Cơ cùng Bích Cẩn, chỉ sợ nàng sớm hóa thành một làn
khói nhẹ theo gió mà tiêu tán .
Giống như là để làm
nền cho tâm tình của nàng, bên ngoài đã nổi lên từng cơn mưa nhỏ tí
tách, lúc sau mưa càng rơi xuống càng lớn, ngã tư đường người người cũng tản đi thành tám hướng mà tránh. Bây giờ mới cuối xuân, mưa lớn như vậy thật là có chút khác thường…
“Tướng quân.” Thanh Dao quay đầu lại hỏi Minh Thiệu, “Chàng đã sớm biết, đúng hay không?”
Minh thiệu có thể chuẩn xác dẫn nàng đến đây, hiển nhiên hắn là người hiểu
rõ tình hình. Nhưng mà Minh Thiệu không thể trực tiếp trả lời nàng, hắn
nhìn áng mây trôi qua đỉnh đầu, ánh mắt mơ hồ.
“Khi
đó ta nghĩ rằng nàng đã chết. Bích Cẩn đã chết, Bồng Lai cũng thế mà
tiêu tán theo. Ta nghĩ, người duy nhất nàng không yên lòng cũng chỉ có
Lăng Ba.” Minh thiệu nói lầm bầm.
Năm đó sau khi
Thanh Dao “chết”, hắn đến địa phủ tìm bản ghi chép về mỗi kiếp của Tiêu
Dực. Nếu nói hắn còn có thể vì Thanh Dao làm cái gì, cũng chỉ có chuyện
của Lăng Ba .Ngày hôm nay hắn đưa Thanh Dao tới nơi này cũng chính vì
nguyên nhân đó, hắn cùng thanh Dao giống nhau, đã sớm dự đoán được vị
Tây hải Thất công chúa này sẽ vì chuyện hồng trần mà làm ra chuyện điên
rồ.
Bộ dáng của Tiêu Dực cũng không có thay đổi
gì, cùng thời điểm Thanh Dao nhìn thấy hắn ba trăm năm trước vô cùng
giống nhau, tuấn dật, tiêu sái. Thanh Dao yên lặng không nói gì, lẳng
lặng nhìn Tiêu Dực đi ra từ một tiệm bán đàn cổ đối diện tửu lâu, xa xa
Lăng Ba đang bung dù đứng ở môt ngã tư khác, ánh mắt ưu sầu, bởi vì nàng nhìn thấy theo sau Tiêu Dực là một vị nữ tử phong tình vạn chủng, hoa
khôi Tô Kiều Diễm.
Xe ngựa đẹp đẽ quý giá dừng lại ở cửa tiệm,
nha hoàn đang định đỡ Tô Kiều Diễm lên xe, sóng mắt nàng vừa chuyển,
phát hiện đối diện mình chính là Lăng Ba.
“Lăng Ba cô nương?” Tô Kiều Diễm mỉm cười, khóe miệng cong lên đầy đặn như một đóa hoa hồng.
Lúc này Tiêu Dực cũng thấy nàng, hắn hướng nàng gật đầu chào hỏi, lại quay
đầu nhìn Tô Kiều Diễm, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì.
Lăng Ba chậm rãi tiến về phía trước, miễn cưỡng cười: “Thật trùng hợp. Một
dây đàn của ta bị đứt, hôm qua mang đến đây sửa, lão bản bảo ta hôm nay
đến lấy.” .
“Mưa rất lớn, Lăng Ba cô nương vẫn là sớm trở về đi, kẻo cảm lạnh .” .
“Đa tạ công tử nhắc nhở.” .
Tô Kiều Diễm chen ngang lời bọn họ: “A, vòng tay của Lăng Ba cô nương thật là đẹp mắt .” Nói xong định đưa tay đến xem vòng ngọc của Lăng Ba.
Lăng Ba kinh hãi, theo bản năng hất tay nàng trở lại. Vòng tay Thập Nguyệt
của nàng vốn là lễ vật lúc sinh nhật một nghìn năm tuổi Bích Cẩn tiên
thù tặng, nhìn như bình thường, nhưng lại là một thần khí có chứa linh
lực, là phàm nhân thì không thể nào đụng vào được. Nàng sợ Tô Kiều Diễm
bị linh lực của vòng tay gây thương tích, ai ngờ Tô Kiều Diễm tương kế
tựu kế làm bộ bị nàng đẩy ngã, hướng mặt đất mà ngã xuống.
Tô Kiều Diễm ôi một tiếng, một thân quần áo sặc sỡ của nàng bị dính nước
bùn, lập tức trở nên bẩn không chịu nổi. Tiêu Dực nhanh chóng cúi người
xuống đỡ nàng, nàng lại nhìn Lăng Ba, biểu hiện vô cùng uất ức: “Lăng Ba cô nương, cô nương không muốn cho ta xem chiếc vòng đó chỉ cần mở miệng nói với ta, ta với cô nương không thù không oán, vì sao cô nương lại
đẩy ta?”
Tiêu Dực nhướn mày: “Lăng Ba,. . . . . .” .
Ầm vang ——.
Tháng tư hiếm khi thấy có sét. Ngay sau đó lại là một đạo tia chớp, chiếu lên gương mặt trắng bệch của Lăng Ba.
“Lăng Ba tránh ra!”
Thanh âm uất giận không biết từ chỗ nào truyền đến, chờ tới lúc Lăng Ba phản
ứng, chỉ thấy Thanh Dao cầm kiếm từ tửu lâu đối diện lao xuống, áo trắng nhẹ nhàng, dung nhan tuyệt mỹ, kiếm của nàng chỉ thẳng tới hướng Tiêu
Dực . .
“Thanh nhi, không được!” Lăng Ba sợ hãi chạy
tới phía trước che chở cho Tiêu Dực, ô che cũng bị nàng ném sang một
bên.
Kiếm cách chỉ còn cách yết hầu Lăng Ba chừng một tấc. Thanh Dao thần tình lạnh lùng như băng, hai tròng mắt của nàng
cũng giống như bị đóng băng theo.
Giọt nước mưa theo hai má Lăng Ba chảy xuống, Thanh Dao không rõ đến tột cùng nàng có khóc hay không .
“Thanh nhi, đừng giết hắn.” .
Thanh Dao không nói lời nào. Nàng bố trí kết giới quanh thân, mưa rơi vào
trên người nàng nhưng không cách nào khiến cho nàng ướt. Ánh mắt lạnh
lùng của nàng xẹt qua người Lăng Ba, dừng lại ở Tiêu Dực đang đứng phía
sau. Tiêu Dực cũng nghẹn họng trân trối nhìn Thanh Dao, là một phàm nhân hắn không thể nào lí giải được tại sao Thanh Dao làm được như vậy, Tô
Kiều Diễm ở bên cạnh hắn cũng mở to hai mắt nhìn
“Là
vì hắn? Thanh Dao cười lạnh, “Vì kẻ không hề thương yêu ngươi, một phàm
nhân mà ngay cả tín nhiệm là điều tối thiểu cũng không thể cho ngươi,
vứt bỏ cha mẹ tỷ muội và những người yêu thương ngươi, có đáng giá hay
không?”
“Ta. . . . . .” .
Thanh Dao không hề nhiều lời, nàng trực tiếp hỏi Lăng Ba: “Ngươi theo ta trở về hay tiếp tục ở chỗ này chịu tội?”
Lăng Ba gắt gao cắn môi không nói lời nào.
Ngàn năm yêu say đắm, không thể nào dễ dàng dứt bỏ như vậy.
“Được. Ngươi không nói lời nào, ta đây sẽ thay ngươi quyết định.”