến bây giờ đế quân nghĩ
muốn làm chức phụ thân này sao? Ngày cảm thấy ngài có tư cách này à?”
Dương Tuyền đế quân ngoảnh mặt làm ngơ với lời nói của Dao Cơ, ánh mắt hắn
chỉ nhìn Thanh Dao: “Thanh nhi, phụ thân thực có lỗi với con, khiến cho
con phải chịu khổ. Con không chết là tốt rồi, sau này phụ thân sẽ đối xử thật tốt với con.”
“Phụ thân không có tư cách nói
những lời này.” Sương Linh nói, “Là người hại tỷ tỷ biến thành như vậy,
chính tay người suýt chút nữa giết chết chính nữ nhi thân sinh của
mình!”
Thanh Nữ nhíu mày nói: “Sương nhi, sao con có thể nói như vậy, ông ấy là phụ thân của con.”
“Con trở lại Thanh Yêu sơn không có nghĩa là con tha thứ cho hai người.”
Sương Linh cười khổ, “Phụ thân, mẫu thân, hai người nói thật xem, hai
người có cảm thấy không xứng với tỷ tỷ cùng Bích Cẩn cô cô không? Còn
con cảm thấy làm nữ nhi của hai người rất đáng xấu hổ.”
Bốp!
Âm thanh của một cái tát đột ngột vang lên, tất cả mọi người không thể tin được, Dương Tuyền đế quân từ trước đến nay đều coi Sương Linh như trân
bảo mà sủng ái lại có thể ra tay đánh nàng.
Thanh Nữ
nhào lên bảo vệ Sương Linh, hai mắt đỏ sẫm: “Dương Tuyền, chàng làm cái
gì vậy! Phù Vân là nữ nhi của chàng, Sương nhi cũng như vậy, chàng vì
nàng ta mà đánh Sương nhi sao?”
“Mẫu thân tránh ra,
để cho phụ thân đánh chết con là xong, có đánh chết con thì con vẫn muốn nói.” Sương Linh ngẩng đầu lên, “Dương Tuyền đế quân, nếu ngài còn có
một tia lương tri thì đến mộ phần của Bích Cẩn cô cô mà dập đầu nhận
sai. À đúng rồi, thật ra ta đã quên, Bồng Lai cũng đã chìm rồi, ngài
không có cơ hội nữa. Bích Cẩn cô cô cũng vĩnh viễn không tha thứ cho
ngài, Thanh nhi tỷ tỷ sẽ không, ta cũng sẽ không. Năm đó ngài làm ra
chuyện như vậy có nghĩ đến một ngày hôm nay không!”
“Con ——”
“Ngài đánh đi.” Sương Linh đẩy Thanh Nữ ra, ngẩng đầu không kiêu ngạ
