Teya Salat
Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327815

Bình chọn: 8.5.00/10/781 lượt.

n.” Tôi nói: “Em biết anh rất thất vọng với thế

giới này, em cũng thất vọng như anh vậy, không sao, em ở đây với anh…”

“Thần, hiện nay em mới hiểu được rằng, anh là người tốt, anh là một

người tốt thật sự, người anh giết đều là người đáng chết… Tấm lòng của

anh dịu dàng hơi bất kỳ người nào, là hiện thực tàn khốc khiến anh trở

nên lạnh lùng…”

“Cả đời này anh đã trải qua nhiều chuyện bi ai, ông trời đối xử với

anh không công bằng, ngay cả cuộc sống yên ả cũng không thể cho anh…”

Một âm thanh ngoài ý muốn vang lên trong đêm tối.

“Anh ấy luôn nói cô lương thiện, mọi người trong mắt cô đều là người

tốt… Tôi chưa bao giờ tin, hiện tại thì tin rồi! Cô yêu anh ấy, yêu so

với hận lại càng thêm sâu!”

Là giọng nói của An Dĩ Phong, nghĩa địa yên tĩnh vang lên âm thanh như vậy, đặc biệt kinh dị.

“Anh…” Tôi vô thức dựa gần vào bia mộ, bàn tay bảo vệ bụng dưới.

Anh Dĩ Phong ngồi bên cạnh tôi. “Tôi cùng cô tâm sự đi.”

“Không cần, tôi chỉ muốn một mình nói chuyện với anh ấy.”

“Cô kể cho cô một câu chuyện xưa.”

“Tôi không muốn nghe.” Tôi nhìn xung quanh, không có một bóng người.

Anh ta cười cười, giọng điệu thoải mái nói: “Vào thời gian cô còn ở

bên Anh quốc, tôi cùng Thần ca đi tới quán cafe đối diện khách sạn của

anh ấy uống cà phê, trong lúc vô tình thấy được một câu chuyện xưa này,

lúc đó cảm thấy rất CMN buồn cười, thế nên, tôi cười đọc cho anh ấy

nghe…”



Một con nhím cô độc thường một mình đi dạo bên bờ sông.

Những cành dương liễu khẽ đung đưa trong gió, tơ liễu mềm mại rơi phấp phới trong không trung. Lúc này, chàng nhím trẻ thường dừng bước,

ngắm nhìn bóng cây liễu phản chiếu trên mặt nước, nhìn bóng mình trong

đầm cỏ lau, yên lặng say sưa.

Một con cá lặng lẽ bơi đến, bơi vào lòng của nhím, vò nát giấc mơ trong đám cỏ lau.

“Tại sao lúc nào anh cũng ưu tư vậy?” Cá hỏi nhím.

“Tôi ưu tư sao?” Nhím cười nhẹ.

Cá dịu dàng nhìn chăm chú vào nhím, lặng lẽ vuốt ve sự đau thương của nhím, nhẹ nhàng nói: ” Để em sưởi ấm trái tim anh nhé.”

Thượng đế ơi, nàng cá và chàng nhím đã yêu nhau!

Thượng đế nói, đã bao giờ ngươi thấy tình yêu giữa cá và nhím chưa?

Nhím nói: “Anh muốn nhổ đi từng cái gai trên người, anh không muốn làm em đau khi ôm em trong vòng tay.”

Cá nói: “Đừng mà, làm sao em có thể nỡ lòng nào nhìn từng giọt

máu của anh rơi xuống? Những giọt máu kia chảy từ trong lòng em ra đó.”

Nhím nói: “Bởi vì anh yêu em! Tình yêu không cần lý do.”

Cá nói: “Nhưng nếu anh nhổ đi gai nhọn thì sẽ anh sẽ không còn là anh nữa. Em chỉ muốn mang niềm vui đến cho anh…”

Nhím nói: “Anh nguyện tan nát một chút vì em.”

Nhím nhổ dần những chiếc gai trên người mình. Mỗi lần nhổ là một

lần đau đến xé tim, mỗi lần đau đớn đều tồn tại trong trái tim cá.

Khi nhím đã nhổ hết gai nhọn, cá khao khát được ôm chặt nhím vào

lòng, nàng cứ nhảy lên khỏi mặt nước hết lần này đến lần khác, mỗi một

lần nhảy đều là một giấc mơ cháy bỏng, và mỗi một giấc mơ đều kết thúc

bằng nỗi đau đớn vì bị trượt ngã.

Cá nói với Thượng đế: “Làm sao để con có một đôi chân, để con chạy tới bên người con yêu?”

Thượng đế trả lời: “Con à, hãy tha thứ cho sự bất lực của ta, bởi con sinh ra vốn đã không có chân.”

Cá nói: “Lẽ nào tình yêu của con đã sai?”

Thượng đế nói: “Tình yêu vĩnh viễn không bao giờ sai cả.”

Cá nói: “Làm thế nào mới có thể làm người con yêu được hạnh phúc?”

Thượng đế nói:”Con hãy đi đi!”

Cá dứt khoát bơi đi, dưới dòng nước mênh mông, những chiếc vẩy cá lấp lánh dần dần biến mất khỏi tầm mắt nhím.

Nhím nói: “Thượng đế ơi, cá có nước mắt không?”

Thượng đế nói: “Nước mắt của cá chảy hòa trong nước.”



Con nhím nói: “Thượng đế ơi, tình yêu là gì?”

Thượng đế nói: “Tình yêu có đôi khi cần phải học cách từ bỏ.”



Buồn cười ư?

Tôi nằm úp mặt lên đầu gối, khóc sướt mướt.

Anh ta lại hỏi tôi: “Cô có biết sau khi anh ấy nghe xong câu chuyện này, nói với tôi cái gì không?”

“Nói cái gì?”

“Cá sẽ không rời khỏi, cá còn có thể bơi về, vì nhìm đang đợi nàng! Tôi nói cho anh ấy biết: cá và nhím là hai thế giới, họ nhất định không thể ở bên nhau! Anh ấy nói: An Dĩ Phong, chúng ta là đàn ông, số phận không phải nằm trong tay Thượng đế, mà nằm trong tay chúng ta!“

“Anh đừng nói nữa!”

“Phần sau còn càng đặc sắc hơn.”

“Tôi không muốn nghe nữa.” Tôi thật sự không chịu được nữa rồi, nghe

thêm chắc tôi sẽ điên mất. “An Dĩ Phong, anh đưa điện thoại cho tôi, tôi muốn gọi một cuộc điện thoại.”

Anh ta đưa di động cho tôi, tôi nhận lấy, thành thạo bấm một dãy số

đã từng bấm vô số lần. Giống hai năm về trước vậy, lặng lặng nói với anh những điều tôi muốn nói…

“Thần, em không tham lam, em chỉ muốn ở bên anh, không thể hàng ngày

trông thấy anh thì nhìn xa xa cũng được, không cho em gặp, em đi Anh

quốc cũng được, vì sao phải chết… Em đã bơi về, sao anh không đợi em…

không phải đã nói không rời xa nhau sao?

“Em rất nhớ anh… Đau quá, trái tim đau đến chịu không nổi rồi, em

phải làm sao bây giờ? Anh nói cho em biết phải làm sao bây giờ?”

Tôi khóc, khóc rất lâu mới phát hiện trong điện thoại cũng không vang lên tiếng ghi âm đi